dãn ra, trở lại bình thường. Hàn Nhi vội nhíu đôi
mày ngước nhìn xung quanh, nhìn lên cả đồng hồ. Rõ rang vẫn là căn bếp
của cửa hàng. Và bây giờ là 12 giờ mấy khuya rồi. Sao tên khốn đó lại ở
đây ??!?!!!
"Cậu đang làm cái gì ở đây vậy hả?"
Hàn Nhi nhìn ra ngoài phía cánh cửa. Càng ngạc nhiên hơn là cánh cửa vẫn còn mở, đèn bên ngoài sảnh thì lại sáng trưng. Đúng là nó đã ngủ quên
Nhưng chị Châu, chẳng lẽ chị ấy lại không khóa cửa ... tên này....
"Cậu bẻ khóa à?"
Choáng với câu hỏi vừa rồi, Dương Phong đứng im như trời chồng, hắn đang cố thích nghi với câu hỏi đậm đặc bản chất "thơ ngây" vừa rồi
"Cô coi tôi là thứ gì hả?"
"Chứ sao lại vào được đây?"
"Nghĩ theo cách đơn giản nhất đi..."
Dương Phong ngồi quay mặt về phía Hàn Nhi, tay chống lên thành bàn tựa
nghiêng đầu, gương mặt tỏ đầy vẻ thách thức cùng một nụ cười nửa miệng
lúc nào cũng hiện diện...
Tên này lúc nào cũng làm trò khiến Hàn Nhi muốn nổi điên lên. Như lúc
này đây, với cái mặt đó chỉ khiến Hàn Nhi muốn tống khứ hắn ra khỏi chỗ
này...
"Cậu về đi, tôi bận lắm"
"Bận chỗ nào, tôi thấy cô vừa ngủ đấy thôi"
"Thì bây gờ bắt đầu bận đây..." - Hàn Nhi đứng dậy lụm những chiếc thau, nồi bị rớt dưới đất lên rồi tiến thẳng đến chỗ Dương Phong đang tựa
ngồi " tránh ra đi, vướng quá" - thì ra là phía sau lưng Dương Phong là
bồn nước. Hắn nhanh chóng đứng dậy ngay khi Hàn Nhi vừa sấn tới...
"Vậy thì tôi cũng bận.." - Nói rồi Dương Phong khum người xuống chân
chiếc ghế, xách lên một túi nilon to tướng, miệng nhoẻn cười "Ăn khuya" - hắn hất chiếc cằm lên, tỏ ý hỏi Hàn Nhi có đồng ý hay không.
Nhưng không đợi câu trả lời, Dương nhanh đi đến khu bếp và cởi vội chiếc áo vest khoác bên ngoài... Nới lỏng chiếc ca ra vat ra, đến chiếc nút
áo ở cổ cũng được tháo ra, hai tay áo được sắn lên nhanh chóng.. Thật lạ là Hàn Nhi không thể rời mắt khỏi những hành động này
Áo vest...???
Tên Dương Phong này mặc áo vest sao? Vẫn còn là học sinh lớp 11 cơ mà...
Đột nhiên Dương Phong quay qua nhìn nó, khiến Hàn Nhi không kịp trở tay, Dù suy nghĩ như ánh mắt vẫn dán về phía Dương Phong.. Aish.. thật mất
mặt, nó bối rối loay hoay rửa tiếp đống nồi...
Từ nụ cười tươi bình tường, gương mặt hắn bỗng trở nên nghiêm nghị rồi
nơi khóe môi lại xuất hiện nụ cười bất-bình-thường, đểu giả... khiến Hàn Nhi lạnh gai sống lưng
"Gì đây? Cảm động quá à?"
Câu nói khiến Hàn Nhi choàng tỉnh, nó vẫn tiếp tục công việc đang làm nhưng giọng nói thì nghiêm nghị, đanh lại hẳn
"Còn nói nhiều thì đứng trách tôi"
Qủa thật nó cũng đang rất đói, đó là lí do nó không đuổi tên này ra khỏi đây... Dù gì hắn cũng đem đồ ăn đến, và nó thì đang bận với việc của
mình..
7h tối...
" Cô ấy chưa đến.."
"Vậy ráng canh cho cẩn thận đấy"
Kết thúc cuộc đàm thoại, chiếc thoại bị quăng sang ghế kế bên. Dương
Phong ngả người sang phía sau ghế.. Ngồi đây cũng hơn 2 tiếngrồi, người
cứng đờ. Hắn đang làm cái trò ngu ngốc gì thế này, tại sao lại ngồi canh chừng cô ta vậy chứ..... Aishhh, Dương Phong vò đầu, dạo này hắn có
nhiều hành động mà bản thân nhiều lúc còn không hiểu được...
9h tối
"Cô ấy đang vào cửa hàng"
"Được rồi, cảm ơn anh...."
Lần này thì hắn nhẹ nhàng hơn, chạy xe về mép bên lề đường, đối diện với nơi mà Hàn Nhi đang ngồi...
Hàn Nhi....
Chẳng rõ từ lúc nào mà trong đầu hắn lại lấy cái tên này ra làm lí do để thay đổi nếp sống thường ngày của mình. Chẳng biết từ lúc nào trong đầu hắn chỉ tồn tại mỗi cái tên này...
Mọi rắc rối xảy ra, sự thay đổi trong cái suy ngĩ của hắn, tất cả nguyên nhân đều là do cái người tên Hàn Nhi này
Phải chăng Dương Phong đã quá dễ dàng khi thích một người mà ngay cả cái ấn tượng đầu tiên cũng không thấy. Phải chăng hắn vẫn luôn nói, gu của
hắn là mẫu người con gái hiền lành lãng mạn, một người có thể đáp lại
tình cảm của hắn theo lối hoàn hảo nhất hay sao?. Nhưng tại sao bây giờ, ánh mắt hắn lại mãi chỉ nhìn mỗi người con gái tên là Hàn Nhi kia....
"Bụng cô ta là loại không đáy chăc, cà phê mà có thể uống nhiều như vậy sao?"
Gương mặt Dương Phong chợt nhăn nhó khi nãy giờ cái cảnh mà Hàn Nhi đứng lên đi rót cà phê đập vào mắt hắn gần chục lần. Đó giờ hắn chưa hề tiếp xúc với loại người nào lạ như thế này. Mọi điều Hàn Nhi làm đều đập vào mắt hắn, và mỗi lần như thế lại khiến hắn tò mò rốt cuộc thì Hàn Nhi là người như thế nào. Từ cách ăn nói, hành động, đến cả các mối quan hệ
xung quanh đều có chút gì đó mâu thuẫn với nhau... Và quan trong là tại
sao hắn lại "dính" đến loại người này....
Mắt Hàn Nhi vẫn dán vào những tờ giấy báo để chồng chất lên nhau trên
bàn. Bàn tay cầm bút đỏ khoanh gạch vô định, lâu lâu bàn tay còn lại cầm ly cà phê lên nhâm nhi, nhưng có lúc lại uống ừng ực khiến cho đôi mày
Dương Phong càng lúc càng chau lại như dính vào nhau.
Hắn từng thấy bao nhiêu cô gái chẳng dám uống thử dù chỉ một ngụm cafe
vì lo lắng cho cái nhan sắc của mình vậy mà cái người ngồi trong quán
đằng kia lại chẳng mảy may quan tâm đến cái bề ngoài ấy. Chẳng có cái
chút gì xinh xắn thế mà lại còn dám như thế....
"Uống cafe gì mà