XtGem Forum catalog
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210095

Bình chọn: 8.5.00/10/1009 lượt.

i ngày, nhìn anh đi từ xa tới, rồi dõi mắt nhìn anh đi.

Cảnh cầm lấy tay của tôi, ôm lại trong lòng bàn tay anh: “Thiên

Thiên, anh đã liên hệ cho em bác sĩ chỉnh hình tốt nhất, vé máy bay… anh đã mua rồi, cuối tuần đi.”

“Tâm trạng gần đây của anh ấy không tốt, rất không tốt! Em lo cho anh ấy.” Tôi còn đang nhìn vào cánh cửa anh đã đi khuất.

“Sao em biết?”

“Khi tâm trạng của anh ấy không tốt sẽ vô thức chọn áo sơ mi tối màu. Mấy ngày hôm nay anh ấy toàn mặc màu đen… Anh là một người có khả năng

kiềm chế rất tốt. Người khác chỉ nhìn thấy sự quyết đoán của anh ấy,

thật ra, anh ấy cũng có những lúc phân vân mâu thuẫn… Có chuyện gì khiến anh ấy rất khó quyết định, thì anh ấy sẽ châm một điếu thuốc, đặt bên

môi từ từ hút… Đợi đến khi quyết định được, sẽ lấy ngón tay dập thuốc…”

“Quên ông ta đi.”

“Điều em lo lắng nhất chính là buổi tối khi anh ấy về nhà, không ai chờ anh ấy…”

Tôi rút tay về, cầm chiếc bút trong tay, cẩn thận viết lên chiếc lót

cốc đã sớm bị tôi viết đến lẫn lộn mơ hồ: “Thần, em yêu anh! Em đợi

anh!”

Tôi không biết bản thân mình cuối cùng viết bao nhiêu lần, dù sao

những hàng chữ giao nhau, mực nước xanh đen, trừ tôi ra có lẽ không ai

thấy trên đó viết cái gì…

Thật ra Hàn Trạc Thần nói rất đúng, yêu không phải dùng miệng để nói, cũng không giữ trong lòng mà nhớ đâu.

Với anh, tình yêu của tôi chỉ là để chống đỡ nối hận của anh, chẳng qua chỉ là để bảo vệ Cảnh mà thôi.

Và so với tình yêu của anh dành cho tôi, tình yêu bé nhỏ này của tôi hoàn toàn không xứng với lời thề mà tôi đã từng nói!



Trước khi ra nước ngoài, tôi lại trở về nhà của chúng tôi một lần.

Bảo vệ vẫn nói một câu: “Xin lỗi, ông ấy không cho phép cô bước qua cánh cổng này lần nữa.”

“Tôi biết.” Tôi đưa cho anh ta đĩa CD tôi thu mất một đêm: “Phiền anh giúp tôi đưa cho thím Lý cái này, chuyển lời của tôi cho thím Lý: nếu

tâm trạng của ông ấy không tốt, bật nó lên cho ông ấy nghe.”

Đó là những bản dương cầm mà tôi đã đàn, đều là những dòng nhạc rất

êm dịu nhẹ nhàng, cũng đều là mấy bài anh thích nghe khi tâm trạng không tốt.

Mặc cho anh có cần hay không, đây là chuyện duy nhất tôi có thể làm cho anh.

Khi rời khỏi, tôi liếc mắt nhìn căn biệt thự chúng tôi đã sống với nhau tám năm này lần cuối.

Nó thật khang trang lộng lẫy!

Trước đây chưa từng nhĩn kỹ, bởi trong mắt tôi chỉ có anh.

Con người đôi khi cũng có lúc nực cười thế này.

Trước đây thấy bánh gauteaux rất khó ăn, nay lại nhớ lại chiếc bánh

mình ăn trong nước mắt ngày sinh nhật mười tám tuổi, rất ngọt…

Không thể quay trở lại khoảng thời gian hạnh phúc nhất, trở lại cái

đêm ngày sinh nhật mười tám tuổi cũng tốt, ít nhất tôi còn có thế trông

thấy anh mỗi ngày, nghe tiếng bước chân anh mỗi ngày…

Đi được một đoạn rất xa, tôi lại quay đầu nhìn về cửa sổ phòng đọc

của anh, dưới ánh nắng mặt trời lóa mắt, tôi không nhìn thấy rõ bên

trong…

Nhưng tôi cảm nhận được, ánh mắt của anh — quyết tuyệt!

Tôi ngẩng đầu lên không để nước mắt rơi xuống, để lại cho anh nụ cười cuối cùng.

“Em đi đây! Sẽ không để anh phải nhìn thấy em nữa! Nếu như đây là điều anh muốn…”

“Em chỉ xin anh, đừng nhớ em…”



Khi đi vào cửa kiểm tra an ninh, tôi không cam lòng đưa mắt nhìn khắp ngõ ngách của sân bay.

Biết rằng anh sẽ không tới nhưng vẫn không bỏ được sự hoang tưởng không thực tế đó.

Anh không cần giữ em lại, để cho em nhìn từ xa một lần, để em biết màu áo sơ mi của anh, có phải màu trắng hay không…

Tôi mất mát quay người, hít một hơi thật sâu, đi theo Cảnh ra cửa khởi hành.

Từ nay về sau, tôi sẽ một mình đối mặt với cuộc sống của tôi.

Tương lai? Không ai đoán trước được điều gì, thế nên mới làm cho người ta hy vọng!

Khi còn ở bên anh, tôi chưa từ suy nghĩ tới tương lai, đối với tôi, tương lai là một giấc mơ rất xa vời.

Rời khỏi anh, chợt phát hiện ra trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, bản thân mình cái gì cũng không có, chỉ có tương lai!

***

Thời gian thật là một thứ gì đó rất tuyệt diệu, vết thương sâu bao

nhiêu đều có thể điều trị khỏi, ngay cả nỗi đau đớn xé rách tim gan đều

có thể yên bình trở lại.

Hai năm sau…

Tôi ngồi một mình trong một góc quán hải sản, thành thạo bóc vỏ tôm,

đặt miếng thịt tôm toàn vẹn không hao tổn gì vào trong chiếc đĩa đặt

trước mặt.

Người phục vụ lại bưng lên tiếp một đĩa tôm, nhấc chiếc đĩa trống trơn trước mặt tôi đem đi…

“Cần giúp đỡ gì không?” Một giọng nói rất lịch sự vang lên bên cạnh tôi, hơn nữa là tiếng Trung.

Tôi lắc đầu, tiếp tục bóc vỏ tôm trong tay.

Khóe mắt mơ hồ thoáng thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo sơ mi màu

xám nhạt ngồi xuống đối diện tôi, trên người anh ta mang theo một sự tự

tin từ trong ra ngoài, khiến người khác thấy anh ta làm cái gì cũng đều

là hợp tình hợp lý.

“Xin lỗi!” Tôi rất nghiêm túc nói với anh ta: “Nơi này đã có người, anh ấy vừa đi toilet, sẽ trở lại mau thôi.”

“Đi ba tiếng đồng hồ à?” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có loại sắc bén

xuyên thấu lòng người: “Người ấy sẽ không tới, nếu muốn tới thì đã sớm

tới rồi.”

Nước mắt tuôn rơi, tôi cắn cắn môi, lau đi nước mắt, kiên quyết nói: “Anh ấy