Nguyệt Vy.
– Nếu zậy chi bằng chúng ta giao
đấu 3 lượt đi. Bên các người cử ra ba người đấu với ba người của Phong
Vũ bọn tôi. Được chứ?
– Duyệt!
Anh Vũ bẻ tay rôm rốp bước lên phía trước, nó vỗ vai Quốc Bảo cỗ vũ – “Hi vọng em toàn mạng trờ về”.
– “Vừa phải thôi chị” – Quốc Bảo
như rơi từ trên cao xuống nhìn nó mỉm cười ma mãnh mà lòng thầm run sợ.
Đó giờ nó giỏi nhất là màn rủa người cơ mà.
Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng vì thực lực rõ ràng cả hai là như nhau. Anh Vũ vội vàng lao vụt tới
định với tay giật kính và hất nón của Quốc Bảo xuống đất nhưng quả thật
ko dễ chút nào, Quốc Bảo nhanh chóng ngửa người ra đằng sau né cánh tay
mạnh bạo đó, Anh Vũ thấy hụt liền nhân cơ hội dùng tay còn lại nhắm
thẳng vào mặt đối phương mà đấm, Quốc Bảo nhanh chóng nghiêng người,
nhảy phọt sang bên trái gạt chân thật chuẩn để hạ đo ván mà không ngờ
Anh Vũ quá nhanh mắt, gạt phắt tay trái lại làm cậu lãnh nguyên một cùi
trỏ vào mặt, bật máu. Lau máu đang rỉ trên khóe miệng, Quốc Bảo cười
thích thú:
– Muốn thấy mặt Henry này à? Trừ phi…cậu đánh bại tôi ha ha…!
Nói rồi Quốc Bảo lao nhanh về phía
Anh Vũ trong lúc anh chưa kịp hoàng hồn thì tung ngay cú đấm liên hoàn
vào mặt làm anh giật mình vội bật người ra sau để né toang ngã xuống
nhưng một lúc sau thì anh đã lấy lại được khí thế. Mọi người cứ đinh
ninh Anh Vũ sẽ hạ được Quốc Bảo nhờ tốc độ nhưng họ đã lầm. Quốc Bảo đột ngột tăng tốc dần và chuyển hoá những chiêu phòng thủ thành những đòn
tấn công mạnh như vũ bão làm anh bối rối và rồi nhân cơ hội đó, cậu đấm
mạnh vào mặt anh làm anh ngã ra sau, liền lúc ấy cậu tung người đá mạnh
vào bả vai khiến anh ngã khụy xuống đất.
– “Cậu thua hắn rồi Vũ àh. Ok 1-0
cho Ác Ma” – Vương Hoàng tiến lại đỡ Anh Vũ đứng dậy rồi bước lên thế
chỗ – “Đến lượt tôi chứ?”
– “Dĩ nhiên. Cậu may mắn vì được so tài với Kindy này đấy”. – Nguyệt Vy biết đến phiên mình thì mỉm cười
nhẹ một cái bước lên nhưng chính nụ cười mang vẻ chết giễu khiêu khích
đó lại làm ai kia giật mình nao lòng thấy quen quen. Nhỏ đưa tay chỉnh
trang lại chiếc nón được thiết kế và tự đặt may chỉ dành riêng cho anh
chị của Ác Ma rồi liếc nhìn đối thủ của mình.
Nhân lúc Vương Hoàng sơ hở còn đang nhìn mình đánh giá thực lực thì nhỏ nhanh như gió vung chân tung cú xoay
người đá thẳng vào mặt làm anh phụt máu miệng trong khi chưa kịp hòan
hồn hiểu chuyện gì xảy ra.
– “Con gái gì mà chỉ biết chơi đánh lén” – Vương Hoàng tức tối nhìn Nguyệt Vy cáu gắt.
