n tầng bán đồ nữ, đi dạo không bao lâu
liền thấy quầy chuyên doanh bán chiếc váy của mình, thiết bị lắp đặt của quầy chuyên doanh cũng giống những quầy khác nhưng nhìn tao nhã hơn
nhiều, rất không tầm thường. Ánh đèn xanh nhạt trên trần chiếu lên hàng
quần áo có chút cảm giác mông lung.
Tôi có chút do dự đẩy cửa kính quầy hàng, cô bán hàng lập tức nhiệt tình tiến lên giới thiệu cho tôi quần áo mới của mùa. Tôi nhìn bốn phía các
loại quần áo, muốn tìm chiếc váy giống trên người mình nhưng không thấy, có phải tôi nghĩ sai rồi không?
“Xin hỏi chiếc váy trên người tôi còn không?” Tôi chỉ cái váy trên người.
“Cái này ạ, đã hết hàng rồi ạ, phải mấy ngày nữa mới có. Quý khách muốn
mua cái nữa sao?” Cô bán hàng mang chút nghi hoặc nhìn tôi.
“Tôi có một người bạn rất thích, cũng muốn mua một cái.” Tôi viện cớ.
“Mấy ngày nữa sẽ có.” Có lẽ nghe thấy tôi còn muốn mua nữa nên cô bán
hàng ân cần bảo tôi để lại số điện thoại, chờ váy đến sẽ báo cho tôi.
“Không biết lần sau có được giảm giá hay không?” Tôi cầm lấy một cái áo
khoác lên xem. Vẻ mặt cô bán hàng nhìn tôi như nhìn thấy người ngoài
hành tinh. “Quần áo nhãn hiệu của chúng tôi cho tới giờ chưa từng giảm
giá, hơn nữa cái váy này cũng không phải quá đắt, chỉ có 2.480 đồng
thôi.”
“Vậy khi nào váy đến liên lạc với tôi.” Tôi buông áo khoác trong tay tìm lý do rời đi. Tôi vẫn luôn cho rằng cái váy trên người này chỉ tối đa
mấy trăm đồng. Tôi có chút buồn cười nghĩ, mặc cái váy hơn hai ba ngàn
đi tìm công việc tiền lương có hơn một ngàn, nếu tôi là người phụ nữ kia thì cũng không muốn tuyển mình.
Trước đó mấy lần tôi đã có kinh nghiệm, từ trong tủ quần áo chọn ra bộ
rẻ nhất cùng kiểu dáng lỗi thời đi phỏng vấn, nhưng xem chừng đều không
có kết quả gì cả. Gần đây anh cũng rất bận, chắc là vì đang vội thành
lập công ty nên cả ngày không thấy bóng dáng đâu, có lúc tôi đang ngủ
rồi mà anh vẫn chưa về, buổi sáng lúc rời giường nếu không phải gối đầu
bên cạnh lõm xuống thì tôi nhất định cho rằng anh cả đêm không về.
Khi tôi đang không còn ôm bất kì hy vọng nào vào chuyện được nhận việc
thì một công ty rất nhỏ không ngờ lại gọi điện báo cho tôi thứ hai đi
làm. Cuối tuần tôi muốn nói với anh rằng tôi đã tìm được việc, nhưng
sáng sớm tôi còn chưa dậy thì anh đã đi mất rồi, tôi vốn định gọi anh,
nhưng nghĩ nghĩ rồi lại thôi. Buổi tối tôi cũng không biết lúc nào anh
mới về, bởi vì thứ hai phải đi làm nên tôi sắp xếp đồ dùng cần thiết và
quần áo đến rất khuya, lúc tôi đi ngủ thì đã gần ba giờ sáng, vậy mà anh cũng vẫn chưa về.
Chủ nhật tôi hẹn Tiểu Nhã ra ngoài mua chút quần áo và váy thích hợp để
đi làm, tôi định trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đụng tới chỗ quần
áo vượt quá phạm vi tiền lương của mình kia.
“Tiểu Uyển Uyển, công ty của cậu ở đâu vậy?” Từ Tiểu Nhã cắn ống hút đồ uống nhìn tôi.
“Hình như ở trên đường Hữu Nghị thì phải?” Tôi mơ hồ có chút ấn tượng.
“Cách nơi cậu ở rất xa đúng không? Hình như cũng không có chuyến xe nào
chạy thẳng tới đó.” Từ Tiểu Nhã nghĩ tới khoảng cách giữa hai nơi.
“Ừ, lúc tớ đi phỏng vấn cũng biết rồi, khi ấy đi taxi, tốn chừng 30 đồng tiền xe.” Tôi nhớ chỗ đó rất xa. Đi taxi cũng mất gần 30 phút mới tới.
“Công ty đó làm gì vậy? Tớ nhớ trên ảnh không có vẻ gì giống văn phòng cả?”
“Hình như là bán buôn thức ăn nhẹ thôi.” Tôi nhớ lúc phỏng vấn tôi cũng hỏi người ta như vậy.
“Tiểu Uyển Uyển, hay là cậu đừng đi nữa…, tiếp tục tìm một chút, tớ cảm
thấy công việc này không có chút tiền đồ nào cả.” Hiếm khi Từ Tiểu Nhã
nhíu mày.
“Tớ cũng thấy không có tiền đồ, nhưng lại muốn thử một chút, dù sao tích lũy chút kinh nghiệm cũng tốt.” Thật vất vả mới tìm được công việc, mặc dù công ty không lớn, công việc xem ra cũng chẳng có tiền đồ, nhưng tôi lại không muốn bỏ qua.
”Được rồi, dù sao cậu ở nhà rảnh rỗi, cũng không có việc gì làm. Còn gì
cần mua nữa không? Không còn thì chúng ta đi siêu thị đi, gần đây tớ rất muốn ăn sườn xào chua ngọt của cậu!” Từ Tiểu Nhã đẩy cái ly đã uống
xong ra, dáng vẻ thèm nhỏ dãi nhìn tôi chằm chằm.
“Không mua nữa… Đi siêu thị đi!” Tôi có chút buồn cười, xách túi đồ mua
được lên, người này, mỗi lần đi dạo phố với tôi đều bắt tôi làm một bữa
ngon an ủi cô ấy.
“Sườn xào chua ngọt, cá quế hấp, còn có thịt dưa muối, đúng rồi, còn cò
canh chua cay lần trước cậu làm nữa.” Từ Tiểu Nhã bắt đầu xòe ngón tay
gọi món.
“Vâng, đều có cả… hôm nay làm hết.” Tôi một đường kéo tay anh ấy tới
hướng siêu thị. Cơm tối chỉ có tôi và Tiểu Nhã ăn, mặc dù làm một đống
đồ ăn, nhưng có cái bụng lớn Từ Tiểu Nhã ở đây thì cái gì cũng không còn thừa lại.
Cơm nước xong, chờ tôi thu dọn phòng bếp, cô ấy cùng tôi xem TV một lúc
rồi mới về. Buổi tối tôi nằm ở trên giường cố giữ tinh thần muốn đợi anh trở lại rồi nói cho anh biết tôi đã tìm được việc. Không biết thời gian đã trôi qua bao nhiêu lâu, đúng lúc tôi gần sắp thiếp đi thì nghe thấy
tiếng mở cửa.
“Uyển Uyển còn chưa ngủ sao?” Anh nghiêng mặt nhìn đồng hồ báo thức đầu
giường có chút ngoài ý muốn thấy tôi đến giờ này còn chưa ngủ.
“Em có