ạo trên con đường lạ lẫm, mua một bó Bạch Hợp, còn
mua thêm đồ ăn vặt, trái cây và đồ ăn tối, thuận đường còn đi dạo tiệm
sách mua mấy quyển manga và tạp chí.
Về đến nhà tôi cắm hoa mới mua vào trong bình, sau đó rửa tay đến phòng
bếp làm cơm tối, anh vẫn giống như bình thường ngồi trên ghế sa lon xem
báo và tạp chí hôm nay mới mua.
Cơm tối làm xong, tôi vừa dọn chén không vừa không ngừng nhìn lén mặt
của anh, dường như so với bình thường không có gì thay đổi, vẫn lẳng
lặng không nhìn thấy manh mối gì. Hẳn là anh đã không còn tức giận nữa
nhỉ, hơn nữa tôi cũng không phải cố ý gạt anh, tôi chỉ là không biết nên nói gì mà thôi, hơn nữa tôi cũng không có ôn chuyện cũ gì với tên đó... chỉ là vừa nói mấy câu liền bị tên đó nắm tóc.
Ăn cơm tối xong tôi như thường ngày vùi ở trong ngực anh xem tivi và ăn
trái cây, cầm điều khiển trong tay tôi chuyển hết kênh này sang kênh
khác.
"Uyển Uyển, thay cái mới đi, cái này đã dùng gần ba năm rồi." Anh buông
tờ báo trong tay xuống, cầm điện thoại tôi ném ở trên khay trà lên vuốt
vuốt.
"Dù sao em cũng không có dùng điện thoại nhiều, cái này vẫn còn sử dụng
tốt mà." Điện thoại di động của tôi vẫn là màn hình trắng đen và âm điệu đơn sơ, với điện thoại màn hình màu, chụp hình cộng thêm MP3 gì đó thì đã lạc hậu rất nhiều, sớm nên thay cái mới, nhưng vì cái điện thoại di
động này là do anh đã để dành ba tháng tiên ăn vặt mua cho tôi, cho nên
tôi vẫn không nỡ thay cái mới.
"Trong danh bạ em vẫn chỉ lưu có mấy số này!" Anh mở danh bạ trong điện
thoại di động của tôi ra, kéo lên kéo xuống cũng chỉ mười mấy số điện
thoại. Anh, nhà (đt bàn), ông nội, Từ Tiểu nhã, Tinh Tinh, còn có mấy
giáo viên trong trường học.
"Em không thích lưu số điện thoại lạ, hơn nữa lưu mà không gọi thì em
lưu làm gì." Tôi cầm điện thoại di động nhìn những số điện thoại trên
đó, trừ điện thoại của anh là tôi có thể nhớ được ra thì còn lại tôi đều không thể nhớ hết nổi.
"Ngày mai là Chủ Nhật, có muốn đi đâu chơi hay không?" Anh vòng tay ôm chặt eo tôi, cái trán nhẹ nhàng dán lên trán tôi.
"Không biết nữa, nhưng gần đây thời tiết rất tốt, không quá nóng, nếu
như có thể đến ngoại ô ăn cơm dã ngoại thì thật là tốt." Tôi nhớ lúc học tiểu học, có một lần chủ nhật tôi và anh hai, cả hai trộm rất nhiều đồ
ăn ở nhà lén cầm ra sân sau ăn trộm.
"Vậy ngày mai ra ngoại ô đi."
"Ừm!" Tôi gật đầu một cái. Tắm xong, tôi bọc áo choàng tắm từ phòng tắm
xông vào phòng ngủ. Mùa thu của thành phố A không khác mùa đông của
thành phố T lắm, không có ánh nắng ấm áp vào ban ngày, lạnh đến làm cho
người ta chịu không nổi.
Tôi vọt vào phòng ngủ trở tay đóng kín cửa rồi vén chăn lên chui vào,
sau đó cởi áo choàng tắm trên người ra từ trong chăn vương tay ném ở
trên ghế bên cạnh.(*) Cả người lành lạnh mang theo một chút ướt át dán
vào cơ thể ấm áp của anh thật chặt. Anh để quyển sách trên tay xuống nằm vào chăn ôm cơ thể còn hơi lạnh lẽo của tôi vào trong ngực.
(*): hành động giống Mr Bean lột quần áo trong thùng cacton khi xem tivi mà bị rè đài ý
"Hôm qua em và tên đó đã nói những gì?" Anh xoay người đè ở trên người
tôi, anh kéo cổ áo ngủ, đặt những nụ hôn dầy đặc vào đầu vai trần trụi
của tôi.
"Không có gì cả, cậu ta chỉ nói tóc em vẫn dài như khi còn bé, rồi lại
vẫn khi dễ em giống như lúc nhỏ." Tôi thở nhẹ né tránh bàn tay anh đang
thăm dò vào quần áo ngủ của tôi
"Tên đó không còn nói gì nữa sao?" Nút áo ngủ bị mở, một cái khẽ cắn có chút đau đớn rơi xuống trên xương quai xanh của tôi.
"Cậu ta hỏi em có phải đã nuôi tóc dài hơn mười năm rồi hay không." Tôi
uốn éo người tránh né ngón tay thon dài đang trêu chọc phái nữ mềm mại
giữa hai chân tôi.
"Còn gì nữa không?" Cơ thể nóng bỏng đè ép tôi, không để cho tôi né tránh.
"Hết rồi!" Tôi cố gắng quay lưng lại thay đổi tư thế thành nằm nghiêng ở trên giường muốn tách khỏi ngón tay trêu đùa.
"Uyển Uyển nói dối, nhất định là còn." Lại một nụ hôn mang một chút đau
đớn rơi xuống phía sau cổ và trên lưng trần trụi ẩm ướt của tôi.
"Cậu ta còn nói em vẫn thơm như lúc trước." Vừa dứt lời, mùi vị nóng
bỏng mang theo tràn đầy đoạt lấy từ phía sau thật sâu vùi vào nơi mềm
mại trong cơ thể tôi.
"Sau này không được nói chuyện với tên đó nữa."
"Được... a...." Tôi cắn môi dưới ngăn tiếng rên rỉ đã tràn đến bên môi.
"Uyển Uyển, không cân nhịn, anh thích giọng của em." Giọng anh mang theo tiếng thở dốc thật thấp, nam thể cực nóng không ngừng đụng chạm lấy nơi mềm mại của tôi. Tiếng thở dốc trầm thấp đan vào tiếng rên rỉ mảnh mai, dệt thành một đóa hoa hồng mang sắc màu dục vọng đen tối.
Thời gian thoáng một cái chúng tôi đã ở lại thành phố A được 3 năm, tôi
rốt cuộc lấy được bằng tốt nghiệp từ trường học, mặc dù không có cảm
giác ba năm ở trường này học được thứ gì, nhưng tóm lại cuối cùng cũng
kết thúc.
Trong lớp rất nhiều người dường như vội vã tìm việc làm, ngay cả Tiểu
Nhã cũng gửi đi rất nhiều hồ sơ và tin tìm việc, cũng nhận được vài cuộc điện thoại tới phỏng vấn của công ty. Nhưng những thứ này dường như
không có liên quan đến