Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323740

Bình chọn: 10.00/10/374 lượt.

i cảm giác chua xót mất mát không thể hiểu được, cô đã cố phân tích nguyên nhân cẩn thận nhưng vẫn không nói lên được là vì sao. Mỗi một chuyện xảy ra gần đây đều có lý do, cẩn thận suy ngẫm dường như lại không phải, chuyện gì cần cũng đều giải quyết cả rồi, nhưng tại sao vẫn cứ phiền muộn như vậy, Đinh Dật cảm thấy chán ghét thứ cảm giác này.

Thẩm Trường Đông ở đầu dây bên kia lẳng lặng nghe cô càu nhàu liên miên, cuối cùng trong lúc cô dừng lại để uống nước, cậu không nhịn được xen vào một câu: “Cậu xác định muốn đi Bắc Kinh học đại học đúng không?”

Đinh Dật nuốt xuống một ngụm nước rồi đưa ra câu trả lời khẳng định, Thẩm Trường Đông nói tiếp: “Vậy đến lúc đó gặp lại ở Bắc Kinh.”

Sau nhiều ngày ủ rũ không dứt, Đinh Dật vừa mừng vừa sợ: “Người nhà cậu đồng ý cho cậu rời khởi Nam Kinh sao?”

Thẩm Trường Đông dở khóc dở cười: “Cũng đâu phải thời xưa, làm gì còn quan niệm con cái phải theo cha mẹ nữa, họ cũng chưa từng nói tớ không thể đi.”

Đúng vậy, hình như trước giờ toàn là mình tự suy đoán, hai người lớn nhà họ Thẩm cũng không phải người độc đoán, chắc sẽ không can thiệp vào quyết định của Thẩm Trường Đông, vậy thì tốt quá, khi nào về phải động viên La Bình và Nguyễn Thúy cùng thi lên Bắc Kinh, có cả Lý Bối Bối nữa, mọi người ở cùng nhau thật là vui, đến lúc đó thực sự có thể hoành hành chốn thủ đô, Đinh Dật tràn trề hứng thú mải mê tưởng tượng.

“Cậu cũng thi đại học A sao?” Đại học A là giấc mơ của tất cả học sinh ban Tự nhiên, Đinh Dật cũng không phải ngoại lệ.

“Chắc là không, tớ chưa nói với cậu à? Tớ chọn ban Xã hội.”

Đinh Dật sững sờ: “Vì sao?”

Thẩm Trường Đông nửa đùa nửa thật: “Thành tích của tớ không tốt lắm, nếu học ban Tự nhiên thì chẳng phải lúc nào cũng xếp sau cậu à? Đến lúc đó ba mẹ sẽ bảo tớ bất tài, ba tớ kể năm đó ở đại học, thành tích của ông lúc nào cũng hơn chú Đinh. Tớ học cùng Lâm Lâm, dứt khoát không để cho bọn họ có cơ hội so sánh.”

“Chỉ là nguyên nhân này sao?” Đinh Dật hơi khó chịu, không thể tưởng tượng với quan hệ giữa nhà họ và nhà họ Thẩm mà con cái vẫn bị so sánh như vậy, Thẩm Trường Đông đã thành người bị hại, mà hung thủ chính là cô.

“Trêu cậu thôi, có phải đến bây giờ thành tích của cậu mới tốt hơn tớ đâu, bọn họ đã chấp nhận thực tế từ lâu rồi, chỉ là tớ cảm thấy mình càng ngày càng thích ban Xã hội hơn, tớ muốn học một chút về các chuyên ngành thương mại, tài chính, vả lại, trường của ban Xã hội nhiều con gái xinh hơn.”

Thẩm Trường Đông - Thẩm Trường Đông vẫn luôn là tùy tùng của cô – lại có thể quan tâm tới mỹ nữ? Đinh Dật càng kinh ngạc, xem ra không chỉ mình cô lớn lên, trong hai năm xa nhau, giữa họ đã xảy ra biết bao thay đổi? Cho đến bây giờ, bọn họ đã có bao nhiều điều không biết về người kia?

Vì vậy cảm giác mất mát và chua xót lại một lần nữa bủa vây lấy cô, gia tăng sự buồn phiền, Thẩm Trường Đông dường như không phát hiện ra tâm tình của cô, tiếp tục hỏi: “Cậu thì sao? Cậu muốn học ngành nào?”

Cô muốn học ngành nào, vấn đề này hình như chưa từng nghĩ đến, trước giờ cô luôn cố gắng học hành, cố gắng giữ vững thứ hạng để có thể thi đỗ trường đại học tốt nhất, nhưng rốt cuộc thi đỗ rồi thì nên học cái gì, cô chưa hề có một khái niệm rõ ràng, hóa ra không phải chuyện gì mình cũng chắc chắn, cũng có lúc cô không kịp trở tay, đúng lúc đó, bé em họ sáu tuổi vào gọi cô đi chơi hội chùa.

“Chuyện chọn ngành để sau khi thi đại học rồi nói, dù sao thì sau đó mới phải điền nguyện vọng.” Đinh Dật vội vàng cúp điện thoại.

Thế sự khó lường, về chuyện chọn ngành, sau khi thi đại học, Đinh Dật không còn có cơ hội suy nghĩ nữa, lên năm ba khi thi Olympic Vật lý cô đã giành huy chương vàng, có tư cách được tuyển thẳng vào ngành ô tô của đại học A.

Đại học A chính là giấc mộng của cô, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm bạn cả đời với các loại động cơ máy móc, cô quá lạ lẫm với lĩnh vực này chứ chưa nói gì đến thích.

Ba cho cô hoàn toàn tự do lựa chọn, chỉ đưa ra đề xuất: “Thực ra học ngành nào không quan trọng, quan trọng nhất là những người xung quanh con, đại học A quy tụ những sinh viên ban Tự nhiên ưu tú nhất trong cả nước, con tới đó học tập vài năm, chắc chắn có thể thu được nhiều ích lợi, ở giai đoạn này, việc quan trọng là nâng cao tố chất cá nhân, còn ngành học, đến lúc con phát hiện thực sự không thích thì đổi lại vẫn kịp.”

Mẹ không hổ là mẹ hiền vợ đảm, phụ họa với ba: “Mẹ nghe nói ngành ô tô chính quy của đại học A hàng năm đều có trao đổi một số sinh viên tốt nghiệp sang Berlin học thạc sĩ, trường đại học bên này cũng tốt lắm, được coi là MIT của châu Âu [1'>, triển vọng ngành ô tô cũng rất sáng sủa, mà được nhất chính là không phải thi đại học, kỳ thi tuyển thẳng lần đó làm ba mẹ sợ lắm rồi.”

[1'> MIT: Học viện công nghệ Massachusetts ở Mỹ.

Thẩm Trường Đông cũng vui thay cho cô: “Như vậy ít nhất cậu đã chắc chắn được đến Bắc Kinh, mạo hiểm đã giảm đi hơn một nửa rồi.” Đinh Dật khó hiểu, cậu lại giải thích thêm: “Chỉ còn mạo hiểm ở tớ nữa thôi, ít nhất tớ cũng có thể chắc chắn rồi, chỉ cần cố gắng hết sức cho kỳ thi nữa là được.”

Hóa ra


Old school Easter eggs.