t thân ánh sáng thâm quầng, lúc này,
tốc độ của nàng nhanh hơn, lực lớn hơn nữa, chẳng qua là trong chớp mắt, sẽ đến bên canh Như Ý, bảo kiếm lại chỉ hướng cổ họng của Như Ý.
“Binh –” Như Ý hai tay vung Lưu Kim chuy đem bảo kiếm trong tay Bạch Ức Nguyệt kẹp lại, làm cho nàng không thể đi tới, cũng không cách nào
thoát thân lui về phía sau, không thể động đậy.
“Ngươi!” Bạch Ức Nguyệt tức giận, nhấc chân phải đá tới hạ thân Như Ý .
Thấy Bạch Ức Nguyệt tiến công vào điểm yếu của mình, Như Ý cười một
tiếng, hai bắp chân nhân cơ hội kẹp lấy chân phải Bạch Ức Nguyệt, làm
cho nàng không có cách nào nhúc nhích được.
Hai người, cứ giằng co như vậy, bảo kiếm của Bạch Ức Nguyệt bị lưu Kim chuy thu, chân phải
cũng bị bắp chân Như Ý kẹp lại , hai người bởi vì … động tác này mà sát
lại gần, bộ dáng muốn bao nhiêu mờ ám có bấy nhiêu mờ ám.
Thấy
hai người bộ dáng “mập mờ”như vậy , bách tính vây xem liền cười lớn lên, thậm chí còn có người mở miệng trêu chọc, “Ha ha ha! Tiểu cô nương thật mạnh a, hiện tại coi như là gặp phải đối thủ rồi! Nhận thua đi!” “Đây
là không phải là tỷ võ chọn rể chứ? Tại sao lại như vậy a!”
“Đúng a! Tiểu cô nương cùng tiểu sinh này không tệ a!”
Tiếng cười của mọi người truyền tới tai Bạch Ức Nguyệt, làm cho gương
mặt trắng nõn của nàng ửng hồng, “Ba !” Nhân cơ hội Như Ý hai tay cầm
lấy lưu Kim chuy, Bạch Ức Nguyệt tay trái không có cầm kiếm tát lên mặt
Như Ý một cái, “Lưu manh!”
Như Ý bị đau, chân cùng tay đồng
thời buông ra, lại không nghĩ Bạch Ức Nguyệt cũng không có thu hồi chân, ngược lại một cước đá trúng bụng Như Ý.”Đồ lưu manh!” Bạch Ức Nguyệt
tức giận mắng một câu.
Không có chút phòng bị nào, Như Ý cầm
lấy lưu Kim chuy đặt mông ngồi dưới đất, hắn hiện tại rất vô tội a,
trong lòng cảm thấy có chút ủy khuất, hắn rốt cuộc làm cái gì? Hắn thật
là không có làm gì nha, vì sao lại bị Bạch Ức Nguyệt cho rằng mình lưu
manh? Còn vô duyên vô cớ bị đánh một cái tát, hơn nữa còn là làm trò
trước mặt nhiều người như vậy, thật là nghẹn chết hắn rồi!
Trên khán đài Mộ Dung Thất Thất lúc này đã cười đến đau cả bụng rồi, hai
người này đúng thật là đang tranh tài không thế? Thật là thú vị!
Thấy Mộ Dung Thất Thất cười đến chảy nước mắt, Phượng Thương đem nàng
ôm vào lòng, “Khanh Khanh, rốt cuộc có cái gì vui vẻ, lại cao hứng như
thế? Nói ra chia sẻ một chút!”
“Vương gia!” Mộ Dung Thất Thất
ôm lấy cổ Phượng Thương, môi đỏ mọng tiến tới bên tai Phượng thương nói, “Vương gia, ngươi nhìn bọn họ giống như một đôi tiểu oan gia không?
Nhìn thấy vẻ mặt của Như Ý, khiến ta muốn làm hồng nương cho bọn họ nha
‘’
“Ha hả –” thấy Mộ Dung Thất Thất lại muốn làm hồng nương
quấy phá, Phượng Thương cầm lấy tay nàng, “Khanh Khanh, ngươi vì người
khác làm hồng nương, vì sao không tự giúp mình đi! Ta là đợi thật lâu
rồi nha !”
“Vương gia. . . . . .” Phượng Thương đem chuyện này
trở về chuyện trên người mình, Mộ Dung Thất Thất đỏ mặt lên, “Chờ thắng
giải nhất, trở về chúng ta sẽ làm đám cưới, Vương gia ngươi đối với an
bài này có hài lòng không?”
“Hài lòng!” Phượng Thương ánh mắt
cười đến dị thường yêu nghiệt, nghe được chính tai lời Mộ Dung Thất Thất nói tới “đám cưới”, khiến cho tâm tình hắn như bay trên mây.
“Bất quá, ta có điều kiện!”
Mộ Dung Thất Thất ngẩng đầu, một đôi mắt xinh đẹp sáng ngời tựa như
tiểu tinh linh, “Đám cưới thì có thể, nhưng Vương gia phải hướng ta cầu
hôn! Không cầu hôn, ta không lấy chồng!”
“Cầu hôn? Biểu tẩu,
cầu hôn là cái gì?” nghe hết chuyện này tới chuyện khác, Hoàn Nhan Khang lỗ tai thính, một chút liền nghe thấy, lập tức hướng ánh mắt tới Mộ
Dung Thất Thất xin lãnh giáo.
” Bữa ăn tối lãng mạn dưới ánh
nến, một bó hoa tươi nở rộ, tuyệt đẹp động lòng người, âm nhạc ru dương, chiếc nhẫn trang nhã dùng để cầu hôn, quan trọng nhất, là còn phải quỳ
một gối xuống, ánh mắt thâm tình hỏi cô gái ‘ nàng nguyện ý gả cho ta
không ?’–”
Lúc nói đến những điều này, trong mắt Mộ Dung Thất
Thất dị thường kích động, nàng thừa nhận mình là một nữ nhân có chút hư
vinh, đối với hôn nhân của bản thân tràn đầy coi trọng, đặc biệt là đối
với màn cầu hôn kia, tại lúc nàng còn là một tiểu oa nhi, đã vô số lần
ảo tưởng tới cảnh tượng kia. Đó là khiến cho một nam nhân quỳ một gối
xuống trước mặt mình, thâm tình ngắm nhìn đối phương nói ra yêu thương,
Mộ Dung Thất Thất xem một màn như vậy là cảm động lãng mạn nhất !
Mộ Dung Thất Thất nói một hồi, khiến cho Hoàn Nhan Khang nghe đến ngây
người.”Biểu tẩu, ngươi nói chậm một chút, để ta nhớ, sau này nói không
chừng ta còn có thể sử dụng nó! Biểu ca, ngươi cứ dựa theo yêu cầu của
biểu tẩu làm thử một lần, ta đi theo nhìn coi, đến lúc đó còn biết làm
sao để cầu hôn !
Cầu hôn? Danh từ mới này của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Phượng Thương cảm thấy hứng thú, nghe tới bước cầu hôn sau
cùng kia , khiến cho Phượng Thương không nhịn được ngắm nhìn khuôn mặt
nhỏ nhắn hồng hào của Mộ Dung Thất Thất, lúc này trên mặt Mộ Dung Thất
Thất tràn đầy vẻ mong ước, làm cho Phượng Thương âm thầm đem những này
g
