anh di chuyển đến đâu cảm giác thích thú kì
quái lại lan dần theo đến đó.
Lý trí của cô bị che mờ bởi tình dục, từng đợt cảm xúc
kì lạ mà thích thú đang lớn dần trong cô, cô quên cả chống cự, ngược lại còn có
chút mong chờ cùng nghinh đón.
Không phụ lòng mong chờ của cô, Lăng Ngạo Tuấn hung hăng
tiến vào, đột nhiên bị 1 vật thể lạ tiến vào, bên trong cơ thể cô tầng tầng lớp
lớp thịt gắt gao bao chặt lấy vật thể to lớn nóng bỏng của anh. Cô thật ẩm ướt
và chặt, anh thoáng run rẩy, cổ họng phát ra âm thanh rên rỉ vì khoái hoạt.
Dường như chỉ thế thôi thì không đủ, anh cử động hông,
mạnh mẽ tiến vào sâu hơn nữa.
Một cơn đau như muốn xé nát thân thể ập đến, lý trí
của Đặng Tiểu Tinh nhanh chóng trở lại, cô giật mình, cố đẫy anh ra, nhưng càng
cử động, thân dưới càng đau, Đặng Tiểu Tinh nước mắt lưng tròng, miệng không
ngừng mắng:
- Hỗn
đãn, khốn kiếp, con mẹ nó, anh nhanh ra khỏi người tôi, đau quá.
- Em cố chịu 1 chút, 1 chút thôi sẽ hết đau. Giọng anh
khàn khàn vì kiềm chế, 2 tay không ngừng vuốt ve thân thể trắng mịn của cô, ý
định muốn khơi dậy dục vọng của cô lần nữa, giúp cô giảm bớt thống khổ.
- 1 chút là đến khi nào? Anh… Đồ lưu manh, đồ khốn kiếp
mau ra khỏi người tôi. Đặng Tiểu Tinh cắn chặt môi dưới, nước mắt vẫn không
ngừng rơi, trong bụng thầm nghĩ: “ Con bà nó chứ, ai bảo làm là sướng hả, đau
muốn chết đi sống lại thế này…” =.=|||
- Tiểu Tinh, ngoan nào, lần đầu đều rất đau, 1 lát nữa
thôi… Anh nỉ non bên tai cô, giọng nói quyến rũ lạ thường.
Từng luồn hơi thở nam tính phả vào mặt cô, tay anh vẫn
đang chu du trên thân thể cô, 1 tay dừng lại trên đôi gò bồng, ra sức xoa nắn,
miệng thổi hơi vào tai cô, nhẹ nhàng liếm mút vành tai mẫn cảm của cô.
Đặng Tiểu Tinh thở dốc, người run lên từng đợt, mắt
lại lần nữa phủ mờ sương. Môi anh hôn dài trên mặt cô, lướt dọc trên cái cổ
trắng mịn, dừng lại 1 chút trên xương quai xanh gợi cảm của cô, liếm mút từng
chút 1. Cuối cùng dừng lại trên đôi gò bồng đang dựng đứng sừng sững như khiêu
khích anh, ra sức cắn, mút lấy, cái lưỡi tinh quái trêu chọc, đùa giỡn nhũ hoa
của cô, tay kia vẫn không ngừng xoa nắn bên còn lại.
Cơ thể như có 1 luồng điện chạy dọc khắp thân thể,
ngứa ngáy không chịu được, cô cong người như đang nghinh đón anh, đôi môi gợi
cảm phát ra tiếng rên kiều mị, biết cơ thể cô đã chấp nhận anh, không còn thít
chặt như trước, như được gỡ bỏ lệnh cấm, anh vui mừng tiến sâu vào bên trong,
động tác ngày 1 nhanh và mạnh. Cô rên lên từng tiếng khoái hoạt như đang khích
lệ anh. Lý trí anh như bị thiêu đốt, cảm giác vẫn chưa đủ, anh nâng đôi chân
thon dài của cô, quấn quanh phần bụng của chính mình, hông mạnh mẽ cử động,
hung hăng tiến vào.
Từng đợt sóng khoái cảm đánh mạnh vào người cô, Đặng
Tiểu Tinh vui sướng đón nhận, thân thể vô thức phối hợp nhịp nhàng cùng anh,
cùng anh khám phá từng vùng đất bí mật trên cơ thể.
….
Bên ngoài, mặt trời đã lặn, từng tia nắng yếu ớt cũng
dần lụi tàn, như báo hiệu 1 ngày sắp sửa trôi qua. Ánh hoàng hôn màu cam nhàn
nhạt còn sót lại hắt vào bên trong phòng, phản chiếu 2 thân hình trần trụi đang
quấn chặt lấy nhau bằng những gì nguyên thủy nhất, tạo nên 1 bức tranh tuyệt
mỹ.
2 người, 1 lần rồi lại 1 lần cùng nhau đi vào cõi trầm
luân.
………
Đừng
dại dột bỏ qua đoạn này, bởi vì còn có cái hay đang chờ ở phía sau: ^0^
(anchan: ặc
ặc… ai đó… tiếp cho ta 1 lít máu nhóm máu BT với… ta sắp chết rồi đây.
Em
gái: Máu nhỏ ra đầy bàn phím kìa, kinh quá!!! *đạp 1 cước
vào cái mặt đầy máu của anchan* * móc điện thoại gọi cấp cứu cùng công an khu
vực*
Khi
xe cấp cứu đến, *lắc đầu pó tay* xóm bà tám lập tức mở hội nghị triệu tập.
Người
qua đường Ất: *thở dài* còn trẽ như vậy mà phải chết, rõ khổ.
Người
qua đường Giáp: *lắc đầu ngao ngán* giới trẻ thời nay thật là, xem
phim đồi trụy riết rồi chết vì thiếu máu hết.
Người
qua đường Bính: *mắt sáng rực nhảy vào* ai nói nó chết vì xem phim
nghèo?
2
người kia nhìn Người qua đường Bính, ánh mắt tò mò.
Người
qua đường Ất và Giáp: Thế anh nói xem nó chết vì nguyên nhân gì?
Người
qua đường Bính: Ta nghe em gái nó báo với công an khu vực rằng nó chết
là do viết truyện á.
Người
qua đường Ất: Xạo, viết truyện liên quan khỉ gió gì mà nó chết?
Người
qua đường Giáp: *giơ tay phát biểu* Ta biết, có phải nó viết truyện
động chạm đến tổ chức xã hội đen nên bị người ta thủ tiêu?
Người
qua đường Bính: *mặt đầy hắc tuyến*
Anchan: *bay cà lơ phất phơ* ta… viết… truyện có H… nên chết.
3 người Giáp, Ất, Bính, nghe xong, nhìn nhau cười như
mếu, xách quần chạy trối chết.)
…………
Cái
hay mà ta nói là đây:
Lúc Đặng Tiểu Tinh thức dậy thì cũng đã là chuyện của
trưa hôm sau. Anh tham lam muốn cô hết lần này đến lần khác, đến khi trời hửng
sáng mới luyến tiếc buông cô ra.
Đặng Tiểu Tinh sau khi đã quen dần với ánh sáng, khẽ
cựa mình, cô nhíu mày, thân thể giờ đây đau nhức khắp nơi, nhất là thắt lưng và
phần eo còn có phần bụng, cảm giác như thân thể bây giờ không còn thuộc về
chính mình nữa.
Cô c
