trước đây không thể trách Dao Dao, đều là lỗi
của cháu.”
Hứa Đông Dương lên tiếng: “Bác Tô, cháu và Dao Dao là
bạn học cùng lớp đại học, chúng cháu yêu nhau mấy năm trời. Trước khi tốt
nghiệp, chúng cháu cũng dự định là đưa nhau về nhà gặp bố mẹ hai bên. Khi đó
cũng vậy, bây giờ cũng vậy, cháu thực lòng muốn lấy cô ấy.”
Hứa Đông Dương khẽ dừng lại: “Khi đó cháu cư xử với
phụ nữ có phần mềm mỏng, đã rất nhiều lần Dao Dao nói với cháu nhưng cháu không
để ý, cứ nghĩ rằng chỉ cần trong lòng mình không có suy nghĩ đó là được, nói ra
thì cũng thực hư danh, cháu cảm thấy có nhiều phụ nữ vây quanh mình thì rất
oai.”
Anh cười gượng gạo: “Dao Dao nói, có rất nhiều thứ
trong tính cách của cháu khiến cô ấy không thể chịu nổi. Cháu quá coi trọng bản
thân, quá độc quyền, quá phong kiến… bây giờ cháu đã nhận ra những điều đó, vì
cô ấy cháu sẵn sàng thay đổi bản thân.”
Ba Tô Dao dừng bước, quay sang nhìn Hứa Đông Dương:
“Nói một cách bình tĩnh, đứng từ góc độ của Tô Dao, gạt bỏ vấn đề của mẹ Cố
Nguyên, bác vẫn mong nó và Cố Nguyên sống bên nhau.”
“Chúng ta biết Cố Nguyên từ khi nó còn nhỏ. Từ nhỏ nó
đã rất yêu chiều Tô Dao, việc gì cũng bảo vệ con bé. Tuy ban đầu là kết hôn giả
nhưng chúng nó đã sống với nhau hơn sáu năm rồi, con người có tình cảm, ta tin
rằng cũng vì những nguyên nhân này mà chúng nó mới nảy sinh tình cảm, vì thế
mới tạo nên kết cục của ngày hôm nay.”
“Thế nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, gia
đình nhà Cố Nguyên phản đối gay gắt, làm ba mẹ như chúng ta không hi con gái
mình lựa chọn một con đường gian khổ như vậy” – Ba Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương
rồi tiếp tục bước lên phía trước – “Nhưng điều này cũng không có nghĩa là ta và
mẹ Tô Dao phản đối Cố Nguyên hay ủng hộ cháu. Làm cha làm mẹ, chúng ta chỉ hi
vọng Tô Dao có nhiều sự lựa chọn, không nhất định là cháu hay Cố Nguyên, chúng
ta hi vọng con bé có thể lựa chọn cho mình một con đường mà nó cảm thấy dễ đi
nhất.”
“Bây giờ điều chúng ta có thể làm là không phản đối
cháu theo đuổi Dao Dao, rốt cục thì cháu vẫn là cha đẻ của Tô Thư” – Ba Tô Dao
lắc đầu, thở dài – “Còn về Tô Thư, ta cũng muốn nói với cháu suy nghĩ của ta và
mẹ Tô Dao. Nếu cháu có thể giải quyết tốt đẹp ngoài tòa án là tốt nhất, đừng
đưa nhau ra tòa làm gì. Nếu cuối cùng vẫn phải làm thế thì sẽ là một sự tổn
thương rất lớn đối với Tô Thư. Hi vọng cháu suy nghĩ thận trọng những gì ta đã
nói.”
Tô Dao cảm thấy rất ngạc nhiên khi thấy ba và Hứa Đông
Dương cùng trở về với nhau.
Ba Tô Dao không nói gì, Hứa Đông Dương đặt đồ ăn sáng
tiện đương mua lên bàn rồi quay sang nhìn Tô Dao: “Dao Dao, có một số việc anh
muốn thương lượng với em.”
Tô Dao thầm hiểu nhưng thấy ba mình không phản đối
liền đi cùng Hứa Đông Dương sang phòng bên cạnh.
Hứa Đông Dương cầm chùm chìa khóa đưa cho Tô Dao: “Đây
là căn hộ chung cư anh mới mua, diện tích không rộng lắm, có hai phòng, một nhà
khách, em và con cùng bố mẹ qua đó ở tạm đã.”
Tô Dao không nhận chùm chìa khóa, ngẩng đầu nhìn Hứa
Đông Dương
“Anh không có ý gì” – – “Chỉ là mọi người cứ ở khách
sạn thế này cũng không tiện. Xem ra tạm thời em cũng không thể cùng ba mẹ về
lại Bình Thành, sáng nay anh nghe ba em nói nhà Cố Nguyên và nhà em sống cùng
khu.”
“Còn nữa, anh nói câu này có thể khiến em không vui” –
Hứa Đông Dương nói giọng nhẹ nhàng – “Dao Dao, anh không muốn con gái anh đi
theo mẹ nó không nơi ăn chốn ở, vì vậy, vì Tô Thư cũng được, em hãy nhận lấy
chìa khóa, tạm thời qua đó ở mấy hôm đi.”
“Em không thể nhận” – Tô Dao từ chối Hứa Đông Dương –
“Em bây giờ không có đủ khả năng chăm sóc tốt Tô Thư, em rất hổ thẹn, vì vậy
tạm thời chỉ có thể nhờ ba mẹ em đưa Tô Thư về Bình Thành, em tin ba mẹ em sẽ
chăm sóc Tô Thư rất tốt.”
“Có thể ở lại đây vài ngày rồi hãy đi được không?”
Hứa Đông Dương trầm ngâm rồi thu lại chùm chìa khóa
về, không ép cô thêm nữa: “Em không đồng ý qua đó ở cũng không sao. Anh đã nói
chuyện Tô Thư với gia đình anh rồi, hai hôm tới ba mẹ anh sẽ tới đây, ba mẹ anh
rất muốn gặp con.”
Tô Dao bất giác cảm thấy bất lực.
Cô không muốn Hứa Đông Dương càng lúc càng đi quá sâu
vào việc Tô Thư, nhưng anh rốt cục vẫn là cha của con, ba mẹ anh cũng là ông bà
nội của con, cô không có quyền không cho mọi người tới gặp Tô Thư, đã năm năm
rồi.
“… Được rồi.”
“Cảm ơn em, Dao Dao.”
Hứa Đông Dương đưa tay ra, muốn chạm vào Tô Dao nhưng
nhìn ánh mắt cô anh lại từ từ rút tay về: “Hành động đơn giản như vậy thì giữa
anh và em còn có thể có không?”.
Rồi anh tự cười mình: “Đợi ba mẹ anh đến, anh lại hẹn
em đưa Tô Thư qua nhé, em hãy chăm sóc bản thân.”
Hứa Đông Dương không ở lại lâu, anh đi làm.
Tâm trạng của Tô Dao lúc này rất thất thường, cô ngồi thừ
người trong phòng.
Hôm qua sau khi rời đi, Cố Nguyên không còn liên lạc
với cô nữa.
Càng lúc, Tô Dao càng thấy mệt rã rời.
Cô bây giờ cũng không biết mình và Cố Nguyên có thể
tiếp tục tới với nhau hay không.
Ngay từ đầu, nền tảng giữa họ đã có vấn đề, bản thân
cô làm sai quá nhiều việc, bây giờ có phải là đã đến lúc cô phải