chén thuốc uống vào, Nguyệt Lan chi
sắc mặt khá hơn một chút, khoát tay áo, nhắm mắt lại, để cho Xuân hạnh
lui ra.
“Nàng như thế nào?” Ngoài điện, Hoàn Nhan Liệt nghiêm trang đứng, cùng với hình tượng ác ma lúc trước hoàn toàn khác.
“Hồi hoàng thượng…, nương nương là thân thể sau hậu sản vẫn không điều
dưỡng tốt, cộng thêm khí huyết công tâm, cho nên mới bị bệnh. Thần đã kê toa thuốc, chẳng qua là, nương nương thân thể quá mức suy yếu, kính
xin. . . . . .”
“Ừ?” Hoàn Nhan Khang mặt nghiêng nhìn lão thái y khom lưng đứng trước mặt, thanh âm trở nên nghiêm nghị, “Nói, xin cái
gì? Đừng nói chuyện ấp a ấp úng !”
“Mặc dù hoàng thượng sủng ái nương nương, nhưng là, thần khẩn cầu hoàng thượng sinh hoạt vợ chồng
không nên quá mức nhiều, nếu không thân thể nương nương sợ là khó có thể thuận lợi hồi phục ——” lúc nói lời này, lão thái y đầu cúi rất thấp,
giọt mồ hôi trên trán từng giọt rơi trên mặt đất, lưu lại một đám nước
nho nhỏ.
Hoàn Nhan Liệt sau khi nghe xong, trầm mặc một hồi, mà hắn trầm mặc, để cho lão thái y lại càng thêm kinh hồn. Mặc dù là trời
đông giá rét, nhưng quan phục thái y thấm ướt, hắn nuốt nuốt nước miếng, không dám lau mồ hôi trên trán, sợ một động tác thôi, sẽ rớt đầu trên
cổ. Hiện nay trong cung người được cung chiều suûng ái nhất chính là Nguyệt
Lan Chi, vì nàng, hoàng thượng hận không thể hái sao trên trời xuống cho nàng.
Nhưng là, Hoàn Nhan Liệt ở phương diện nhu cầu cũng thật sự là quá cường liệt chút ít, lão thái y đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy Nguyệt Lan Chi đẻ non mà hắn bị Kính Đức công công trong lúc ngủ mơ màng mà chộp tới Trường Thu Cung, cứu mạng cho vị Hoàng quý phi nương
nương này. Hôm nay nhìn tình hình trên, chăn đệm cùng bạch y nhiễm máu , khiến hắn sợ hết hồn.
Nếu Hoàn Nhan Liệt “Sủng ái” giảm xuống, vị này nương nương sợ là sẽ giống mấy vị nương nương trước kia ở Trường Thu Cung này, đều là mệt không dái.
Lão thái y trong lòng
thương tiếc Nguyệt Lan Chi, đế vương sủng ái, cũng không phải là việc
tùy tiện người nào cũng có thể thừa nhận. Nhưng hắn cũng bất quá chỉ là
một thần tử, hơn nữa đã lớn tuổi, hẳn là nên an hưởng tuổi già. Nếu
không cẩn thận nói sai cái gì, chọc giận Hoàn Nhan Liệt, khiến cho mất
đầu, vậy thì được một mất mười a.
Hoàn Nhan Liệt híp mắt, ngó
chừng trên mặt lão thái y già nua có chút ít nếp nhăn kia, còn có chòm
râu đổ mồ hôi lạnh, rốt cục cười một tiếng, “Trẫm biết rồi, ngươi chỉ để ý chữa trị cho nàng là được. Trẫm đáp ứng ngươi không đụng tới nàng!
Chỉ cần là đối với thân thể của nàng có tác dụng , phàm là vật ở trong
cung có, ngươi cứ cầm dùng đi! Chữa trị cho Hoàng quý phi khỏi hẳn, trẫm sẽ có phần thưởng!”
“Dạ! Thần tuân chỉ!” Lão thái y thở phào
nhẹ nhỏm. Một kiếp này coi như tránh thoát được, hi vọng Nguyệt Lan Chi
uống thuốc của hắn thật sự có thể bình an, thân thể mạnh khỏe. Hắn già
rồi, những thứ kinh sợ này, cũng không chịu nổi nhiều.
Chờ lão
thái y lui ra, Hoàn Nhan Liệt vào nhà liếc nhìn Nguyệt Lan chi. Dưới ánh nến, sắc mặt nàng tái nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay không có chút huyết sắc, ngay cả cánh môi bình thường hồng mịn như đóa hoa, lúc
này cũng trở thành trắng bệch.
An tĩnh khác thường khiến cho
Nguyệt Lan Chi kinh hãi, mở mắt ra, thấy Hoàn Nhan Liệt đứng đó chăm chú nhìn mình, Nguyệt Lan Chi từ trên tráp ngồi dậy, “Hoàng. . . . . .
Hoàng thượng. . . . . .”
“Ái phi, ngươi nằm xuống!” Hoàn Nhan
Liệt tiến lên ôn nhu vịn cho Nguyệt Lan Chi nằm xuống, tự mình đắp chăn
cho nàng, “Ái phi, thái y nói, ngươi thân thể quá yếu, hảo hảo điều
dưỡng là được. Ngươi thoải mái, buông lỏng tinh thần, cần gì, nghĩ muốn
cái gì, cứ mở miệng, trẫm chuẩn bị cho ngươi , chỉ cần ngươi có thể tốt
lên , trẫm làm cái gì cũng nguyện ý!”
“Hoàng thượng. . . . . .”
“Thật xin lỗi, mới vừa rồi là trẫm không tốt! Là trẫm quá yêu ngươi!
Mỗi lần không khống chế được mình!” Hoàn Nhan Liệt nắm bàn tay vừa lạnh
vừa gầy của Nguyệt Lan Chi áp trên mặt mình nhẹ nhàng mà cọ , “Trẫm là
bởi vì quá yêu ngươi, cho nên mới muốn vĩnh viễn đem ngươi giam cầm ở
bên cạnh trẫm, thật xin lỗi, Nguyệt Nhi, trẫm thật sai lầm rồi, trẫm
thật biết sai lầm rồi!”
Lại tới nữa, lại tới nữa ! Cảm nhận được lòng bàn tay ướt át nước mắt, Nguyệt Lan Chi kinh hãi.
Mỗi lần thô bạo xong, hắn cũng sẽ như vậy, thay đổi hoàn toàn thành một người khác, ôn nhu tới mức có thể bấm ra nước . Rốt cuộc đâu mới thực
sự là con người hắn, rốt cuộc nội tâm của hắn đích thực nghĩ cái gì? Mặc dù đi theo bên cạnh Hoàn Nhan Liệt một thời gian không ngắn, nhưng nàng một chút cũng nhìn không thấu hắn.
“Ái phi, ngươi sờ ——” Hoàn
Nhan Liệt đem tay Nguyệt Lan Chi đặt ở trên ngực mình, làm cho nàng cảm
thụ được nhịp tim của mình, “có cảm thấy không? Nó một lòng vì ngươi mà
đập, cũng là bởi vì có ngươi, trẫm mới có thể kiên trì. Nguyệt Nhi,
ngươi nhất định phải tốt, nếu như ngươi chết, trẫm làm sao bây giờ? Trẫm làm sao có thể chịu được cuộc sống không có ngươi? Trẫm nhất định sẽ
cùng ngươi chết, không thể cùng sinh, nhất định phải c