tỏ ra ta đây. Hành động liếm môi đó thật thừa thãi khi nó không
giúp ích được gì trong hoàn cảnh lúc này
“Vậy thì nói… câu đến đây làm gì? Nhớ không lầm thì tôi và cậu không
thân thiết.. và đặc biệt cũng chẳng ưa nhau…” – Đây là lần đầu tiên có
người khiến Hàn Nhi phải nói nhiều thế này, nó vẫn thao thao bất tuyệt
nói nhưng chưa hết câu thì Dương Phong đang đứng ngay trước mặt và tay
hắn đang an tọa trên miệng nó… khiến Hàn Nhi ú ớ những âm vần còn lại
của câu nói dở dang….
“Tôi chưa từng nói là không ưa cô….”
Dương Phong nở nụ cười hiền…. một nụ cười khác với những nụ cười nửa
miệng hay ngạo mạn trước đây… Nhưng con người với trái tim gỗ đá như Hàn Nhi, với suy nghĩ và tính cách ghét nhất người giàu có như Hàn Nhi, thì không thể nào nó đứng im và “say nắng” với nụ cười đó được - một chuyện không tưởng. Gạt tay Dương Phong ra, bất ngờ đẩy tay hắn ra đằng sau,
Hàn Nhi định dung thế kìm kẹp lại cánh tay đó ra sau lưng Dương Phong,
nhưng tất cả chỉ là dự định khi lần này Dương Phong quyết định chống đỡ
lại…
“Nhường riết rồi cô cứ quen thói ăn hiếp tôi vậy đó hả?” – cái dự định
ban đầu trong đầu mà Hàn Nhi định áp dụng với Dương Phong thì bây giờ nó lại bị chính hắn động thủ lại. Đương nhiên, dù là lăn lộn kiếm sống
ngoài đời nhưng nó vẫn là một đứa con gái, không thể nào thoát khỏi cánh tay cứng chăc kìm cặp của một thằng con trai được. Nhất là khi Hàn Nhi
đang ở thế yếu hơn. Tay nó bị hắn kìm chặt phía sau rồi bị hắn đẩy thẳng vào xe. Nhìn rất giống cảnh tù nhân bị áp giải vào chiếc xe chuẩn bị vô tù vậy…
Hàn Nhi nhăn nhó, cố gắng thoát khỏi nhưng thật sự không dễ dàng chút
nào. Tên này đang làm trò quái gì vậy. Trong đầu nó bỗng mường tượng ra
những suy nghĩ tiêu cực. Đẩy nó vô xe hắn một cách thô bạo như thế này,
rốt cuộc là sao. Với tình thế như lúc này nhưng tuyệt nhiên trên mặt Hàn Nhi vẫn không có biểu hiện gì khác ngoài nét trầm ngâm thoáng nét vô
cảm như thường ngày và nhất là không một tiếng la ó chống cự…
Sau khi đã “áp giải” xong nhân vật chính lên xe, Dương Phong cũng nhanh
chóng đóng sập cửa và chạy sang phía ghế của mình ngồi. Hắn nhìn Hàn Nhi đang nhìn khư khư ngoài cửa, rồi lấy điện thoại ra bấm vội cái gì đó,
Dương Phong huơ tay sang định lấy điện thoại Hàn Nhi nhưng nó nhanh hơn, đã cất lẹm điện thoại vào túi áo khoác và không quên đứa một ánh mặt
sắc lẻm qua phía Dương Phong. Hắn ngơ mặt rồi phì cười… Đáng yêu thật
Hàn Nhi quyết định lên xe là muốn tìm hiểu chính xác tên Dương Phong này là người ở phía nào, phía nó, phía gia đình nó hay là một kẻ chẳng biết gì ngoài những việc thừa thãi. Thật sự mà nói quyết định này có hơi mạo hiểm. Nhỡ lcu1 nó đi theo Dương Phong, thì ở nhà nó sẽ xảy ra chueyn65
thì sao. Thật sự thì quá nạo hiểm rồi. Ánh mắ nó vẫn cứ dán vào căn nhà
nhỏ sang đèn đằng xa…
Dương Phong cũng ngồi nhìn Hàn Nhi một hồi lâu rồi hắn quyết định cho xe nổ máy và dọt lẹ… Chồm người qua, với ý định cài dây an toàn cho Hàn
Nhi thì “bộp” – bàn tay Hàn Nhi nhanh thoăn thoắt chặn ngay mặt Dương
Phong lại, bàn tay năm ngón nằm chiểm chệ trên mặt và đẩy mạnh hắn ngồi
phịch xuống ghế mình. Quay qua, Hàn Nhi tự luồng tay ra phía ghế sau và
thắt dây của mình lại không them một câu nói lạnh lung
“Tôi có tay…”
“Này, ít nhất trong hoàn cảnh này, cô cũng nên ngoan ngoãn để tôi cài
dây cho chứ?” - Hắn sờ mặt mình, nhăn nhó, lộ rõ vẻ giận dữ. Sao cô gái
này hay thích động tay động chân vậy? Đồ bạo lực…
“Mơ hơi xa rồi đó”
Nói rồi Hàn Nhi quay phắt ra cửa sổ, không them tiếng nói nào. Dương
Phong giận dữ đến độ nghiến răng ken két rồi phóng xe chạy vụt nhanh ra
khỏi con phố vắng tanh đó….. với một tốc độ kinh hoàng
Tên này chạy xe còn ghê gớm hơn Âu Lạc Thiên nữa. Thât sự không thể đùa
với tốc độ này. Dù sợ, nhưng Hàn Nhi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, miệng nuốt
nước bọt ừng ực, tay nắm vào một chỗ nào đó mà có thể bám víu được…
nhưng chỗ đó phải là nơi khuất, tránh khỏi tầm nhìn của tên khốn khiếp
kia…
Cảnh vật xung quanh thay đổi từ từ theo từng phút. Từ những ánh đèn lấp
lóe vụt qua trước mặt, rồi đến những đoạn chạy vài giây sau mới có một
căn nhà đã tắt đèn, hiện lù lù trong bóng đêm. Theo Hàn Nhi nhận biết
thì có lẽ đã ra ngoài ngoại thành.. Rồi cả đến một con đường mòn quanh
cua, dài ngoằng nhưng xung quanh chỉ toàn cây cối. Nhìn như một khu
rừng… Xung quanh thật âm u, tĩnh lặng đến khó chịu… Lái xe đến nơi vắng
vẻ này… không lẽ. Hàn Nhi quay qua nhìn Dương Phong. Hắn ta đang lái xe
chỉ với một tay, nhưng ánh nhìn thì rất tập trung vào phía trước.. lâu
lâu hắn lại quay sang cửa sổ nhìn ngó gì đó….Hàn Nhi chỉ còn biết thừ
mặt ra, an mệnh cho số phận..
15 phút sau, chiếc xe dừng lại ở một căn nhà gỗ nâu đã xạm màu, nhìn cũ
kĩ, căn nhà được bao bọc xung quanh bởi một dãy hàng rào gỗ trắng muốt,
tất cả được thắp sáng bởi những ngọn đèn nhỏ đặt trên từng thanh hàng
rào. Hướng nhìn căn nhà dẫn ra một miệng đồi nhỏ, nhìn ra toàn cảnh
thành phố. Bước xuống xe, Hàn Nhi không thể nào lơ mắt đi những luống
cây rau nhỏ xinh, và những dãy hoa đẹp rự