ình để trả lại, tỷ giết muội đi, là
do muội đoạt đi hết những hạnh phúc vốn thuộc về tỷ, người nên chết là
muội.”
Thanh Nữ nổi giận: “Sương nhi, không cần cầu
xin nàng! Hừ, nàng nói giết là giết, không coi Thanh Yêu sơn của ta là
nơi nào! Không hổ là Dao Cơ một tay dạy dỗ ra, đều cuồng vọng tự đại,
không coi ai ra gì giống nhau —— Phù Vân, ngươi cho là có Chân Võ đại đế cùng Minh Thiệu tướng quân làm chỗ dựa là có thể làm xằng làm bậy sao,
đừng quên Dương Tuyền đế quân là do chính Thiên đế phong làm Bắc Phương
thiên thần, cho dù là Thiên đế cũng phải nể mặt mũi chàng vài phần. Giết chàng ngươi cũng đừng mong sống!”
“Ta chưa từng nghĩ tới sẽ sống rời khỏi nơi này.”
“Ngươi cũng chỉ là ỷ thế hiếp người mà thôi.”
“Phải, ta ỷ vào có chỗ dựa là Chân Võ đại đế cùng Minh Thiệu thì làm sao? Ta
có Thiên hậu cùng Thượng Nguyên phu nhân âm thầm giúp đỡ; ta có Dao Cơ
cùng Tương phu nhân Nữ Anh chung mối thù với ta; ta còn có Phương Trượng sơn cùng Tây Hải long cung làm thế lực hậu thuẫn. Không chỉ có như thế, phi tử của Viêm đế – Khê phu nhân là sư phụ của ta, đương nhiệm Ma quân Phi Liêm của Ma giới là người quen cũ của ta, Thiên tôn Cẩn Dật giao
tình rất gần. Những chỗ dựa đó của ta, xin hỏi Thanh Nữ tiên thù ngươi
có không?”
“Ngươi. . . . . .”
“Ta
có nhiều điều kiện mà ngươi không có như vậy, dựa vào cái gì mà ta không thể ỷ thế hiếp người? Trước kia không phải các ngươi cũng bức tử mẫu
thân ta như vậy hay sao! Hiện tại ta muốn trả thù một chút, ta muốn ỷ
thế hiếp người! Ngươi không phục sao?”
“Ngươi điên
rồi, ngươi điên rồi, điên rồi. . . . . .” Trong mắt Thanh Nữ hiện lên tơ máu, giống như đang thấy ma quỷ gắt gao trợn lên nhìn Thanh Dao.
Sương Linh ngã ngồi trên mặt đất, mặt đầy nước mắt.
Dương Tuyền đế quân ôm ngực, một tia máu tươi bên khóe miệng phá lệ chói mắt. Hắn nhớ tới những chuyện trước kia mà chính mình đã làm với Bích Cẩn
cùng Thanh Dao, kết cục hôm nay có là đã được định sẵn từ thời điểm đó.
Nếu nói trước kia Thanh Dao là một con chim non được bảo hộ cẩn thận trước
mọi mưa gió, như vậy hiện tại nàng chính là phượng hoàng niết bàn trùng
sinh, phá huỷ trời cao, bay lượn ngàn dặm, nở rộ như đóa hoa xinh đẹp
trước nay chưa từng có.
Nữ nhi của hắn, Thanh Dao, rốt cục trưởng thành!
Dương Tuyền đế quân lấy ra bảo kiểm tùy thân là Linh Tuyền, rút kiếm ra khỏi
vỏ, đặt tại trên cổ của chính mình. Hắn nhắm mắt lại nói: “Thanh nhi,
trước khi ta chết có thể đáp ứng ta một việc cuối cùng không, chăm sóc
tốt muội muội của con.”
Sương Linh xông lên phía
trước gạt ra kiếm trên tay Dương Tuyền đế quân: “Không được, phụ thân
không được bỏ lại con —— tỷ tỷ giết muội đi, phụ thân đã biết sai rồi,
không cần giết hắn, cầu tỷ đừng giết hắn!”
“Dương
Tuyền, sao chàng có thể bỏ lại mẫu tử chúng ta, không, chàng không thể
chết được. Là ta lừa chàng ba ngàn năm, là ta hại chàng không thể chung
sống với Bích Cẩn, đều là lỗi của ta. Nếu thật sự có người phải đền mạng thì hãy lấy mạng của ta. Chàng không được làm chuyện điên rồ, không
được. . . . . .”
“Sương nhi, Thanh Nữ, các ngươi lui ra.”
“Không, không được chết, không được rời bỏ chúng ta. . . . . .”
Thanh Dao quay mặt qua chỗ khác. Nhìn ba người bọn họ nàng cảm thấy như phạm
tội, giống như nhìn lại năm đó Bích Cẩn cùng nàng. Trong nháy mắt lòng
nàng có chút mềm mại, hoài nghi đến tột cùng việc này là đúng hay sai.
“Ta không hy vọng nàng làm như vậy, nhưng mà ta lại không nhẫn tâm ngăn cản nàng.” Thanh âm của Minh Thiệu vang lên trong đầu nàng.
Minh Thiệu. . . . . . Minh Thiệu không hy vọng nàng làm như vậy?
Không, nàng không thể mềm lòng, Bích Cẩn, Tuyết Kiều còn có Thải Điệp đều là
do hắn hại chết, nàng nhất định phải trả lại công bằng cho bọn họ. Đúng, nàng không thể mềm lòng, tuyệt đối không thể. “Một tuồng kịch náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu ta đây.” Bóng đen bất ngờ tới.
Ba ánh mắt đang tập trung trên người Dương Tuyền đế quân đồng thời quay
lại nhìn, cả kinh, ngạc nhiên, ngẩn ra. . . . . . .
Sắc mặt Dương Tuyền đại biến: “Ma quân Phá Thiên?”
Phá Thiên cười ha ha: “Xem ra trí nhớ của đế quân thật không tốt, hiện tại ta đã không còn là Ma quân.”
“Mặc kệ ngươi là người nào, ngươi tới Thanh Yêu sơn làm cái gì.”
“Ta đã nói, một tuồng kịch náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu ta? Tự nhiên là ta đến xem trò hay rồi.”
“Đủ rồi!” Thanh Dao không muốn nghe hắn nói thêm gì nữa, nàng gằn từng chữ, “Vì sao ngươi cứ như âm hồn không tan theo sát ta, ta cũng không nợ
ngươi cái gì.”
“Ngươi cùng Minh Thiệu tướng quân của
ngươi luôn ân ái triền miên, như hình với bóng, nếu ta là âm hồn không
tan theo sát ngươi, sao có thể tìm được cơ hội tốt như vậy, đúng không,
Phù Vân linh chủ?”
Nghe được tám chữ “Ân ái triền
miên, như hình với bóng”, Thanh Dao vừa xấu hổ lại vừa tức giận, nhất
thời mặt đỏ bừng, “đến tột cùng là ngươi muốn thế nào? Vị Hi đã chết,
ngươi quấn quít lấy ta cũng vô dụng, nàng sẽ không sống lại.”
“Ta biết. Từ lúc ở Nam Minh ta đã nói qua, mục đích của ta rất đơn giản,
chính là. . . . . .” Phá Thiên cười