! Ta đây trông đợi biểu hiện
của ngươi!”
Có những lời này của Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan
Khang coi như là hoàn toàn thả lỏng tâm tình, nhìn Tô Mi trên sàn đấu,
càng xem càng thuận mắt. Thật ra thì cọp mẹ này cũng rất tốt, cùng lắm
thì hắn làm một cọp đực, đến lúc đó sinh một đám tiểu hổ, khi dẫn ra
ngoài sẽ thực phong cách a…..
Lúc này, Hoàn Nhan Khang đang mơ
về một cuộc sống hạnh phúc sau này của hắn và Tô Mi, mà trên sàn đấu, Lý Vân Khanh đã một lưng đầy mồ hôi. Hắn hiện tại vô cùng xác định, Tô Mi
là nữ nhân không thể chọc vào. Huyền Nguyệt Loan Đao trong tay nàng dai
như keo dính, không gần không xa liên tục đuổi theo hắn, làm cho hắn
không có cơ hội đáp đất mà thở dốc.
“Đông –” Tô Mi phi thân
lên, Huyền Nguyệt Loan đao trong tay lại bay về phía Lý Vân Khanh, Lý
Vân Khanh lại một lần nữa tránh khỏi mặt đất, chờ tới lúc bay về hướng
khác, Tô Mi đã đợi nơi đó.”Sưu sưu sưu –” ba phi tiêu buộc dây đỏ đã bay về phía đó.
“Ách!” Lý Vân Khanh lui về phía sau, phi tiêu dừng ngay trước mũi chân hắn, vừa lúc sát qua mũi giầy. Nguy hiểm thật!
Không đợi Lý Vân Khanh thở, Tô Mi đã nắm lấy thủ hoàn, Huyền Nguyệt Loan đao một lần nữa thu về, chém về phía thắt lưng của Lý Vân Khanh .
“Cẩn thận!” lúc này, Long Trạch Cảnh Thiên cũng nhịn không được nữa rồi, đứng lên, khẩn trương nhìn chằm chằm về phía sàn đấu.
Lý Vân Khanh nghe được âm thanh gào thét sau lưng, mà phi tiêu của Tô
Mi lại từng bước ép sát, đang đánh chính diện với hắn. Nữ nhân này rõ
ràng là muốn bức hắn rời khỏi sàn đấu! Vậy không được! Hắn là tuyển thủ
Tây Kỳ quốc, không thể để mới trận đầu đã thua, vậy sẽ ảnh hưởng đến sĩ
khí của những người khác.
Nghĩ như vậy, Lý Vân Khanh muốn rút
lui sang bên phải, thấy Lý Vân Khanh muốn chạy trốn, Tô Mi lộ ra một nụ
cười quỷ dị, không đợi mọi người hiểu, thân hình Tô Mi chợt lóe, đi tới
phía bên phải Lý Vân Khanh. Song chưởng đánh lên đầu vai của Lý Vân
Khanh, “Ca” một tiếng, Lý Vân Khanh từ trên đài cao rơi trên mặt đất,
nhưng mà thân hình hắn vẫn rất ổn, chỉ phải lui về phía sau vài bước mới đứng vững.
“Ta thua.” Qua hồi lâu, Lý Vân Khanh nhã nhặn cười, hướng Tô Mi ôm quyền, “Đa tạ cô nương hạ thủ lưu tình.”
Lúc này, Lý Vân Khanh đã ý thức được sự chênh lệch giữa mình và Tô Mi.
Hắn là Thất đoạn đấu khí, nhưng chỉ là là quý công tử tập võ, tập võ chỉ để nâng cao sức khỏe, vô tình lại mang đến danh lợi cùng địa vị. Mà
những chiêu thức kia của Tô Mi, đều bức ép người, hoàn toàn là sát
chiêu. Nếu không phải Tô Mi hạ thủ lưu tình, hắn đã sớm bị thương.
Mặc dù không biết Mộ Dung Thất Thất tại sao bên cạnh lại có tỳ nữ lợi
hại như vậy, nhưng sau khi biết sự lợi hại của Tô Mi, Lý Vân Khanh trong lòng cũng buông lỏng thêm chút ít, có thêm chút yên tâm, đối với lo
lắng an nguy của Mộ Dung Thất Thất , rốt cục cũng có thể buông xuống. Có cao thủ như thế ở bên người, Mộ Dung Thất Thất như thế nào cần lo vấn
đề an toàn đây!
Tô Mi thắng, khiến cho Mộ Dung Thanh Liên cùng
Hoàn Nhan Bảo Châu mở rộng tầm mắt. Mộ Dung Thanh Liên rốt cục cũng hiểu được chút ít về Mộ Dung Thất Thất , thì ra là thu được một tỳ nữ lợi
hại như vậy, cho nên mới kiêu ngạo như vậy, khó trách nàng lúc trước như thế, thì ra là do dựa vào cái này!
Mà Hoàn Nhan Bảo Châu, là
bị thủ đoạn của Tô Mi dọa. Khi còn ở Mộ Dung phủ, nàng từng tìm đến Mộ
Dung Thất Thất gây phiền toái, bị Tô Mi giáo huấn một trận, hiện tại
Hoàn Nhan Bảo Châu mới hiểu được, ngay lúc đó Tô Mi vốn là đã hạ thủ lưu tình, nếu không nàng căn bản không còn mạng để sống.
Nghĩ đến
chuyện lúc đó, Hoàn Nhan Bảo Châu không khỏi rùng mình một cái. Hoàn hảo ngày đó nàng cũng không có làm quá khó Mộ Dung Thất Thất. . . . . .
Chẳng qua là, cao thủ như thế tại sao lại nguyện ý đi theo Mộ Dung Thất
Thất ? Mộ Dung Thất Thất rốt cuộc có cái mị lực gì, có thể làm cho nhiều người như vậy bị nàng hấp dẫn?
Hoàn Nhan Bảo Châu nhìn thoáng
qua một bên ghế ngồi của Mộ Dung Thất Thất, liền gặp khóe miệng nở nụ
cười của nàng ta, nàng cảm thấy thực chướng mắt. Vô luận như thế nào, nữ nhân này đã phá hủy nàng, nàng nhất định sẽ không bỏ qua! Bởi vì, nàng
chán ghét Mộ Dung Thất Thất từ tận sâu trong nội tâm, nàng hận!
Trận đầu, chấm dứt với thắng lợi của Tô Mi, khiến cho Tô Mi cười khanh
khách đi xuống đài, Hoàn Nhan Khang tiến lên nghênh đón, cầm trong tay
một cành hồng mai.
“Làm gì?” Nhìn cành hồng mai mới được hái xuống trong tay Hoàn Nhan Khang, Tô Mi sửng sốt.
“Tặng nàng a! Chúc mừng nàng giành được thắng lợi!” Hoàn Nhan Khang
hiếm khi đứng đắn, mà cái chiêu tặng hoa này, là Tố Nguyệt nói cho hắn
biết , điều nay từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ dùng qua, cũng không
biết có tốt hay không, chẳng qua là nếu Tố Nguyệt cùng Tô Mi cùng nhau
hầu hạ Mộ Dung Thất Thất, so với hẳn là thì hiểu rõ Tô Mi yêu thích cái
gì hơn, cho nên Hoàn Nhan Khang thẳng thắn tiếp thu phương pháp của Tố
Nguyệt.
Hoàn Nhan Khang không biết, biện pháp này là do Mộ Dung Thất Thất dạy cho Tố Nguyệt, lúc nãy nàng chỉ vô tình nhớ nên mới
truyền cho hắn.
Quả nhiên, k
