Old school Swatch Watches
Sô Cô La Đen

Sô Cô La Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210321

Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.

ng tập trung làm cái công việc lau khô tóc của

hắn. Phải gặp chuyện mới biết lòng dạ của con người... giờ thì đã rõ bản tính của tên nhóc này....

Không trả lời, thậm chí Dương Phong còn không quay sang nhìn nét mặt tức tối của Hàn Nhi một lần....

Thở cái khì, lắc đầu ngán ngẩm, tính cách nó không bao giờ nói nhiều khi biết sẵn trước kết quả. Hàn Nhi quay sang giật phăng chiếc khăn Dương

Phong đang cầm rồi quăng thẳng vô mặt hắn, sau đó đi thẳng ra cửa. Không quan tâm đến mọi thứ xung quanh đang tối hẳn khi xa dần ánh đèn từ căn

nhà. Hàn Nhi cứ theo trí nhớ lúc nãy mà chạy mãi theo một con đường xung quanh cây to rậm rạp

"Này, cô bị điên à, muốn vào thành phố không phải chạy bộ là về được đâu"

Không biết đã thay đồ từ lúc nào, Dương Phong chạy xe phóng theo nó, chồm đầu ra cửa la ó

Quay phắt sang lườm Dương Phong một cái, Hàn Nhi bặm môi tức giận. Có ai ngờ chính cái bặm môi này lại khiến tim Dương Phong lại lỗi di một

nhịp. Chết tiệt, con nhỏ này.... giơ tay giộng vào thành xe, Dương Phong lùi người vào rồi lái xe chạy mất hút. Trái tim trong lồng ngực hắn sẽ

nỗ tung ra nếu cứ tiếp tục chơi trò chuột vờn mèo với người con gái tên

là Hàn Nhi này mất

"Chết tiệt..."

Nhìn theo chiếc xe chạy càng lúc càng xa, Hàn Nhi chỉ còn cách thở hắt

mạnh ra vài cái để tống khứ cục giận ra ngoài....Mà thôi, đằng nào Hàn

Nhi cũng không phải là người thích dựa dẫm như thế. giờ tìm đường về nhà là quan trọng nhất...... chắc chắn là có vấn đề ở nhà rồi.

Nhưng....

Chạy chừng được vài mét, rước mắt Hàn Nhi bỗng nhiên tối sầm lại....

hơ.. tay nó quờ quạng xung quanh, không nhìn thấy gì cả. Lúc nãy còn

thấy ánh sáng cơ mà... Chẳng phải đứng từ phía căn nhà trên đồi đó có

thể thấy ánh sáng rọi xuống khá xa, chắc cũng phải đến 500m. Hàn Nhi

càng lúc càng thở dốc, do suy tính sai lầm của nó mà giờ nỗi sợ ấy lại

đến nhanh đến độ không kịp trở tay. Không được rồi, phải bình tĩnh, nó

không được để mất dần ý thức như thế....

Hàn Nhi cố lôi chiếc điện thoại trong túi ra. Cố tìm một ánh sáng nhỏ

nhất... để nhịp thở nó hòa đều hơn. Tay nó run lên từng cơn, chiếc điện

thoại cũng lấp lói ánh sáng run run. Nó rọi đèn nhìn xung quanh, hông

thấy căn nhà nữa rồi. Ngoài ánh sáng từ chiếc màn hình điện thoại thì

chẳng còn một nơi nào còn ánh sáng. Cố thở mạnh, bình tĩnh lại. Nó bước

đi nhẹ từ từ nhìn chăm chăm vào ánh sáng màn hình điện thoại

--------------------------------------------------

Hàn Nhi, quả là không thể đùa được với cô, rốt cuộc cô đã bỏ bùa mê gì

vậy chứ? Chăm chú đôi mắt vào kính chiếu hậu ra phía sau, chỉ là một màu đen đặc quện vào nhau. giờ đã hơn nửa đêm rồi mà cô ta còn ương ngạnh

đến thế... Dương Phong ngồi chống tay lên thành cửa xe, tay vớ vào chiếc điện thoại, lia ngón tay liên tục trên màn hình, ấn vào số của Hàn Nhi

Calling....

Sắc thái trên gương mặt Dương Phong thay đổi theo từng hồi chuông.. từ

vẻ kiêu ngạo chuyển dần sang khó hiểu, rồi cảm thấy bực bội... sau đó là có chút gì đó gọi là lo lắng. Hắn gọi liên tục nhưng kết quả vẫn là máy reng lần thứ nhất rồi ngắt hẳn......

“Ax… thiệt là..”

Lấy tay vò mái tóc phía sau ót, chữ bực bội hiện đầy lên cả gương mặt

hoàn mĩ ấy......Dương Phong cho quay đầu xe lại và chạy thẳng về hướng

về ngôi nhà trên đồi. Sao cô ta lớn rồi mà làm toàn trò khiến người khác phải lo lắng vậy chứ.… Lầm bầm suốt quãng đường đi, Dương Phong vừa

chạy vừa dõi mắt sang hai bên vệ đường, cố tìm xem có cái vật thể nào

động đậy hay không……

"Này, cô gái ấy sao vậy?"

"Tôi không biết, có nên đưa cô ấy đến bệnh viện không?"

Những vì sao ấy… tự do giữa bầu trời đêm…

Ánh mắt nó hướng theo một chiều thẳng đứng, những ngôi sao đang tỏa sáng chớp tắt liên hồi trước gương mặt vô hồn ngước lên trời. Những vì sao

này... chỉ khi đứng riêng lẻ loi thì mới có thể tỏa sáng cực đại. Càng

một mình thì càng sáng, càng lộng lẫy. Không phải thứ gì nhìn kĩ mới là

đẹp. Điển hình là những ngôi sao kia, khi được săm soi kĩ càng thì mới

thấy được đằng sau ánh sang hoàn mĩ ấy, vẻ đẹp long lanh ấy cũng vẫn chỉ là một cục đá thô chưa được mài giũa - như một cục đá bình thường không hơn không kém…

Nhưng ở cái chốn thành phố này. Cái thứ ánh sáng nhân tạo đang hoàn toàn che lấp đi những gì đẹp đẽ của ngôi sao ấy. Khẽ nhíu đôi lông mày lại

khi những chiếc đèn nhỏ xíu đang chớp tắt trên chiếc cửa kính của cửa

hàng kế bên..Nó đang nằm dài bên vệ đường, sắc thái trên mặt thì xanh

xao, việc hít thở không khí đang trở nên khó khăn hơn. Những cặp mắt tò

mò càng lúc đổ về phía nó càng nhiều….

Một ngôi sao không thể tỏa sáng lộng lẫy được khi bên cạnh cũng hiện diện những ngôi sao khác.....


Lưng dựa vào một gốc cây mé ngoài con đường, quần áo nó lấm lem bùn đất, trên chiếc nón phủ đầu còn điểm thêm vài cọng lá khô chuyển sang nâu.

Nó ngồi nhìn lên trời. Bầu trời hôm nay cũng giống như lần đó. Nhưng ánh sáng thì khác hẳn chốn đô thị kia. Xung quanh chỉ toàn một màu đen đặc

quện vào nhau. Hàn Nhi cố đưa mắt nhìn xung quanh nhưng tất cả chỉ là vô vọng, tất cả những gì nó nhìn th