Say Năm Tháng

Say Năm Tháng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325162

Bình chọn: 10.00/10/516 lượt.

ện, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Bởi vì nàng không dám mở miệng, nàng sợ rằng sau khi mở miệng sẽ không chịu được mà gọi tên của hắn.

“Vị Hi tiểu thư, Vị Hi tiểu thư. . . . . .” Xa phu hoang mang chạy từ trong đám người ra, lảo đảo một cái như sắp quỳ xuống dưới chân Thanh Dao,

“Tiểu thư không sao chứ, nhiều người quá nên nhất thời nô tài không về

được, đã khiến cho tiểu thư bị sợ hãi.”

“Không có

việc gì, ngươi dẫn ngựa về trước đi, nói với phụ thân rằng ta sẽ trở về

lập tức.” Thanh Dao mở miệng, thanh âm mờ ảo như sương mù tản ra trong

sơn cốc lúc sáng sớm, linh hoạt kỳ ảo giống như tiếng ngâm nga của chim

sơn ca khi hoàng hôn buông xuống, dễ nghe không nói nên lời.

Vị Hi? Nghe cái tên như thế, trái tim của Minh Thiệu khẽ run lên.

Thái tử đẩy đám người ra tiến lên, cười nói: “Tên gọi của cô nương là Vị Hi

sao? Kiêm hà thê thê, bạch lộ vị hi*, quả nhiên là tên rất hay. Xe ngựa

của cô nương vừa bị hủy, ta và Tuyên Ly đều có trách nhiệm, phải bồi

thường cũng là mỗi chúng ta một nửa, cô nương nghĩ sao?”

*Kiêm hà thê thê, bạch lộ vị hi: cỏ lau um tùm, sương trắng rạng đông

“Tuyên Ly?” Tâm Thanh Dao lại một lần nữa dậy sóng. Tên của Minh Thiệu ở thế gian lại là Tuyên Ly?

Tuyên Ly Vị Hi, Vị Hi Tuyên Ly, vì cái gì lại như vậy!

“Tại hạ chính là Tuyên Ly.” Minh Thiệu nhợt nhạt cười, giống như xuân phong

lướt qua mặt hồ nước, “Nếu thái tử đã lên tiếng, xe ngựa của cô nương để chúng ta cùng bồi thường đi.”

“Không cần.”

Thanh Dao thu lại tâm tình đang hỗn độn, nàng thầm nghĩ nhanh chóng rời khỏi

nơi này, càng nhanh càng tốt. Nhưng Tinh Tinh trong lòng nàng lại không

yên phận, bắt đầu vặn vẹo lung tung, lập tức hấp dẫn tầm mắt của Minh

Thiệu và Thái tử về phía này.

Hai người trăm miệng một lời nói: ” Ảnh Ngọc Tuyết Hồ!”

Trong truyền thuyết dân gian của Nghiệp quốc, Ảnh Ngọc Tuyết Hồ là do thần

tiên trên Thiên giới nuôi, có thể thông linh (đại khái là liên hệ với

thần tiên). Đây cũng chỉ là truyền thuyết, người gặp qua Ảnh Ngọc Tuyết

Hồ không ít, nhưng cho tới bây giờ không ai bắt được chúng, càng đừng

nói đến chuyện chúng nó có thể thông linh thật sự hay không. Nhưng mà

giờ phút này Tinh Tinh nằm ngay trong lòng Thanh Dao. Trước đó ánh mắt

của mọi người đều đặt trên người Thanh Dao, không ai chú ý tới đôi mắt

của Tinh Tinh là màu hắc lam, đây là dấu hiệu đặc biệt của Ảnh Ngọc

Tuyết Hồ.

Thanh Dao ôm chặt Tinh Tinh một chút, nàng cũng không muốn để cho bọn họ tiếp tục đề tài này.

Cũng may Minh Thiệu nhìn ra tâm tư của Thanh Dao, hắn nhanh chóng đổi đề

tài: “Nếu cô nương nhất định không chịu nhận bồi thường của chúng ta,

xin hỏi nhà của cô nương ở nơi nào, ta sẽ cho xa phu tiễn cô nương một

đoạn đường.”

“Không. . . . . .”

“Hy vọng cô nương không cự tuyệt, nếu không Tuyên Ly sẽ cảm thấy rất ái ngại.”

Thanh Dao đành phải thỏa hiệp: “Trước khi về nhà ta muốn đến phủ Quốc cữu một lát, vương gia để người đưa ta đến đó, làm phiền rồi.”

“Phủ Quốc cữu?” Minh Thiệu cùng thái tử đều sửng sốt.

Kinh thành không có ai không biết, Quốc cữu trời sanh tính tình đạm bạc, xưa nay không thích tiếp xúc cùng người ngoài. Bất kể là đại thần trong

triều hay dân chúng bình thường đến cửa bái phỏng đều bị từ chối ở

ngoài. Lâu dần trước cửa phủ Quốc cữu hết sức yên tĩnh, cơ hồ không ai

mong muốn bị sập cửa trước mặt. Lại thấy Thanh Dao muốn đến Quốc cữu

phủ, trong lòng Minh Thiệu không khỏi nổi lên nghi ngờ.

“Nếu bất tiện, Vị Hi sẽ không làm phiền vương gia cùng thái tử nữa, cáo từ.”

“Không có gì, cô nương chờ một lát.” Minh Thiệu quay đầu lại phân phó nói,

“Người tới, cho xa phu đưa Vị Hi cô nương đến phủ Quốc cữu.”

“Đa tạ.”

Không qua bao lâu, một chiếc xe ngựa xa hoa đi tới trước mặt Thanh Dao, dù

trong lòng có không muốn như thế nào, Thanh Dao vẫn quyết tâm rời đi.

Giờ đã biết Minh Thiệu ở đâu, nàng cũng an tâm. Một kiếp luân hồi này,

nàng nhất định sẽ không phải là người trong sinh mạng của hắn, như vậy

để cho nàng ở một bên yên lặng nhìn hắn đi. Hắn tất cả mạnh khỏe, nàng

cũng cảm thấy đủ.

Thanh Dao còn chưa kịp lên xe, chỉ nghe trong đám người có tiếng hô: “Nhìn, tiểu thư Cố Thiền Phỉ đến đây!”

Ngay sau đó lại là một đợt ồn ào náo động, tiểu điểm chú ý của mọi người

đồng thời từ trên người Thanh Dao chuyển đến Cố Thiền Phỉ mới đến đây.

Thái tử hưng trí bừng bừng xoay người đi về phía đài cao được dựng lên cho

Kì Thiên thịnh hội, ánh mắt của Minh Thiệu cũng trở nên nhu hòa vạn

phần, hắn gật đầu với Thanh Dao một cái, theo sát thái tử rời đi. Dù

mười sáu năm qua không có lúc nào Thanh Dao không chuẩn bị tâm lý, nhưng giờ phút này thật sự chứng kiến, lòng của nàng vẫn đau đớn như bị thắt

chặt.

Thanh Dao quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị mỹ nhân y phục màu tím được nha hoàn vây quanh đứng trên đài cao, cười nói xinh đẹp.

Có lẽ nàng là mỹ nữ đệ nhất kinh thành Cố

Thiền Phỉ. Ánh mắt dừng trên người Cố Thiền Phỉ, cả người Thanh Dao cảm

thấy lạnh lẽo. Quả nhiên là nàng, Ti Mẫn ngọc nữ! Một chút nàng cũng

không thay đổi, vẫn xinh đẹp, chói mắt như vậy.

Thanh Dao từng gặp qua Ti Mẫn ngọc


XtGem Forum catalog