tin nhắn của em, nhắn tin trả lời cho em.
Em đến quán rượu anh thường đến, không thấy anh, đổi quán khác à.
Nơi nơi đều không tìm thấy anh, em trở lại Bán Đảo Thành Ban chờ.
Di động sắp hết pin, em về nhà, không biết anh trở về chưa…
Tay Lục Xuyên cầm điện thoại không tự chủ được xiết chắc, ngực cõ trận cảm
xúc kích động mạnh, Kim Hạ thấy anh đang đọc tin nhắn, nhỏ giọng giải
thích: “Ngày hôm qua gọi điện thoại cho anh không được, em chỉ có thể
gửi tin nhắn, chờ anh khởi động máy có thể nhìn thấy.”
Lục
Xuyên kéo tay cô qua, bàn tay dày rộng chắc chắn bao lấy tay mềm của cô, một tay đỡ sau gáy cô, cúi đầu liền hôn xuống, anh thật may mắn, lúc ấy khi Hướng Nam đưa ra ý từ hôn, anh lựa chọn cược một phen, bằng không
bỏ qua một đoạn phong cảnh tốt, vĩnh viễn không biết được.
Xe để ở quan rượu ngày hôm qua không lái về, bọn họ kêu xe đến bệnh viện,
hai người ngồi ở phía sau, Kim Hạ hiếm khi chủ động dựa vào lòng anh,
tay ôm lên lưng anh.
“Sợ?” Lục Xuyên ôm chặt cô, Kim hạ nằm trong lòng anh kêu rên: “Vâng, sợ anh biến mất không thấy.”
“Em chưa từng nghe qua câu này sao, người tốt mạng ngắn, tai họa theo ngàn
năm, em đừng nghĩ dễ dàng liền thoát khỏi anh như vậy.”
Kim hạ rưng rưng cúi đầu thì thầm: “Theo ngàn năm, theo ngàn năm tốt.”
Hai người vào bệnh viện, cha mẹ Trần Chi Thành đã đến, dì khóc tê tim tê
phổi, chú ngồi ngẩn người, linh hồn giống như bị mang đi. Kim hạ không
biết nên an ủi như thế nào, chỉ có thể làm bạn bên cạnh hai cụ. Khi thi
thể được đưa đi kiểm tra pháp y, Lý Thiết Sinh gọi điện thoại thông báo
cho lãnh đạo tòa soạn báo, Kim Hạ là người hiểu rõ tình hình trong đám
bạn của Trần Chi Thành, liền phụ trách thông báo cho bọn họ.
Vài ngày sau, vụ án dưới áp lực phá án thật mạnh, Vương Minh Lãng rửa sạch
tội oan, sự thật là ông chủ nhà máy dầu thuê người giết anh ta. Hai cụ
được thông báo có thể nhận lại xác, Kim Hạ thấy khuôn mặt cuối cùng của
Trần Chi Thành, Lục Xuyên đứng bên cạnh cô, kiên cố vững chắc chống đỡ
cho cô. Sinh mệnh yếu ớt như thế, chỉ khi đối mặt với tử vong, mới có
thể cảm nhận khắc cốt ghi tâm được.
Ngọn lửa hừng hực cuối
cùng nuốt sống thân thể Trần Chi Thành, hóa thành một đống vôi, người
lớn kiên quyết mang anh ta về Tây Sơn an táng, chôn cất cho yên tâm, Lục Xuyên và Kim Hạ cũng đi theo. Ngày đưa tang đó thời tiết đặc biệt tốt,
rất nhiều người đến đưa anh ta, trên tấm bia bằng sứ trắng in bức ảnh
nhỏ của anh, là dì chọn, bộ dáng lúc trung học, tính trẻ con chưa mất,
ánh mắt dĩ nhiên tự cao.
Lý Thiết Sinh ở trước mộ anh ta
nói: cậu hoàn thành sứ mệnh kiếp này, rời xa thế giới tàn nhẫn này, đi
đến thế giới vĩnh hằng, nơi đó không có tội lỗi, không có ác độc, chúng
ta mỉm cười đưa tiễn cậu, chúc phúc cho cậu, nếu có kiếp sau, mong chúng ta vẫn là thầy trò.
Kim Hạ đốt một nén nhang cho anh ta,
nhớ đến lúc trước còn là bạn học, anh vỗ bả vai một bạn học khác trêu
chọc bọn họ, nói, các cậu thế này cũng coi như sống sao? Các người chẳng qua không chết.Ở trong lòng cô yên lặng nói từ biệt với anh, cậu chết
vì lý tưởng của cậu, chuyện này đối với cậu mà nói, là một cái chết tốt
hơn so với bình yên chết già. Mình rất vui, quen biết một người như cậu, thích cậu như vậy, cũng rất vui, cậu từng thích mình, hy vọng cậu ở bên kia tất cả đều mạnh khỏe, tiếp tục vì lý tưởng của cậu cố gắng.
Thương tiếc xong, rời khỏi ngôi mộ của anh ta, ánh mặt trời chói mắt, bi
thương dưới bầu trời đầy mây là bi thương, bi thương dưới bầu trời đầy
nắng là thống khổ. Kim Hạ có chút hoa mắt, trong tầm nhìn có sương mù
mỏng manh, mười ngón tay Lục Xuyên đan vào tay cô, một đường trầm mặc,
bỗng nhiên cô nói: “Sau này em muốn chết trước anh.”
“Vì sao?”
Kim Hạ đưa tay che nắng trước mắt: “Bởi vì đưa tiễn quá khó khăn, đưa anh càng khó, em làm không được.”
Lục Xuyên im lặng một lát, khóe miệng hiện lên một tia cười yếu ớt: “Được, sau này anh đưa em.”
Trở lại Bắc Kinh, trước mắt vẫn là thành phố kia, xe cộ đông đúc, thế giới
này vẫn hoạt động giống như trước đây. Nhưng cho dù cảnh vật giống nhau, ở trong mắt Kim Hạ, cũng không giống như lúc trước.
Người
chết đi rồi, người sống khổ sở. Bởi vì có người rồi đi, mới nhắc nhở
người còn sống, phải quý trọng mọi thứ mình có ở hiện tại.
Kim Hạ nói với ba ba bà nội, muốn chuyển đến sống cùng Lục Xuyên, người già có vẻ truyền thống, chuyện ở chung trước hôn nhân khiến cho bọn họ nhất thời có chút không chấp nhận được, cũng may lục Xuyên luôn thể hiện
quyết tâm, nhất định đối tốt với Tiểu Hạ, hơn nữa bình thường biểu hiện
hiền tốt trước mặt hai cụ, có tích lũy tin tưởng, người lớn vì thế mới
đồng ý.
Ông Kim Đầu kề lưng Kim Hạ hỏi Lục Xuyên: “Chú biết tư tưởng của bọn trẻ bây giờ không giống thế hệ trước, trước khi kết
hôn sống chung là chuyện phổ biến, nhưng cháu có tình toán gì cho sao
này không?”
Lục Xuyên cười cười: “Chú, chú yên tâm, cháu sẽ không làm chuyện có lỗi với Tiểu Hạ, cháu nghĩ để cho cô ấy chút thời
gian thích ứng, sau đó liền mang cô ấy đi gặp cha mẹ cháu. Chờ cô ấy gặp mặt hai cụ, chúng ta liền