ra, chẳng qua là lúc này Hoàn Nhan Liệt đã
đi xa.
Ra khỏi trường Thu Cung, Hoàn Nhan Liệt hai tay đặt ở sau lưng, chậm rãi đi tới, tâm tình thật tốt.
“Bệ hạ,người thay thế đã tìm xong rồi.” Kính Đức không nhanh không chậm theo sát ở phía sau Hoàn Nhan Liệt, không xa không gần, vừa lúc cách
khoảng ba thước.”Người xem lúc nào rãnh rỗi, đi gặp?”
“A? Nhanh như vậy liền tìm được?” thanh âm Hoàn Nhan Liệt lộ ra vẻ nghiền ngẫm, “Đi, hiện tại đưa trẫm đi!”
Thời điểm Kính Đức dẫn một bạch y nữ tử đi tới bên cạnh Hoàn Nhan Liệt, Hoàn Nhan Liệt ngẩn ngơ, “Nguyệt Nhi ——” lập tức đứng lên, đi tới thiếu nữ trước mặt. Vuốt ve khuôn mặt bóng loáng của thiếu nữ, Hoàn Nhan Liệt nâng cằm nàng, ép nàng nhìn mình.
Hoàn Nhan Liệt đối với dung
mạo thiếu nữ rất hài lòng, nàng bất quá mười lăm mười sáu tuổi, mềm mại
vô cùng, tựa như lúc Hoàn Nhan Minh Nguyệt chưa gả. Đây là người giống
như Hoàn Nhan Minh Nguyệt mà Kính Đức tìm đến, chẳng qua là phương diện
khác không giống.”Nói trẫm nghe một chút!”
“Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng!” Thanh âm của thiếu nữ giống như chim hoàng oanh thanh
thúy, nhưng không ngờ chỉ là một câu, làm cho Hoàn Nhan Liệt nhíu mày,
buông lỏng tay ra, “Không giống! Giọng của Nguyệt Nhi không có táo bạo
như vậy. Thanh âm của ngươi quá mức chói, phải thay đổi!”
“Dạ” thiếu nữ bị Hoàn Nhan Liệt dọa , vội vàng gật đầu.
“Ừ, coi như biết điều! Đi xuống trước đi! Kính Đức, cho người hảo hảo
dạy dỗ, huấn luyện mấy ngày, chờ đám cưới Phượng thương xong mang nàng
đi Trường Thu Cung.”
“Dạ!” Kính Đức vung tay lên,cùng hai cung
nữ vịn tay thiếu nữ rời đi, chờ sau khi thiếu nữ đi, Kính Đức đi tới bên cạnh Hoàn Nhan Liệt, “Hoàng thượng, Mộ Dung Thất Thất là hòa thân công
chúa của Tây kỳ quốc, nếu nàng ở buổi tối trong đám cưới xảy ra chuyện,
chỉ sợ Tây kỳ quốc sẽ không bỏ qua. Huống chi người Tây kỳ quốc còn đang ở Yên kinh, vạn nhất ——”
“Không cần gấp gáp.” Hoàn Nhan Liệt
vung tay lên, cắt đứt lời nói Kính Đức …, “Không có cái vạn nhất này. Mộ Dung Thất Thất bất quá là công chúa sắc phong, huống chi Phượng Thương
còn có những thứ tin đồn kia, nếu nàng không chết, mọi người mới có thể
cảm thấy bất ngờ. Chuyện này không cần lo lắng, vạn nhất Tây kỳ quốc
truy cứu tới, cùng lắm thì trẫm trả cho bọn họ một công chúa!”
“Bệ hạ, ý của ngài là Bảo Châu công chúa?” Nghĩ tới ban ngày Hoàn Nhan
Bảo Châu từng tới tìm Hoàn Nhan Liệt, Kính Đức có chút bừng tỉnh.
