Duck hunt
Sói Tài Gái Sắc

Sói Tài Gái Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327482

Bình chọn: 7.00/10/748 lượt.

khó khăn, tuổi già chí chưa già. Năm đó tay không tạo

dựng sự nghiệp, lại không nghĩ tới ba mươi năm sau lại bị chính con trai mình buộc phải xuống đài. Số mạng, thật buồn cười biết nhường nào.

Lâm Gia Thịnh đứng trước vị trí Chủ Tịch, trên mặt nhàn nhạt sự tự giễu.

Trong nháy mắt ngắn ngủi, Vương đổng đã nhận ra tình thế. Ông ta sải bước

tiến lên, gương mặt nặn ra một nụ cười: “Lão Lâm, ông khỏe chứ? Thật sự

là quá tốt rồi. Ông không biết, mấy hôm nay tôi vẫn rất nhớ ông……..”

“Cảm ơn.” Lâm Gia Thịnh giơ tay lên cắt đứt những lời dối trá làm người ta

muốn nôn mửa kia, trên mặt treo lên nụ cười châm chọc: “Hôm nay tôi chỉ

nói một câu thôi. Đợi tôi nói xong, ông tiếp tục cũng chưa muộn.”

“A…..” Vương đổng nhất thời không kịp phản ứng.

Lâm Gia Thịnh không nhìn ông ta thêm một cái, chỉ nhẹ nhàng vuốt tay vịn ghế nồi. Vị trí này, ông đã ngồi ba mươi năm.

Tay vịn ghế làm bằng gỗ tử đàn, năm đó do chính ta ông tự chọn, không ngờ sẽ dùng lâu như vậy.

Trước mắt có một số gương mặt quen thuộc…..

Bọn họ…….Đều đã cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn………

Muốn rời đi, nhưng vẫn có chút không bỏ được……….

Lâm Gia Thịnh nhắm mắt lại, cố gắng đem nước mắt chực trào ra nuốt trở về,

giọng nói có chút khàn khàn chậm rãi nói: “Hiện tại, tôi tuyên bố, tôi

từ chức Chủ Tịch A.E, Lâm Duệ con trai tôi sẽ tiếp nhận, hi vọng mọi

người trước sau như một vẫn ủng hộ Lâm thị, cảm ơn.”

*

Cuộc chiến tranh đoạt của Lâm thị rốt cuộc cũng hạ màn, nhưng tâm tình nhiều người không cách nào bình tĩnh được.

Tô San để tờ báo xuống, dụi mắt, cảm thấy có chút mệt mỏi. Chuyện của nhà họ Lâm chiếm tất cả các trang báo lớn nhỏ.

Lục Minh Viễn cảm nhận được cảm xúc chán ghét của cô, anh đứng dậy lấy từ

trong tủ tượu một chai rượu đỏ, nhàn nhạt rót một chút, đưa tới, giọng

nói ôn nhu: “Uống một chút đi.”

“Ừ, cám ơn.” Tô San nhận lấy, cầm ở trong tay từ từ lắc, nhưng không uống. Màu rượu đỏ lăn tăn gợn sóng, nhìn cực kỳ xinh đẹp.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy.” Lục Minh Viễn lôi tờ báo ở trong tay Tô San ra,

ném qua một bên: “Em phải biết, đại chúng rất có hứng thú với những loại chuyện gia đình như vậy. Nhưng mà, bọn họ cũng rất mau quên, sẽ nhanh

chóng bị chuyện khác hấp dẫn.”

“Không có, em không có buồn.” Tô San quay mặt sang, cười: “Em chỉ xúc động vì một bài báo mà thôi.”

“……Cái gì?”

“Cáy này này.” Tô San đưa ra đầu ngón tay xanh nhạt, chỉ lên tờ báo trên khay trà.

Lục Minh Viễn nhìn theo phương hướng ngón tay của cô, một hàng chữ lớn đột nhiên đập vào mí mắt.

---một cuộc bỏ phiếu, tình thân, tình bạn, tình yêu, bao nhiêu chân tình?

Trên mặt anh hơi mất tự nhiên, chốc lát sau, lại thở dài: “Em đều biết?”

Tô San cúi đầu nhấp ngụm rượu, chất lỏng màu đỏ dính trên môi, nụ cười vẫn như cũ.

“Chuyện anh bỏ phiếu cho Lâm Duệ, em đã sớm biết”

“Em tức giận?”

“Không có.” Tô San lắc đầu một cái, đem ly rượu đặt lên bàn, ngồi vắt chân,

nghiêng đầu nhìn anh nói: “Chỉ là nếu như có thể, em hi vọng anh có thể

cho em một lời giải thích.”

“Ưhm….” Lục Minh Viễn trầm ngâm một chút, tựa như thỏa hiệp: “Anh nhớ em có từng nghe nói, quan hệ của anh và Ellen không tệ.”

“Ừ, tiếp tục.”

“Cậu ta nhờ anh tới giú một tay, thời gian trước anh đã thua mua không ít cổ phiếu của Lâm thị, chỉ là em phải biết, một phần trong đó là tiền của

Ellen. Anh không có biện pháp dùng tiền của anh em để lấy lòng người

đẹp, dù người đẹp kia chính là vợ anh…..”

“Đừng nói nữa.” Tô San

chợt đứng lên, lấy tay che miệng Lục Minh Viễn, nhỏ giọng nói: “Em hiểu

rồi, em đều đã hiểu. Anh làm đúng.”

“Không, em không hiểu.” Lục

Minh Viễn kéo tay Tô San, anh nhìn thật sâu vào trong mắt cô: “Anh thật

sự xin lỗi em, nhưng xin em tin tưởng anh, lần này nếu như kết quả là

Lori thắng, anh nhất định không tiếc bất cứ giá nào, trong thời gian

ngắn nhất, vì cha dượng em mà xây dựng lại một Lâm thị khác.”

Tô San nhìn chằm chằm anh, nước mắt từ từ dâng đầy hốc mắt.

Đây chính là Lục Minh Viễn, người đàn ông cô chọn. Không phụ bất cứ ai, một câu nói khó khăn như vậy, nhưng mà anh thật sự đã làm được. Tô San quay trở lại

chỗ ở của mình, thì không ngờ Lâm Duệ đang đợi mình. Hai bàn tay của Lục Minh Viễn nắm chặt, chân mày nhíu lại.

Trong trí

nhớ của cô, anh rất ít khi biểu hiện sự không vui ra mặt, Tô San không

khỏi có chút lo lắng, cô đưa tay thử nắm lấy cổ tay anh, thật là may,

không bị đẩy ra.

“Minh Xa, không phải em gọi anh ta tới……”

“Anh hiểu.” Lục Minh Viễn khép hờ mắt.

Tô San cắn môi, do dự một lát, rốt cuộc hạ quyết tâm nói: “Nếu như anh

không muốn em gặp anh ta, thì bây giờ có thể dẫn em đi, em tuyệt đối sẽ

không tức giận.”

“Thật?” Lục Minh Viễn nghiêng vẻ mặt không biểu cảm qua nhìn cô. Tô San cũng nhìn lại bằng vẻ mặt bình thường, an tĩnh.

Chốc lát sau, Lục Minh Viễn cười, giơ tay vén lại mái tóc hơi rối bù của cô, cưng chiều nói: “Em đi xuống đi, sau khi cậu ta về thì điện thoại cho

anh.”

“Hả?” Tô San nhất thời không kịp phản ứng: “Anh……Đồng ý em đi gặp anh ta?”

“Em đã nói như vậy, anh còn có gì mà không yên lòng?” Lục Minh Viễn thở dài một