– “Định nghĩa chữ “đánh lén” là
thừa lúc anh ko biết mới ra đòn, còn đằng này anh đứng trước mặt tôi cơ
mà. Với lại đánh nhau mà để lộ quá nhiều sơ hở cho đối phương nắm đó làm điểm yếu thì…RÁNG CHỊU?” – Nguyệt Vy khoanh tay tỏ thái độ chán ghét
bất cần khiến lòng Vương Hoàng sôi như lửa đốt vì bị một đứa con gái hạ
nhục trước bao nhiêu người.
– Ko cần dạy đời tôi đâu cô bé! Đánh thắng con gái cũng chẳng vinh quang gì.
– Để rồi coi.
Vương Hoàng xông lên dùng một cú
đấm tay phải trực diện thẳng vào mặt Nguyệt Vy nhưng nho( vẫn né được,
anh ta biết nhưng cũng ko tỏ ra tiếc rẻ gì với chiêu vừa rồi và nhanh
chóng tung ngay một cú nữa bằng tay trái trong khi nhỏ lách mình sang
một bên né đòn. Hơi ngạc nhiên đấy nhưng nhỏ là ai chứ? Đòn này mà bị
trúng chưởng thì con gì là Kindy nữa nên vẫn bình thản tránh mà ko xay
sát gì. Anh ta liên tiếp ra đòn còn nhỏ thì vẫn cứ liên tục tránh né.
Nhưng có lẽ tốc độ của một đứa con gái cuối cùng vẫn ko thể bì nỗi một
tên con trai xem chuyện đánh đấm là những bài tập thể dục để luyện cơ
sáu múi hằng ngày, sau một lúc tấn công tới tấp, Vương Hoàng tung ngày
cú đá xoáy vào bả vai Nguyệt Vy làm nhỏ ngã ra đất. Ngay lúc chiếc nón
của nhỏ rơi khỏi đầu để lộ mái tóc dài đen mượt tung bay vạ gió thì
nhanh chóng có một bàn tay vơ ngay lấy chiếc nón đó kéo lại đội vào đầu, nó đứng trước mặt che cho Nguyệt Vy làm ba người bên Phong Vũ tiếc nuối vì ko kịp nhìn rõ xem khuôn mặt thật của nhỏ sẽ trông như thế nào. Nó
ko khinh địch như nhỏ nên đành ngậm ngùi nhìn Vương Hoàng và nói:
– Kindy đã thua. Tỉ số 1-1. Giờ thì mời đại ca Thành Phong của Phong Vũ lên đánh với tôi.
Nguyệt Vy tức tối quay đầu đấm thùm thụp vào ngực Quốc Bảo – “Tại sao mày lại thắng mà Kindy này thì thua chứ?”
– “Vì bà chằn cùi bắp quá thôi há
há” – Quốc Bảo mỉm cười liếc Nguyệt Vy nhưng trong lòng thì tức tối vô
cùng, tưởng ăn trắng ai dè lại thua ngay phút 90 chứ.
– “NÈ!!!” – Nguyệt Vy dữ dằn quát lên.
Lúc này thì Thành Phong đã bước lên nhìn nó với nửa con mắt, ko biết nếu hắn ta biết nó là Hiểu Minh thì sẽ ra sao nhỉ? Nó tự nhủ thầm mà ko khỏi rùng mình.
– Thất lễ với Zinny rồi! Ra tay đi.
Cả hai nhào vô vật nhau ko ai
nhường ai chứ đừng nói là nể nang gì con trai với con gái. Nó giơ tay
đấm trực diện vào mặt Thành Phong, hắn né kịp nhưng cùi chỏ của nó ko
biết từ lúc nào đã kề sát mặt làm hắn phải giật mình nhanh chóng cúi
xuống để tránh. Nó không để hắn kịp phản ứng liền lên gối trúng vào mặt
làm hắn chảy cả máu mũi, hắn dùng lực đứng bật dậy đưa tay quẹt mũi rồi
