cũng
không được khá giả a.
“Hoàng thượng, ngài hôm nay là làm sao
vậy? Có phải lúc thượng triều những lão già kia lại khiến ngài tức giận
hay không?” Hít vào một hơi, Nguyệt Lan Chi cười đi theo phía sau Hoàn
Nhan Liệt , sai Xuân hạnh bưng tới bát canh hạt sen ngân nhĩ, “Xin ngài
bớt giận! Chớ cùng bọn họ chấp nhặt. Nếm thử canh hạt sen ngân nhĩ này
coi, nô tì cố tình làm riêng cho ngài!”
Nguyệt Lan Chi từ đầu đến cuối vẫn duy trì nụ cười ngọt, khiến cho trên mặt Hoàn Nhan Liệt rốt cuộc cũng dễ nhìn một chút.
” Nô tì bón cho ngài!” Nguyệt Lan Chi đem một thìa canh hạt sen ngân
nhĩ, đút tới khóe miệng Hoàn Nhan Liệt, “Bệ hạ, ngài nếm thử xem!”
“Không tệ!” Nếm thử một miếng, Hoàn Nhan Liệt một phát bắt được tay của Nguyệt Lan Chi đến trước mặt mình, Kính Đức lập tức phất tay, người bên cạnh tất cả lui ra, trong phòng chỉ còn lại Hoàn Nhan Liệt cùng Nguyệt
Lan chi.
Nguyệt Lan chi tim đập thình thịch, mặc dù Hoàn Nhan
Liệt bắt tay làm đau nàng, nhưng nàng không dám hừ một tiếng, trên mặt
vẫn treo nụ cười ôn nhu như cũ, ôn nhu hỏi Hoàn Nhan Liệt, “Bệ hạ, ngài
làm sao vậy? Có phải hay khôngtrên mặt Nguyệt Nhi có cái gì? Hay là
Nguyệt Nhi hôm này trang điểm sơ xài?”
Hoàn Nhan Liệt không nói chuyện, híp mắt, ngó chừng Nguyệt Lan Chi, không nhúc nhích, cái tư thế này vẫn giữ vững tới khoảng một chén trà, Hoàn Nhan Liệt mới buông tay
ra, “Trẫm đã nói, cao quý trang nhã, làm sao ngươi học lâu như vậy cung
không học được? Rốt cuộc cũng là người xuất thân thấp, bất kể vác vàng
vác bạc thế nào, cũng không cải biến được vẻ nghèo hèn cùng tục khí trên người của ngươi!”
Lời nói ác độc của Hoàn Nhan Liệt, Nguyệt
Lan Chi nghe rất khó chịu, lại chỉ có thể nhịn , cung kính đối với Hoàn
Nhan Liệt hành lễ, Nguyệt Lan chi ôn nhu cười một tiếng, “Thần thiếp
tuân lệnh bệ hạ dạy bảo! Thần thiếp nhất định sẽ mau học xong sớm !”
“Quên đi !” Hoàn Nhan Liệt phất tay, “Ngươi ở đây chờ, trẫm muốn tới
phía dưới kia, đừng có làm phiền trẫm! Nếu không, kết quả của ngươi sẽ
giống những người phụ nữ trước!”
Hoàn Nhan Liệt đứng dậy đi tới bên giường, xoay Dạ Minh Châu ở phía đầu giường, “Chi ——” một tiếng,
giường sụp đổ xuống, lộ ra một lối đi nhỏ.
Chờ thân ảnh màu
vàng của Hoàn Nhan Liệt biến mất, chân của Nguyệt Lan Chi liền mềm nhũn, ngồi phịch ở trên mặt đất. May mắn không có chuyện gì, may mắn hôm nay
không có chuyện gì! Hi vọng hôm nay có thể như vậy bình an qua đi! Hi
vọng hắn thấy “Nàng” xong tâm tình tốt lên, sẽ không hành hạ nàng nữa!
Hoàn Nhan Liệt giẫm lên bậc thang, đi xuống, đây là một địa đạo, hai
bên địa đạo, trên tường khảm những viên Dạ Minh Châu nhỏ, đi tới cuối
địa đạo, là một đại sảnh sáng ngời. Không giống với bên ngoài rét lạnh,
nơi này nhiệt độ vừa phải, tựa như mùa xuân.
Cả đại sảnh, được
trang hoàng như phòng của tiểu thư khuê các, giường, tủ treo quần áo,
cái bàn uống nước, bàn trang điểm, ngay cả trên bàn trang điểm cũng có
phấn hương, đầy đủ mọi thứ. Nếu có người xông vào , nhất định sẽ cho là
mình đến khuê phòng của một cô nương, chẳng qua là cô nương này ưa thích màu trắng, vô luận là màn lụa, hay là quần áo treo trong tủ , toàn bộ
là bạch y, khiến cho người ta phỏng đoán , chỗ này , là chỗ của một vị
cô nương tinh khiết.
Ở chính giữa đại sảnh, là một chiếc giường ngọc, đầy khí ấm áp, mà trên giường, ngoài dự đoán của mọi người có một vị bạch y nữ tử đang nằm trên đó.
“Nguyệt Nhi, ca ca đến thăm
muội!” Không giống với lời nói lãnh mạc như vừa nãy, lúc này Hoàn Nhan
Liệt là ôn nhu đa tình , hắn đi tới bên giường, nắm lấy tay của cô gái
trên giường, đem tay nàng áp trên mặt mình.
“Nguyệt Nhi, có nhớ tới ca ca không? Hôm nay có vui vẻ không? Ca ca xử lý xong chính sự rồi tới thăm muội, muội cao hứng không?”
Hoàn Nhan Liệt lầm bẩm,
người trên giường cũng không nói gì, mà nhắm chặc hai mắt cùng miệng,
giống như ngủ say. Nếu như Mộ Dung Thất Thất ở chỗ này, nhất định sẽ
kinh ngạc kêu ra tiếng . Bởi vì … cô gái này có bảy phần giống nàng, mà
Hoàn Nhan Liệt trong miệng gọi Nguyệt Nhi, cũng là Hoàn Nhan Minh Nguyệt trong miệng mọi người mười lăm năm trước.
“Nguyệt Nhi, hôm nay ca ca tới là có một tin tức tốt muốn nói cho muội
biết. Thương Nhi sắp kết hôn, tân nương là công chúa Tây kỳ quốc. Muội
biết là ai không? Chính là nữ nhi của Mộ Dung Thái a! Mộ Dung Thái muội
còn nhớ rõ không? Ban đầu Phượng Tà thua ở trong tay của hắn a! Hiện tại nữ nhi của Mộ Dung Thái trở thành con dâu của muội, muộicảm thấy như
thế nào?”
“A, muội chắc chắn sẽ không cao hứng, muội hẳn hận
chết Mộ Dung Thái rồi! Bởi vì Chiến thần Phượng Tà một lần duy nhất thất bạ,i thua bởi trong tay Mộ Dung Thái, thì muội làm sao lại thích Mộ
Dung Thất Thất đây! Chẳng qua là, Thương Nhi rất thích vị Chiêu Dương
công chúa này, thật là duyên phận a! Có phải hay không?”
“Bất
quá muội yên tâm, ca ca thương nhất là Nguyệt Nhi của chúng ta rồi, ca
ca không nỡ để cho Nguyệt Nhi khổ sở. Cho nên, ta cam đoan với muội, lần này tân nương của Thương Nhi sống không quá đêm tân hôn, muội nói