Old school Easter eggs.
Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323760

Bình chọn: 10.00/10/376 lượt.

à gặp khó khăn về kinh tế.

“Cảm ơn cậu, bây giờ tớ vẫn giải quyết được, học phí của trường cấp ba không nhiều lắm, tớ chỉ muốn giúp đỡ trong nhà một chút.”

Sức khỏe của mẹ Lâm Lâm hình như không được tốt, thường xuyên cần dùng tiền để chữa bệnh, bố cô ấy là công nhân bình thường, thu nhập cũng không nhiều. Học kỳ trước, lần đầu tiên trường tổ chức hoạt động quyên góp cho những học sinh giỏi có hoàn cảnh khó khăn, trong đó có Lâm Lâm. Nhưng Đinh Dật cảm thấy đa số là thành phần làm cho có lệ, chẳng quyên góp được bao nhiêu, ngược lại chỉ càng bày ra cho người ta thấy gia cảnh của những học sinh kia thảm thương đến mức nào.

“Có phải cậu vẫn muốn tìm việc ở chỗ khác không?” Các cô cũng chỉ mới mười sáu tuổi, những việc có thể làm được không nhiều lắm.

“Cậu xem, tớ muốn tận dụng kì nghỉ hè này, khai giảng rồi sẽ không có thời gian nữa.”

Đinh Dật nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Cậu có muốn làm gia sư cho học sinh tiểu học không?”

Lâm Lâm ngẩn người: “Muốn thì muốn, nhưng tớ mới học năm một, phụ huynh tìm gia sư thường sẽ chọn sinh viên trường sư phạm.”

“Xì, lớp bốn thôi mà, cần gì phiền phức như vậy, hơn nữa thành tích của cậu dư sức vào trường sư phạm.” Đang nói, có một người phụ nữ độ hơn ba mươi tuổi ăn mặc cầu kỳ bước vào quán, dẫn theo một đứa trẻ khoảng hơn mười tuổi, đứa trẻ vừa vào đã chạy bình bịch tới quầy hàng, ồn ào đòi ăn cái này cái kia.

Đinh Dật đứng dậy hô to: “Mợ cả.” Sau đó lại quay sang đứa bé kia quát: “Kỷ Thiên Hằng! Em chỉ biết ăn thôi, còn không mau tới chào cô giáo à!”

Cậu bé bưng một hộp kem nhanh nhẹn đi tới, lúc ngang qua Đinh Dật còn cố ý đụng vào người cô một cái, cười hì hì nói: “Chị Thỏ Con, ngại quá, chị nói cô giáo chính là chị á?” Thằng nhóc này học hành chểnh mảng, học chữ cũng chỉ học một nửa, kể từ khi biết tên cô viết như thế nào thì toàn gọi cô là “chị Thỏ Con” [1'>, dạy mãi không sửa.

[1'> Chữ “Dật”: – chữ “Thỏ”:

Đinh Dật thấy cậu bé gọi tên mình bừa bãi giữa nơi công cộng thì cảm thấy bực mình, cô giơ tay túm lấy nó, giật hộp kem để lên bàn, cậu bé hăm hở phản kháng, hai chị em đánh lộn ngay trong cửa tiệm, dù sao thì Đinh Dật cũng lớn hơn mấy tuổi, không bao lâu đã chiếm ưu thế, cậu bé bị cô đẩy ngã xuống đất.

Cậu bé vừa nằm sấp trên mặt đất vừa kêu lớn: “Mẹ, chị Thỏ Con bắt nạt con này!”

Mợ của Đinh Dật cười nói: “Đáng đời, ai bảo con nghịch ngợm!” Lại quay đầu nói với Đinh Dật: “Tiểu Dật, mợ thấy chỉ có con mới trị được con khỉ ngang ngược này, mới nghỉ có vài ngày mà mợ đã bị nó làm cho suy nhược thần kinh, học kỳ trước lại còn đội sổ ở lớp, mùa hè này nhờ con vậy!”

Đinh Dật còn chưa kịp mở miệng, thằng nhóc Kỷ Thiên Hằng bị cô đè dưới đất đã lại oang oang: “Đừng! Mẹ, con mà ở cùng người điên này sẽ bị đánh chết, mẹ không thể nhìn con mình bị ngược đãi chứ!”

Đinh Dật vỗ đầu nó một cái rồi thả cho nó đứng dậy, một tay vẫn đang túm hai cánh tay nhỏ, đề phòng nó lại giở trò gì. Không ngờ Kỷ Thiên Hằng thấy giãy giụa không thoát được, lại chuyển sang dùng chân đá, bắp chân Đinh Dật bị nó đá đau điếng, giận quá, cô lại đẩy nó ngã xuống đất, nhân thể đạp cho một phát.

Mợ của Đinh Dật vội vàng quát con trai: “Thiên Hằng, con mà không nghe lời thì mẹ sẽ giận đấy, chị Tiểu Dật khó khăn lắm mới đồng ý dạy thêm cho con, con lại làm chị nổi giận nữa thì sẽ không có ai quản con nữa đâu!” Nhà họ Kỷ hiếm cháu trai, trước mắt chỉ có mỗi Kỷ Thiên Hằng, nó bị ông bà chiều quá thành con quỷ nhỏ, nghịch thì nhiều, học thì dốt, các thầy cô dạy thêm cho nó đều bị chọc giận bỏ đi hết. Từ trước đến nay, chỉ khi nào nhìn thấy Đinh Dật nó mới bớt ngang ngược, lần này Đinh Dật bị mợ và cậu cả nhờ mãi mới đành phải đồng ý phụ đạo hè cho nó.

“Con không muốn bị chị ấy dạy đâu, con sẽ bị chị ấy chỉnh chết, mẹ không thể thấy chết không cứu nha!” Kỷ Thiên Hằng bị một đầu gối của Đinh Dật chặn không thể động đậy, thấy phản kháng không có hiệu quả, nó bắt đầu khóc rống lên, mợ bị nó làm cho dở khóc dở cười.

“Thằng nhóc hư đốn này, người khác không bị em chỉnh chết là tốt lắm rồi, em còn dám khóc à!” Đinh Dật một tay véo tai nó, đầu gối lại đè xuống, Kỷ Thiên Hằng càng khóc to hơn: “Chị Thỏ Con, à không, chị Tiểu Dật, chị mau bảo với mẹ em là chị không muốn dạy em đi, em không muốn bị chị dạy đâu!”

Đinh Dật nhìn nhìn nó, lên tiếng hỏi: “Em không muốn bị chị dạy, thế thì tìm cô giáo khác có còn làm loạn nữa không?”

“Không ạ, chỉ cần không phải chị, đổi ai cũng được hết!”

“Tốt, đây chính là em nói, nhưng chỉ cần cô giáo nói em quá nghịch ngợm không nghe lời, chị sẽ đích thân tới quản em, khóc khản cổ cũng vô dụng thôi! Hừ, đến lúc đó cho em nếm thử một chút Hàng Long thập bát chưởng [2'> mà chị mới học được!” Nói xong cô còn kết hợp làm động tác đập vào lưng nó.

[2'> Tên một loại tuyệt kĩ võ công xuất hiện trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung.

Kỷ Thiên Hằng lại gào lên một tiếng rồi nức nở nói: “Em sẽ không quậy phá họ nữa, em cam đoan sẽ nghe lời!”

Đinh Dật thấy có chuyển biến tốt thì mới kéo nó dậy, đạp nó lâu quá sợ mợ đau lòng, cha mẹ bây