Bổn cung phái người đi tìm Triệu Lãng cũng không tìm được, nguyên
lai là vì vậy!”
“Thái tử điện hạ, xin ngài vì Triệu Lãng báo
thù!” Hoàn Nhan Bảo Châu quỳ trên mặt đất, đầu cúi xuống nhìn sàn nhà,
“Xin ngài vì Triệu Lãng báo thù!”
“Trước đứng lên rồi nói!”
Hoàn Nhan Hồng để cho Hoàn Nhan Bảo Châu đúng lên , ánh mắt nhìn chằm
chằm vào mặt của nàng, thấy vậy Hoàn Nhan Bảo Châu trong lòng run lên.
Người nam nhân này ánh mắt thật là đáng sợ, tràn đầy hơi thở âm trầm.
Hoàn Nhan Bảo Châu hiện tại có chút không xác định được, mình tìm đến
Hoàn Nhan Hồng nói rõ chân tướng, rốt cuộc là đúng hay là sai!
“Đem mặt nạ bên người đeo lên , để cho Bổn cung xem một chút.” Hoàn Nhan Hồng từng bước từng bước đi tới trước mặt Hoàn Nhan Bảo Châu, nhìn tận
mắt Hoàn Nhan Bảo Châu đem mặt na da đeo lên , biến thành Bắc Chu quốc
công chúa.
“Không tệ, không tệ!” Hoàn Nhan Hồng vươn tay, ở
trên mặt Hoàn Nhan Bảo Châu véo nhẹ , “Giống, quả nhiên rất giống! Da
vuốt cảm giác rất trơn mềm, giống như người thật! Nếu như ngươi không mở miệng nói rõ, Bổn cung còn nghĩ đến ngươi đích thực là Hoàn Nhan Bảo
Châu.”
“Điện hạ. . . . . .”
Chẳng biết tại làm sao,
Hoàn Nhan Bảo Châu từ trong mắt Hoàn Nhan Hồng thấy một loại dục vọng
không kiêng kỵ, làm cho người ta sợ hãi.”Điện hạ, Triệu Lãng. . . . . .”
“Bất quá đã là người chết, nói tới hắn làm cái gì! Đồ vô dụng, chuyện đơn giản như vậy mà làm cũng không xong, đáng chết!”
Hoàn Nhan Hồng cắt đứt lời nói của Hoàn Nhan Bảo Châu…, cười híp mắt
quét trên người Hoàn Nhan Bảo Châu, “Bổn cung hiện tại cảm thấy hứng thú chính là ngươi, muội muội thân ái của ta ——”
“Điện hạ!” Hoàn
Nhan Bảo Châu còn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đã bị bàn tay
to của Hoàn Nhan Hồng đã chui vào trong ngực Hoàn Nhan Hồng, hai tay nắm bờ eo của nàng, dùng sức rất lớn, khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu không
cách nào tránh thoát, “Điện hạ, ta không phải là công chúa! Ta không
phải là ——”
“Ha hả, Bổn cung biết ngươi không phải là nàng!
Ngươi lớn tiếng như vậy, không phải là muốn đem tất cả mọi người gọi tới sao! Hoặc là, ngươi hi vọng đem phụ hoàng gọi tới, cho hắn biết ngươi
là công chúa giả mạo? Ừ?”
Âm điệu của Hoàn Nhan Hồng lớn lên,
khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu rốt cục cũng ý thức được, mình hôm nay tới
đây là sai lầm rồi!
Nàng vốn muốn mượn tay Hoàn Nhan Hồng diệt
trừ những người đáng ghét kia, lại không nghĩ rằng đem chính mình đưa
tới miệng Hoàn Nhan Hồng, còn để cho hắn đem chuyện này uy hiếp mình.
Hiện tại, Hoàn Nhan hồng trong mắt đầy dục vọng, cho dù nàng ngu thế nào đi nữa, cũng có thể nhìn ra ý nghĩ trong lòng hắn.
“Ngươi, muốn thế nào?” Hoàn Nhan Bảo Châu áp chế thanh âm run rẩy, cố gắng làm cho mình nhìn qua trấn định một chút.
“Bổn cung, thích ngươi gọi Bổn cung là hoàng huynh ——” Tay Hoàn Nhan
Hồng giải khai bảo khố bên hông Hoàn Nhan Bảo Châu, “Ngoan, kêu một
tiếng cho Bổn cung nghe một chút!”
“Hoàng, hoàng huynh. . . . . .”
Một tiếng hoàng huynh, làm cho Hoàn Nhan Hồng hưng phấn , bàn tay to
tham lam tiến vào, cầm lấy đôi tuyết lê mềm mại của Hoàn Nhan Bảo Châu , “Bổn cung đã thử qua nam nhân, cũng đã thử qua nữ nhân, nhưng chưa có
thử qua muội muội, ha hả, mặc dù ngươi không phải là thân muội muội của
Bổn cung, nhưng gương mặt này rất giống nhau. . . . . .”
Hoàn
Nhan Bảo Châu sợ ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới Hoàn Nhan hồng sẽ
có ý nghĩ biến thái như vậy, hắn quả thực không phải là người!
“Làm sao? Có phải hay không muốn nói Bổn cung không phải là người?”
Không đợi Hoàn Nhan Bảo Châu nói chuyện, Hoàn Nhan Hồng đã đem ý nghĩ
của Hoàn Nhan Bảo Châu trong lòng nói ra, “Bổn cung dĩ nhiên không phải
là người, Bổn cung là thiên Tử tương lai, là thiên chi kiêu tử, thế nào
lại là tục nhân đây!”
“Điện hạ ——”
Hoàn Nhan Bảo Châu
vừa kêu ra một tiếng”Điện hạ” , Hoàn Nhan Hồng dùng sức lực bấm đỉnh
tuyết lê của nàng, đau đến mức khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu suýt chút
nữa chảy nước mắt, “Không ngoan nga! Bổn cung là hoàng huynh của ngươi!
Ngoan, gọi hoàng huynh! Hoặc là, Bổn cung đem ngươi đưa tới hoàng cung,
để cho phụ hoàng nhận thức nữ nhi giả mạo này!”
“Hoàng huynh. . . . . .” Hoàn Nhan Bảo Châu khóc không ra nước mắt.
Nàng rốt cuộc là làm sao vậy? đầu óc toàn là phân a! Thế nhưng vì để có thể giết chết Mộ Dung Thất Thất, đem nhược điểm của mình đưa đến tay
người, còn vì vậy mà bị khi nhục! Nếu nàng cái gì cũng không nói, hảo
hảo mà làm Bảo Châu công chúa, đến lúc đó gả cho Long Trạch Cảnh Thiên
làm Vương Phi, sau này khi đến Tây kỳ quốc làm hoàng hậu, thật là tốt
biết bao! Tại sao nàng lại ngu xuẩn như vậy chứ!
Hoàn Nhan Bảo
Châu lâm vào oán giận mình thật sâu, môi Hoàn Nhan Hồng một ngụm cắn lấy vành tai Hoàn Nhan Bảo Châu , đau đến mức làm cho nàng hét lên.
” Nếu ngươi không chuyên tâm, Bổn cung sẽ trừng phạt ngươi!” Hoàn Nhan
Hồng cười tà , trong mắt lạnh lẻo càng lúc càng nồng đậm, “Ngoan ngoãn
làm muội muội Bổn cung, Bổn cung sẽ giúp ngươi đạt thành mong muốn! Nếu
không, Bổn cung không ngần ngại để mỹ n