Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324794

Bình chọn: 8.5.00/10/479 lượt.

ôm qua sau khi tan việc đến siêu thị mua một đống đồ, sau đó trong ví chỉ còn lại hơn trăm đồng thôi.

“Thế nào, không mang đủ tiền?” Chị La tiến tới trước mặt tôi, ánh mắt có chút khinh miệt liếc qua cái ví chỉ có hơn trăm đồng.

“Lý Ngọc Uyển, còn thiếu bao nhiêu, mình cho cậu mượn.” Trương Thư Vân cũng tiến tới cạnh tôi hỏi nhỏ định lấy ví tiền ra.

“A, chị ơi, tiền mặt không đủ vậy tôi có thể quẹt thẻ không?” Tôi nhớ

mấy ngày trước anh có đưa tôi thẻ tín dụng, nói tôi đã đi làm rồi, thỉnh thoảng cần dùng gấp mang trong người dễ dàng hơn.

“Có thể, chúng tôi cũng nhận thẻ.” Cô bán hàng đưa biên lai mua đồ tới

tay tôi. Tôi rút thẻ trong ví ra đưa cô ấy. Không lâu sau cô bán hàng

cầm túi mua hàng và hóa đơn mua đồ, giấy biên nhận đưa tôi kí tên.

“Lý Ngọc Uyển, cái thẻ này là thẻ vàng sao?” Trương Thư Vân cầm lấy chiếc thẻ trong tay tôi soi kĩ.

“Ừm.” Tôi không rõ thẻ vàng thẻ bạc là gì, lúc anh đưa thẻ nói mật mã cho tôi xong tôi liền cho luôn vào ví.

“Thẻ này là thẻ phụ đi?” Trương Thư Vân lật đi lật lại nhìn kỹ.

“Thẻ phụ? Chắc vậy.” Không rõ lắm, tôi nhớ hình như anh cũng cho một tấm như vậy vào ví tiền của anh ấy. Tôi nhận lại thẻ và hóa đơn để vào túi, vừa định xách đồ chào quản lý Tiền và chị La đi về thì nghe thấy tiếng

điện thoại trong túi xách vang lên.

“Uyển Uyển, đã trễ vậy rồi còn chưa về nhà, ở lại làm thêm giờ sao?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc.

“Em đang ở khu thương mại, vừa thuận tiện mua áo sơ mi cho anh luôn.” Tôi nhìn cái áo sơ mi trong tay nói.

“Đang ở khu thương mại sao? Vậy để anh qua đón em, muộn vậy rồi một mình em không an toàn.”

“Khu thương mại Trung Sơn ở đường Trung Sơn nhé.” Tôi nhìn thông tin trên tờ giấy ghi khuyến mãi thật to của khu thương mại.

“Anh cũng đang ở gần đó, chừng mười phút nữa sẽ đến, em ở chỗ nào?”

“Khu đồ nam tầng ba.” Tôi nhìn nhãn hiệu cái áo sơ mi rồi nói tên quầy hàng chuyên doanh.

“Ngoan ngoãn ở đó chờ anh, không được chạy loạn.” Trước khi ngắt điện

thoại hình như tôi nghe thấy giọng anh nói với tài xế. Vốn muốn đi nhưng bây giờ thì không được rồi, anh tới vừa đúng lúc có thể thử áo sơ mi,

không thích hợp còn có thể đổi. Tôi đứng trong quầy chuyên doanh mắt to

trừng mắt nhỏ với bọn họ.

“Lý Ngọc Uyển, bạn trai em muốn tới đón em sao?” Chị La cầm một cái áo

sơ mi màu trắng, mắt lại nhìn tôi chằm chằm. Tôi không muốn giải thích

quá nhiều gật đầu một cái.

“Cái áo sơ mi này là mua cho cậu ta? Em cũng thật có lòng, tiêu nửa

tháng tiền lương mua một cái áo sơ mi.” Những lời nói ra sặc mùi thuốc

súng, tôi có ở đâu trêu chọc gì chị ta sao?

“Em cảm thấy màu này không tệ.” Tôi đi làm hơn mười ngày, tiền xe tiền

cơm trưa, tiền mua đồ đều là anh cho, nhiều nhất tôi chỉ chọn một cái áo cho anh mà thôi.

“Lý Ngọc Uyển, chút nữa có người đón cậu vậy mình không ở lại nữa, mình

đi trước!” Trương Thư Vân nhìn tôi rồi nhìn quản lý Tiền và chị La.

“Ừ, cậu đi trước đi, mình chờ người đến đón.” Tôi khoát tay với cô ấy.

Không mua đồ mà cứ đứng trong cửa hàng thì cũng không ổn, tôi xách đồ ra khỏi cửa hàng đi qua bên lan can đối diện. Quản lý Tiền và chị La cũng

đi theo đứng cách đó không xa, bộ dạng giống như là trước khi chưa được

nhìn thấy người đến đón tôi có dáng dấp như thế nào thì sẽ không chịu

đi. Tôi đứng cạnh lan can có chút nhàm chán lấy điện thoại ra chơi trò

chơi.

“Uyển Uyển, sao hôm nay lại nghĩ đến mua quần áo?” Trên tay chợt nhẹ đi, túi trong tay bị lấy mất, giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.

“Đồng nghiệp của em muốn đi dạo khu thương mại nên em theo cô ấy đi một

chút, vừa hay thấy cái áo sơ mi này thích hợp với anh.” Tôi chỉ chỉ túi

hàng trong tay anh.

“Không chọn được cái mình thích sao?” Anh nhìn trong túi đồ chỉ có một chiếc sơ mi.

“Không có, quần áo mấy ngày trước em mua còn chưa mặc hết đây này.”

“Cũng không biết Từ Tiểu Nhã đi mua quần áo với em ở đâu, trông già muốn chết.” Anh cau mày nhìn lướt qua quần áo tôi mặc hôm nay.

“Em đi làm mà, đương nhiên không thể mặc giống như khi đi học được.” Ở

trường muốn mặc thế nào cũng được, nhưng đi làm rồi thì tôi không muốn

chuyện lần đó xảy ra nữa.

“Cậu là bạn trai Lý Ngọc Uyển?” Chị La và quản lý Tiền không biết từ lúc nào đến bên cạnh chúng tôi. Anh nhìn tôi một cái rồi gật nhẹ đầu.

“Lý Ngọc Uyển rất chịu khó đó, tiêu nửa tháng tiền lương mua áo sơ mi

cho cậu.” Chị La ngăn trước mặt chúng tôi chỉ cái áo sơ mi trong tay

anh.

“A, thật sao?” Anh giơ tay vén sợi tóc rủ xuống ra sau tai tôi.

“Cậu vẫn còn là sinh viên đúng không?” Chị La chỉ chỉ sách kẹp trong tay anh.

“Phải!” Anh gật đầu một cái.

“Mới rồi Lý Ngọc Uyển quẹt thẻ vàng trả tiền.” Nói xong ngay cả chào tạm biệt cũng không có liền xoay người kéo quản lý Tiền hướng phía khác rời đi. Tôi có chút buồn bực, quẹt thẻ hay trả tiền mặt thì khác nhau chỗ

nào chứ, không phải đều là tiền sao. Chị ấy làm gì mà ở trước mặt anh

cường điệu tôi dùng thẻ trả tiền chứ?

“Uyển Uyển, có muốn đi dạo một chút rồi về không?” Chúng tôi xuống chỗ đồ nữ dưới tầng hai.

“Không cần đâu, về nhà thôi, em hơi đói