Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3231564

Bình chọn: 10.00/10/3156 lượt.

đã không

còn cảm giác đau đớn, nàng đã sớm đem mình xem là một công cụ dùng hình, trong hoàng cung to lớn này, không có một người nào, không có một ai

không hâm mộ nàng, không có một người nào, không có một ai không ghen tỵ với nàng.

Tất cả mọi người cho là nàng được Hoàn Nhan Liệt

sủng ái, mặc dù nàng không phải là hoàng hậu, nhưng hưởng thụ đãi ngộ so sánh với hoàng hậu còn tốt hơn. Nhưng là, có ai biết được sau lưng chân tướng đích thực là như thế nào đây?

Tất cả nữ nhân hậu cung đều theo đuổi nam nhân này, còn nàng thì tránh

không kịp ma quỷ này. Nếu như có thể lựa chọn, nàng tình nguyện sống

cuộc sống ở địa phương xa xôi, không biết hoàng cung là vật gì, không

biết hoàng đế là ai, không hưởng thụ những vinh hoa phú quý này, cũng

không cần thừa nhận những thứ tùy ý bắt người cướp của này.



đôi khi, Nguyệt Lan Chi thật hận, hận mình cùng nữ nhân kia có khuôn mặt tương tự, hận hơn cái nữ nhân nằm bên dưới kia, hết thảy cũng là bởi vì nàng, hắn mới biến thái như vậy!

Cũng bởi vì gương mặt này,

làm cho nàng nhận chịu mọi loại đãi ngộ khác người, tựa như hiện tại,

nam nhân này một lát điên, một lát bình thường, một lát bởi vì một chút

cũng không thỏa mãn sẽ giết nàng, một lát lại bởi vì một câu nói của

nàng mà ngược lại làm thú vui. Đây là một nam nhân giống ác ma, làm cho

nàng cả người đều sợ hãi nam nhân này!

“Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi

của ta!” Hoàn Nhan Liệt tay nắm tóc Nguyệt Lan Chi, buộc nàng nhìn mình, “Nói! Ngươi thích nhất người nào! Nói, nam nhân trong lòng ngươi là

người nào? ! Nói! Có phải là Phượng Tà hay không? Hử? Ngươi rốt cuộc là

yêu Phượng Tà hay là yêu ta? Rốt cuộc là Phượng Tà lợi hại hay là ta hại ?”

“Hoàng thượng, trong lòng thần thiếp chỉ có người, chỉ yêu

một mình người! Người là tốt nhất!” Nguyệt Lan chi hàm chứa nước mắt,

mạnh dạn nở một khuôn mặt tươi cười, chịu đựng đau nhức của da đầu cùng

phía dưới, run rẩy đáp trả vấn đề của Hoàn Nhan Liệt .

“Thật?

Thật?” Lúc nói chuyện, Hoàn Nhan Liệt đột nhiên dừng lại, giống như

vương giả cao cao tại thượng, cúi đầu ,mắt nhìn xuống Nguyệt Lan Chi,

“Nguyệt Nhi, ngươi phải ngoan a, không thể nói dối ! Nguyệt Nhi nói láo, ta không thích, nói láo ca ca sẽ trừng phạt ngươi ơ!”

“Thật

sự, thật, thật chỉ có ngươi!” Nguyệt Lan Chi không dám giãy dụa, cũng

không có thể giãy dụa, cha mẹ ấu đệ đều ở trong tay Hoàn Nhan Liệt,

người trong tộc nhiều như vậy cũng bị Hoàn Nhan Liệt khống chế, vạn nhất nàng không cẩn thận, phật ý hắn, nàng cũng sẽ có kết quả giống như

những nữ nhân kia.

“Ha ha ha ha! Ta là tốt nhất! Nguyệt Nhi rốt cuộc biết rồi, Nguyệt Nhi rốt cuộc biết rồi!”

Hoàn Nhan Liệt mạnh mẽ va đập vào, mặt Nguyệt Lan chi bởi vì đau mà vặn vẹo, dung nhan vốn xinh đẹp bởi sự đau đớn kích thích, trở nên tái nhợt vô lực, nàng gắt gao cắn môi, móng tay dài cắm vào trong thịt, cuối

cùng, thật sự chịu không được, chỉ có thể ngất đi.

Qua hồi lâu, chờ Nguyệt Lan Chi tỉnh lại, đèn dầu đã lên, ngoài phòng một mảnh đen

nhánh, trong nhà ánh đèn sáng ngời. Xuân Hạnh nhẹ giọng nức nở, hai tay

nhỏ bé vắt khăn lông trong nước ấm, ở trên người Nguyệt Lan chi nhẹ

nhàng lau.

“Xuân Hạnh. . . . . . Đừng khóc. . . . . .” Nguyệt

Lan Chi há mồm, tiếng nói khàn khàn từ cổ họng của nàng truyền ra. Thấy

Nguyệt Lan Chi bị hành hạ đến không còn hình dạng, Xuân hạnh nước mắt

rớt xuống, “Nương nương, ngài đã chịu khổ!”

“Xuân hạnh, ta đau

quá ——” Nguyệt Lan Chi nghĩ trở mình, nhưng không ngờ khẽ động thân

dưới, lập tức đau đến một thân đầy mồ hôi.

“Nương nương, mới

vừa rồi thái y đến xem qua, nói là nương nương tốt nhất điều dưỡng, nhớ

lấy. . . . . . Nhớ lấy không thể cùng phòng. Nhưng là hoàng thượng một

lần nữa như vậy, khiến thân thể nương nương không chịu nổi. . . . . .”

Xuân hạnh vừa nói vừa khóc ra thành tiếng, Nguyệt Lan Chi ngồi dậy, kéo

tay Xuân hạnh, đem miệng của nàng che lại.

“Xuân hạnh, trong

cung này, cái gì có thể nói, cái gì không thể nói, ngươi cũng biết. . . . . . Sau này, đừng làm cho người nhìn thấy, cho dù rơi lệ, cũng đừng làm cho người ta nhìn thấy. . . . . . Ta là vì ngươi tốt. . . . . .”

Xuân hạnh biết Nguyệt Lan chi là vì tốt cho mình, dùng sức gật đầu, nhưng là nước mắt không nhịn rơi xuống.

Bên ngoài mọi người nói chủ tử nhà mình yếu đuối, còn nói nàng quá mức

mảnh mai, mới giữ không được hoàng tử, chỉ có các nàng biết, Tiểu hoàng

tử là bị cha hắn tự mình giết chết ! Nếu không phải Hoàn Nhan Liệt ở

thời điểm Nguyệt Lan chi có thai còn mạnh mẽ muốn cùng phòng, nương

nương làm sao sẽ sanh non, hiện tại thân thể còn suy yếu như vậy——

“Không cho khóc!” Nguyệt Lan Chi không nhịn được cất cao âm lượng,

“Xuân hạnh, nếu như ngươi nghĩ ở trong cung này sống được, phải học được chuyện thứ nhất là, không khóc. Nếu không, xảy ra chuyện gì, ta cũng

chưa chắc có thể che chở cho ngươi!”

Nói một hơi nhiều như thế, Nguyệt Lan Chi cũng nhịn không được, ngã xuống giường, trên đầu mồ hôi

đầm đìa, gương mặt ửng hồng. Xuân hạnh vội vàng mang thuốc thái y kê đưa tới, đút cho Nguyệt Lan Chi. Một