lại sợ trễ nên mới bắt taxi. Mà xe của lãnh đạo thành phố
tới đón là bởi vì ngày đó Triệu Dật Hiên hẹn mọi người đến nhà cậu ấy ăn cơm, nhưng tôi tan việc tương đối trễ cậu ấy mới lấy xe của ba cậu ấy
tới đón tôi tan việc đến nhà cậu ấy mà thôi.
Tôi nhìn đồng hồ một cái, gần chín giờ, không ngờ thời gian đã qua lâu
như vậy. Tôi giơ tay lên gọi phục vụ tính tiền. Ra khỏi quán cà phê tôi
bắt xe taxi về nhà. Về đến nhà, tôi ngồi ở trên ghế salon dùng sức cắn
quả táo trong tay, càng nghĩ càng tức giận.
"Uyển Uyển, sao vậy? Có người chọc em tức giận sao." Anh để quyển sách trên tay xuống ôm tôi ở bên cạnh.
"Không có....." Toi trượt vào trong ngực anh tiếp tục cố gắng dùng sức gặm quả táo.
"Còn nói không có, từ nhỏ em đã quen chỉ cần tức giận là sẽ dùng sức gặm trái cây." Anh chỉ chỉ quả táo trong tay thôi.
"Em không có tức giận, chỉ là cảm thấy có chút cực kỳ buồn nôn." Tôi ném lõi táo còn dư vào trong thùng rác rồi vùi mặt ở trong ngực anh.
"Sao vậy, làm việc quản lý không hài lòng nên bị phê bình?"
"Không có, nếu là phê bình thì tốt rồi." Tôi kể lại chuyện hôm nay Trương Thư Vân nói với tôi không sót một chữ cho anh nghe.
"Uyển Uyển, nếu đi làm không vui vẻ thì không cần đi nữa.... trong nhà
cũng không thiếu chút tiền em kiếm về này." Anh ôm tôi vào trong ngực,
đầu gối ở trên vai tôi.
"Em không muốn ở nhà, ở nhà một mình thật nhàm chán." Mặc dù phần công
việc này rất khô khan, tiền lương mỗi tháng còn không bằng tiền tôi bắt
taxi đi làm, nhưng ít nhất so với ở nhà một mình vẫn tốt hơn.
"Uyển Uyển, có muốn tiếp tục đi học hay không?" Anh vẫn là ôm tôi vào lòng thật chặt.
"Hửm, tiếp tục đi học?" Tôi từ trong ngực anh ngẩng mặt lên.
"Ừ, tháng chín năm nay đại học A muốn mở một lớp tự thi, nếu như em cảm
thấy ở nhà quá nhàm chán thì chọn một ngành rồi tiếp tục đi học cũng
được." Giọng anh nghe không ra tâm tình gì, giống như chỉ là cho tôi một lời đề nghị mà thôi.
"Anh, nhưng mà em lại học không giỏi, làm sao đây?" Lại đi học, thật vất vả mới tốt nghiệp, giờ lại phải tiếp tục đi học sao?
"Không quan trọng, từ từ học, coi như em không làm việc thì anh cũng có thể nuôi em."
"Tiếp tục đi học, để em suy nghĩ một chút..." Tôi từ trong ngực anh đứng lên bắt đầu suy nghĩ có nên tiếp tục đi học hay không.
Tiếp tục công việc...
Tiếp tục đi học......
Chọn cái gì mới tốt đây?
Tôi lại bắt đầu tiếp tục đi học rồi, sau khi suy nghĩ thật lâu rốt cuộc
tôi chọn chuyên ngành tiếng Anh trong học viện tự thi của đại học A, tôi cũng không biết vì sao tôi lại chọn chuyên ngành này, có lẽ bởi vì có
chỗ nào không hiểu thì anh có thể dạy kèm cho tôi.
Không biết có phải là do từng đi làm hơn một tháng gặp đủ loại người hay mọi người trong lớp tôi sống chung với nhau khá dễ hay không mà tôi
không còn bị động quen biết bạn bè như trước nữa, tôi đã quen được khá
nhiều bạn tâm đồng ý hợp. Giờ tự học, tôi nhàm chán lật qua lật lại từng tờ sách nhìn nội dung có chút khó hiểu ở trong.
"Lý Ngọc Uyển tan học cậu có đi đâu không? Nếu không có việc gì thì
chúng ta đi dạo phố đi." Viên Mai ngồi bên cạnh đẩy tay tôi một cái.
"Còn có thể đi đâu chứ, tới căn tin ăn cơm thôi, buổi chiều còn có lớp
đó." Tôi nghiêng đầu liếc cô ấy, đây là Viên Mai - kẻ cuồng đi dạo phố,
bắt được chút thời gian rảnh là liền đi shopping, sau đó mua một đống
lớn đồ chả có chỗ dùng trở về, cái móc dây đinh đinh đang đang treo trên di động của tôi chính là chiến lợi phẩm cùng cô ấy đi dạo phố mấy lần
có được.
"Lại là căn tin à! Lý Ngọc Uyển, cậu ăn mãi ở căn tin không chán sao,
đổi chỗ mới ăn đi, nếu không chúng mình ra ngoài ăn McDonald?" Tôn Linh
Lâm ngồi đằng trước nghe tôi nói buổi trưa tới căn tin ăn cơm thì vẻ mặt không ủng hộ xoay người đề nghị.
"thôi, mập lên nữa là mình phải giảm cân đó..., lại nói ra ngoài ăn, đi
tới đi lui cũng mất gần một tiếng, còn thời gian nào mà ăn nữa chứ, quay về cũng không còn thời gian nghỉ ngơi." Tôn Linh Lâm là cô nàng cuồng
đồ ăn nhanh, dáng người nhỏ nhỏ tong teo mà có thể ăn cả một thùng lớn
hamburger KFC nhưng ăn thế nào cũng không thấy cô ấy tăng ra thêm chút
thịt, gần đây tôi cùng đi ăn với cô ấy mấy lần lại phát hiện dường như
mình có béo lên một chút so với trước.
"Lý Ngọc Uyển, cậu còn nói mập lần nữa mình bóp chết cậu." Một đôi tay thịt thịt vòng qua cổ tôi.
"Chu Châu, mình sắp bị cậu bóp chết rồi." Tôi vỗ vỗ cái tay vòng trên cổ.
"Lý Ngọc Uyển cậu còn nói mập nữa, mình dứt khoát không thèm sống nữa."
Cái vòng trên cổ buông ra, Chu Châu có chút tròn vo từ phía sau tôi đi
tới hàng ghế trống phía trước ngồi xuống.
"Chu Châu, cậu không mập, cậu chỉ là đầy đặn mà thôi, nếu đặt ở triều
đại nhà Đường cậu còn xinh đẹp hơn cả Dương quý phi." Chu Châu người
cũng như tên, ngũ quan dung mạo rất xinh đẹp, tròn trịa khiến người ta
yêu thích, chỉ là có chút tham ăn. Chỉ cần là ăn thì đều thích, luôn là
không ngăn được cái miệng nên không thể nào hạ được quyết tâm giảm cân.
"Cũng đến giờ rồi, đi ăn thôi... ăn xong quay về còn có thể nghỉ ngơi
được một lát." Tôi giơ cổ tay nhìn