ình, không liên quan tới nhau?
Sau một khắc, khi Thịnh Đản còn chưa có đè xuống tâm trạng phẫn uất của mình, liền bắt được trong tin tức đang thông báo tin tức giải trí, vì vậy, ý nghĩ của cô đã phá vỡ.
"Phú Nhị Đại tiếng tăm khiêm tốn nhất bên ngoài, Tổng giám đốc Thành Luật của DP khu vực Trung Hoa, hôm nay, lại thông qua công ty hướng các đại truyền thông phát biểu rõ, hôm qua đã thừa nhận là cưới chui. Khiến người ta ngoài ý chính là, đối tượng anh cưới chui cũng không phải là bạn gái Đỗ Ngôn Ngôn trước đây đồn đãi, mà là tiểu thiên hậu giới ca sĩ Giang Nhạc Nhan. Trước đó không lâu, trên tiệc rượu DP ký hợp đồng phát ngôn, Đỗ Ngôn Ngôn còn từng lấy thân phận bạn gái Thành Luật cùng xuất hiện, được truyền thông miêu tả là kim đồng ngọc nữ, hôm nay một khi tin tức Thành Luật cưới chui truyền ra, bạn bè trên mạng nhao nhao phỏng đoán Giang Nhạc Nhan là người thứ ba. Đối với vấn đề này, DP không muốn đáp lại, điện thoại người đại diện của Giang Nhạc Nhan cũng vẫn trong trạng thái tắt máy. . . . . ."
Nữ phát thanh rõ ràng thông báo tiếng như một quả bom, "Oanh" một tiếng, nổ tung trong đầu Thịnh Đản, đem tất cả tâm tình của cô nổ thành trống rỗng, chỉ có trước đây không lâu Thích Huyền đã nói, không ngừng ở bên tai cô vang vọng.
— Nói không chừng đợi đến khi Tùy Trần và Đỗ Ngôn Ngôn lại một lần nữa hợp lại, em chính là cái rắm cũng không dám thả. Đến lúc đó em tính toán như thế nào? An phận lui trở lại vị trí bạn bè, hay tiếp tục cho là đạn mù cho bọn họ?
Thật bất hạnh, một câu của Thích Huyền hình như thành sấm rồi.
Bất hạnh hơn chính là, "Đến lúc đó tính toán như thế nào", một chút quyền lựa chọn cô cũng không có, Tùy Trần cũng đã giúp cô sắp xếp xong xuôi rồi.
"Ngài ngồi công ty hàng không Anh quốc BA168 chuyến bay đã bắt đầu lên máy bay. . . . . ."
Trong radio của phi trường không ngừng tuần hoàn tiếng nhắc nhở dịu dàng, Tùy Trần đột nhiên đứng dậy, sắc mặt lạnh lùng lên máy bay.
Điện thoại di động đã cắt đứt, bị anh dập máy, nhưng lời của Thịnh Đản vẫn như cũ, quanh quẩn ở bên tai.
—— Tùy Trần! Anh thật sự rất quá đáng!
Quá đáng?
Đến tột cùng là người nào tương đối quá đáng?
Cô vì thay Thích Huyền cứu trường, cứ như vậy bỏ lại cục diện rối rắm ở tiệc rượu không thèm để ý, không chào mà đi, không tính là quá đáng sao?
Anh gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, gửi bao nhiêu tin nhắn, tất cả đều là đá chìm xuống biển, không quá phận sao?
Vì cô lo lắng, vì cô bận tâm, kết quả, nhìn tuần san mới biết cô đang bận cái gì. . . . . . Thịnh Đản! Là em quá phận!
Anh chậm chạp không chịu lên máy bay, không phải vì đợi cô giấu đầu hở đuôi giải thích. Cái gì gọi là "Chúng em làm sao có thể không thể chờ đợi ở trên đường cái làm loại chuyện đó", bọn họ còn nhiều thời gian, không cần vội vã như vậy sao? Nhà cô ở đó, bọn họ nếu muốn, đại khái có thể trực tiếp về nhà ôn tồn thật sao?
Đến tột cùng là cô vì giúp bạn không tiếc cả mạng sống, vẫn là nghĩ muốn anh chen vào hai đao sao? !
Nghĩ tới đây, Tùy Trần dùng sức đem hành lý tùy thân đặt vào khoang hành lý, vẻ mặt thay loại phát tiết "Người lạ chớ tới gần".
Cho đến khi chuyển con mắt định đi vào thì ánh mắt lơ đãng liếc thấy người ở chỗ ngồi bên cạnh, đập vào mi mắt là khuôn mặt tươi cười quyến rũ, để cho anh hơi bị sửng sốt.
"Ha ha, nét mặt của anh rất muôn màu muôn vẻ. Đi Anh quốc đóng phim thì bất đắc dĩ sao? Thế nào,vị kia không bỏ được rời khỏi anh vui mừng?"
Chủ động bay tới tiếng chào hỏi dễ nghe lại mềm mại, Tùy Trần đã từng vô cùng tham luyến giọng nói này ở bên tai, cảm giác tê dại.
Mà bây giờ, anh nhíu nhíu mày, tâm tình càng trở nên hỏng bét hơn so với lúc trước, "Sao em biết ở chỗ này?"
Ngoài Đỗ Ngôn Ngôn ra, còn có cô gái nào, có thể để cho anh từng yêu đến mức tận cùng, bây giờ lại để cho anh chán ghét đến cực hạn.
"Yên tâm, em không có điều tra qua hành trình của anh. Gặp phải anh, em cũng rất kinh ngạc." Đỗ Ngôn Ngôn mấp máy môi, tròng mắt cười yếu ớt, những lời này nói vô cùng thành khẩn , "Em chỉ không muốn đứng ở đầu gió đỉnh sóng cùng tiểu ca sĩ nổi tiếng đoạt đàn ông, cho nên dự định đi Anh quốc tránh đầu gió, vừa lúc có trường tú mời em."
"Có ý gì?" Tùy Trần mơ hồ, ở trên vầng trán cô bị bắt được một tia khổ sở, điều này làm cho anh có chút ngoài ý muốn, không tự chủ ngồi xuống.
Nghe vậy, tim Đỗ Ngôn Ngôn đập mạnh và loạn nhịp, mới cười khẽ một tiếng, "Anh thật sự hoàn toàn không quan tâm tới em rồi."
"Đã xảy ra chuyện gì." Không tâm tình nghe cô oán trách, Tùy Trần không nhịn được cắt thẳng trọng điểm.
"Anh trai anh kết hôn, tân nương không phải là em." Vì cố nén một chút tâm tình, cô cắn cắn môi, mới tiếp tục, "Trước đây em cố ý ở trước mặt truyền thông công khai quan hệ của chúng ta, vài ngày sau lại sét đánh không kịp bưng tai cưới người khác. A, đích xác rất giống như thủ đoạn trả thù người khác của anh trai anh. Quả nhiên, chống đối anh ấy sẽ không có kết quả tốt."
". . . . . ."
Tin tức này, khiến Tùy Trần hoàn toàn lâm vào im lặng.
"Đúng đúng đúng, không sai biệt lắm chính là cái dáng vẻ này, loại chuyện nhỏ này
