hảnh đáng yêu của một cô thiếu nữ, đôi giày da cao cổ chính là mốt bây giờ, Đinh Dật mặc cả váy cả giày rồi quay trước gương vài vòng, cảm thấy bộ này cũng không tồi.
Đinh Dật tiếp tục mở đống túi đồ, phát hiện bên trong có một chiếc khăn quàng cổ màu trắng, không thấy có nhãn hiệu, có vẻ như là đồ đan bằng tay, cô tò mò hỏi: “Ba, đây là cái gì?”
Đinh Phụng Lĩnh đang mải thu dọn quay sang nhìn rồi chợt “à” một tiếng: “Cái đó là có người tặng ba, ba cũng không dùng, nếu con thích thì lấy mà dùng.”
Đinh Dật nghe vậy hơi yên tâm một chút, lại thử thăm dò: “Ba, không phải là hôm nay cái cô tặng ba khăn quàng cổ đi cùng ba chọn váy cho con đấy chứ?”
Đinh Phụng Lĩnh nghe vậy bỗng giật mình không nói được gì, ông quay đầu nhìn con gái với một kiểu ánh mắt hoàn toàn khác. Ông vẫn luôn coi cô là trẻ con, ngoảnh đi ngoảnh lại, không ngờ con gái đã lớn, hơn nữa còn rất tinh ý, đâu còn mang bóng dáng nghịch ngợm ngây thơ hồi đó.
Thấy ba bỏ đồ trong tay rồi ngồi xuống dường như muốn nói chuyện phiếm, trong lòng Đinh Dật hơi xôn xao, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Cô đó, là Thạch Mạn Quân ạ?”
Đinh Phụng Lĩnh càng sửng sốt, không kìm được hỏi con gái: “Tiểu Dật, con nghe được lời đồn đại nào sao?”
Lòng Đinh Dật lạnh đi, chậm rãi lắc đầu: “Ba, ngày nào con cũng chỉ di chuyển trên một đường thẳng giữa trường học và nhà, có thể nghe được lời đồn nào, nhưng đó là trực giác, ba, có thật như thế không?”
Đinh Phụng Lĩnh thở dài, nói: “Tiểu Dật, con đoán không sai, nhưng chuyện không phải như con nghĩ, Thạch Mạn Quân tới nhờ ba chuyển quà Tết, nhân tiện tặng ba chiếc khăn này, đúng lúc ba cũng có ý định mua cho con một bộ quần áo làm quà năm mới, thư ký Tiểu Vương của ba lại xin nghỉ phép về quê, ba không tìm được ai làm cố vấn nên mới nhân thể nhờ cô ấy.”
Đinh Dật cụp mắt, làn mi dày che đi gợn sóng trong đôi mắt, cô khẽ nói: “Đương nhiên con tin ba, ba biết không, từ nhỏ con đã rất kính trọng ba, cho đến bây giờ ba vẫn luôn là tấm gương trong suy nghĩ của con, từ rất lâu con đã nuôi quyết tâm sau này lớn lên sẽ trở thành một người như ba, con mong rằng có thể duy trì sự tôn kính và tin tưởng này đến suốt đời.”
Đây là lần đầu tiên Đinh Phụng Lĩnh nghe con gái đánh giá về mình, ngoài sự kinh ngạc ông còn cảm thấy mũi cay xè, từ trước tới giờ, ông vẫn cho rằng Đinh Dật thân thiết với mẹ hơn, không ngờ, đối với ông, trong lòng cô cũng tồn tại một thứ tình cảm thần tượng và tôn sùng, khó trách bình thường con gái không quá thân mật với ông, ai có thể thân thiết một cách tự nhiên thoải mái với thần tượng của mình chứ.
“Hồi con còn bé, công việc của mẹ bận rộn hơn ba, việc dạy dỗ con đều do một tay ba làm, có thể nói, nhân cách của con hình thành chịu sự ảnh hưởng của ba, ba là người cao thượng, chính trực, cho nên, con cũng có thể trở thành một người có ích cho xã hội, phải không ba?”
Cảm giác tự hào của người làm cha dâng tràn, Đinh Phụng Lĩnh không cầm được nước mắt, ông kéo con gái vào lòng, không ngừng vuốt ve tóc cô.
Trên gương mặt Đinh Dật cũng chảy xuống hai hàng nước mắt, cô nghẹn ngào lên tiếng: “Ba, gia đình của chúng ta rất hạnh phúc, ba và mẹ đều nhiệt tâm với sự nghiệp của mình, cũng rất yêu thương con, chính vì chịu sự ảnh hưởng của ba mẹ nên con mới cố gắng học tập như vậy, ba, năm nay con lại đứng đầu toàn trường, con sẽ không bao giờ khiến ba phải thất vọng, ba cũng đồng ý đừng bao giờ làm con thất vọng, có được không ba?” Đến khi nói xong Đinh Dật đã khóc không thành tiếng, nước mắt nước mũi lau hết vào người ba – bộ âu phục này cũng không phải của mẹ mua.
Tâm trạng Đinh Phụng Lĩnh cũng chẳng khá hơn chút nào, hai cha con ôm nhau khóc một hồi ông mới hơi buông con gái ra, nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Tiểu Dật, con yên tâm, ba đồng ý, trong cuộc sống sau này, ba vĩnh viễn không bao giờ để con và mẹ phải thất vọng!”
Ba là người trọng lời hứa, trọng tình cảm, từ bé đến lớn, bất kể là một thứ đồ chơi hay một món ăn ngon, một chuyến đi chơi, nếu ông đã từng hứa với Đinh Dật thì chưa bao giờ nuốt lời, nếu đã không làm được thì trước đó nhất quyết không hứa hẹn. Hôm nay ba có thể trịnh trọng nói những điều này trước mặt cô thì nhất định đã có những suy nghĩ riêng, Đinh Dật lựa chọn tin tưởng cha mình.
Nín khóc mỉm cười, Đinh Dật vội vàng vào bếp hâm nóng thức ăn đã chuẩn bị từ trước, hai cha con cùng ăn bữa cơm đoàn viên với tâm trạng hoàn toàn khác, còn nhận được điện thoại đường dài của mẹ từ Đức gọi về, mỗi người cầm một đầu máy nội bộ mở hội nghị qua điện thoại, ai cũng ăn ý duy trì không khí và ngữ điệu như nhau, chắc rằng mẹ sẽ không cảm thấy khác thường chút nào.
Như vậy hẳn là tốt nhất, Đinh Dật thầm nghĩ, mẹ tin tưởng ba như vậy, sự tin tưởng đó tốt nhất vẫn nên được giữ gìn.
Ngày đầu tiên của năm mới, sau khi đã thăm hỏi chúc Tết tất cả người lớn, Đinh Dật trốn vào thư phòng gọi điện thoại cho Thẩm Trường Đông, vừa rồi đã gọi điện chúc Tết bác Thẩm trai rồi, nếu bị ông ngoại biết được cô lại gọi lần nữa thì chắc sẽ thấy rất kỳ quái.
Hai ngày nay cô cảm thấy vô cùng cô độc, có một loạ