“Bảo Châu thích Long Trạch Cảnh Thiên, đến cầu trẫm. Ha hả, nàng rốt
cục không hề mê luyến Phượng thương nữa rồi, trẫm rất vui mừng. Long
Trạch Cảnh Thiên kia trẫm có nghe nói qua, người không tệ! Sau này nhất
định là hoàng thượng của Tây kỳ quốc! Nếu đem Bảo Châu gả cho hắn, vậy
thì tương lai sẽ là hoàng hậu của Tây kỳ quốc ,trẫm cao hứng còn không
kịp đây! Chờ có thời gian, trẫm cùng Long Trạch Cảnh Thiên nói một chút
tới chuyện này, xem hắn thái độ thế nào.”
“Này còn phải hỏi, hắn đương nhiên là cầu cũng không được a! Có thể lấy được Bảo Châu công chúa, là phúc khí tu tám đời hắn!”
Kính Đức thấy lời của Hoàn Nhan Liệt nghe rất vui vẻ, cũng chỉ có một
nữ nhi, trước kia nàng mê Phượng thương thậm chí kém chút xíu là quên
tên hắn là gì, khiến cho hắn rất là nhức đầu. Không nghĩ tới lần này
trong cuộc thi tứ quốc tranh tài, nàng lại coi trọng Long Trạch Cảnh
Thiên, được a! Chỉ cần không phải Phượng thương, nàng gả cho người nào,
Hoàn Nhan Liệt đều đồng ý.
“Nếu là Tây kỳ quốc không bỏ qua,
trách nhiệm kia là ở Phượng thương, không liên quan đến trẫm. Vừa lúc
mượn cơ hội này, để cho Phượng thương lãnh binh đi diệt Tây Kỳ, đó là
một cái cớ hoàn mỹ, nếu quốc gia khác có truy cứu, đó cũng là do Phượng
thương không phải”
Hoàn Nhan Liệt đã dự tính hết mọi thứ xong,
Kính Đức ở một bên liên tục khen ngợi.”Hoàng thượng diệu kế, diệu kế!
Chuyện này vô luận làm như thế nào, Phượng thương đều không thoát khỏi
lòng bàn tay của Ngài! hoàng thượng anh minh!”
“Ha ha ha!” Hoàn Nhan Liệt cười lớn , mà Bảo Châu công chúa trong miệng của hắn, bây giờ còn đang ở Đông cung thái tử.
“Nói đi, chuyện gì? đã trễ thế này, muội muội đến tìm Bổn cung , không
phải là cùng Bổn cung biểu hiện tình thâm huynh muội a!” Hoàn Nhan Hồng
ngáp dài, vẻ mặt buồn ngủ.
“Hoàng huynh, Triệu Lãng đã chết!”
Hoàn Nhan Bảo Châu vừa mở miệng, làm cho vẻ mặt mệt mỏi của Hoàn Nhan
Hồng bị quét sạch. Thấy nàng nói đến Triệu Lãng, Hoàn Nhan Hồng ngồi
dậy, để cho người bên cạnh lui ra. Nhìn Hoàn Nhan Bảo Châu, Hoàn Nhan
Hồng vẻ lo lắng hỏi, “Muội muội là như thế nào biết Triệu Lãng cùng Bổn
cung có quan hệ ?”
“Bởi vì, ta là Thù nhi.”
Hoàn Nhan Bảo Châu giật mặt nạ da người trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt
chân thật của mình, Hoàn Nhan Hồng nhìn thấy thì sửng sốt. Trong thời
gian nhắn, Hoàn Nhan Bảo Châu liền đem chuyện Triệu Lãng chết nói cho
Hoàn Nhan Hồng.
“Khốn kiếp ——” Hoàn Nhan Hồng nghe Triệu Lãng
bị người ta chém đầu, vứt ở trên tuyết, một quyền đập trên bàn, “Khốn
kiếp! Khó trách Triệu Lãng lâu như vậy cũng không cùng Bổn cung liên
lạc,