Polaroid
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324814

Bình chọn: 10.00/10/481 lượt.

đồng hồ, cũng sắp tới giờ mở cửa căn

tin rồi.

"Đi thôi........"

"Lại căn tin à........."

"Đồ ăn ở đó thật ra cũng không tệ mà!"

Nhanh chóng rời khỏi phòng học, tôi quay qua nhìn cô gái vẫn ngồi trong

phòng học đang cúi đầu đọc sách không hề nói chuyện. "Nhiễm Tĩnh, cùng

đi ăn cơm chứ?"

"Không cần, tôi không đói bụng." Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi

lại cúi đầu đọc tiếp. Tôi nhún vai không để ý, rời khỏi phòng học.

"Lý Ngọc Uyển, cậu làm gì mà tốt với tình địch thế?" Chu Châu tiến tới trước mặt tôi thấp giọng hỏi.

"Tình địch, từ khi nào thế, sao mình không biết?" Đột nhiên nghe được tin tức kinh người.

"Lần trước không phải Trịnh Kiệt hẹn cậu đi xem phim sao? Bắt đầu từ lần đó, cậu không cảm thấy cô ấy làm chuyện gì cũng chĩa múi nhọn vào cậu

sao." Vẻ mặt Chu Châu như là 'cậu mới phất hiện sao' nhìn tôi.

"Mình cũng thấy thời gian gần đây cô ấy làm cái gì cũng có cảm giác luôn nhắm vào mình, nhưng mà Trịnh Kiệt không phải mời mình, là mời chúng ta mà, cái hôm cậu ta đưa vé xem phim cho mình là muốn mời cả bốn đứa tụi

mình mà." Tôi nhớ lần trước mặc dù Trịnh Kiệt có đưa vé xem phim cho

tôi, nhưng tổng cộng có bốn vé, lúc đi xem phim cũng là bốn người chúng

tôi cùng đi.

"Đó là bởi vì Trịnh Kiệt sợ hẹn một mình cậu thì cậu sẽ không đi, cho

nên mới kéo ba đứa bọn mình đi làm bóng đèn, mình nghe nói trước kia bọn họ từng là bạn học, Nhiễm Tĩnh bởi vì thích Trịnh Kiệt nên mới theo

Trịnh Kiệt tới đây học."

"Cậu biết rõ thật đấy." Tôi vươn tay nhéo nhéo cánh tay núc thịt của Chu Châu.

“Dĩ nhiên, trước kia mình chính là mật thám nổi danh đó”. Chu Châu đưa

cánh tay thịt tự hào vỗ ngực. Đến căn tin, tôi và Tôn Linh Lâm đi tìm

chỗ ngồi, Chu Châu và Viên Mai tới chỗ bán cơm. Tôi cầm đĩa ngồi lại chỗ liền nghe thấy Tôn Linh Lâm vừa ăn vừa nói sao đại học A không có trai

đẹp thế này, đại học A không có trai đẹp thế kia. Tôi có chút buồn cười

nhìn cô ấy, đừng nói chuyện quan trọng nhất trong lòng cô ấy chỉ có gà

rán với trai đẹp thôi nha?

“Này, này trai đẹp kìa”. Chu Châu vỗ vỗ Tôn Linh Lâm Đang mất hồn chỉ

chỉ năm người đang ngồi cách chúng tôi bảy tám bàn. Tôi ngẩng đầu nhìn

theo hướng Chu Châu chỉ, không cần nhìn mặt tôi cũng biết rõ bóng lưng

quen thuộc kia là của ai.

“Chu Châu, chỉ nhìn bóng lưng thôi cậu liền biết là trai đẹp, cậu có mắt nhìn thấu sao? Nói không chừng bóng lưng người ta đẹp thật, nhưng mặt

thì lại giống con cóc”. Tôn Linh Lâm khoát tay vẻ mặt không tin.

“Hội trưởng hội học sinh của đại học A đợt này cậu không thể không ấn

tượng chứ?” Tôn Linh Lâm trợn to mắt vốn đang không có tinh thần lại gần Chu Châu. Ngay cả đám Viên Mai đối với trai đẹp không có hứng thú cũng

xông tới.

“Đúng vậy! Đó chính là Lý Ngự Chương. Hội trưởng hội học sinh khóa này”. Tôi cũng ghé vào bọn Chu Châu nghe tin đồn.

“Không biết anh ấy có bạn gái chưa?”. Mặt Tôn Linh Lâm tràn đầy vẻ mơ mộng.

“Đương nhiên là có rồi…, người bên cạnh anh ấy kìa”. Chu Châu chỉ Từ Tiểu Trí đang đưa đồ uống cho anh.

“Mình biết ngay trai đẹp đã có chủ mà”.Tôn Linh Lâm thất vọng dựa vào ghế.

“Tớ nghe nói hoa khôi hệ tiếng Trung của học viện văn học công khai nói

muốn theo đuổi Lý Ngự Chương đó”. Chu Châu chỉ chỉ cô gái tóc dài đang

sóng vai đưa lưng về phía chúng tôi, trên người mặc một chiếc áo len đen bên dưới là quần cụt phong cách Scotland.

“Tớ cũng mở bàn cược đây, ai có thể ở trước mặt công chúng nói ‘ Lý Ngự

Chương, em thích anh’, sau đó không bị anh ấy mắng thì tớ liền mới người đó một bữa thức ăn nhanh no nê”. Tôn Linh Lâm lấy ra tờ 100 đồng từ

trong ví ra hào khí ngút trời vỗ lên bàn.

“Cái đó của cậu tính là gì, tớ cũng vậy, nếu ai có thể trước mặt công

chúng hôn lên mặt Lý Ngự Chương mà anh ấy không tức giận, tớ liền mời

một bữa no kem Haagen-Dazs”. Viên Mai cũng lấy 200 đồng từ trong ví ra

hào khí ngút trời vỗ lên bàn.

“Mấy thứ đó của các cậu thì có là gì. Ai có thể khiến Lý Ngự Chương hôn

lại cô ấy một cái, tớ liền tặng vé ăn tình nhân miễn phí vào dịp giáng

sinh của nhà hang Xuân Thiên Tiên Hoa này cho người đó”. Chu Châu rút ra tờ phiếu ăn miễn phí được in rất tinh xảo vỗ lên bàn. Tôi cầm phiếu ăn

miễn phí của Chu Châu lên nhìn, tôi biết sự kiện tiệc ăn giáng sinh này, gần đây báo chí tuyên truyền bốn phía, vé dành cho một người đã gần 498 đồng rồi, phần cho đôi tình nhân tăng lên cũng phải 1000 đồng.

“Này, Lý Ngọc Uyển cậu có muốn thử một chút hay không, nghe nói Lý Ngự

Chương thích cô gái có khí chất như cậu đó” Chu Châu rút tờ phiếu ăn

trong tay tôi lắc qua lắc lại.

“Haha thử chút đi, nói em thích anh, phiếu ăn miễn phí này không được

nhưng cũng được bữa ăn nhanh nha!” Tôn Linh Lâm ở một bên cũng bắt đầu

ồn ào.

“Cậu dám hôn anh ấy, tớ mời cậu ăn Haagen-Dazs.” Viên Mai cũng xông tới.

“Lý Ngọc Uyển, cậu làm được điều thứ ba tớ sẽ đưa cậu tờ phiếu này nha.” Chu Châu tiếp tục cầm phiếu ăn lắc lắc trước mặt tôi. Những người ngồi

gần đó nghe được đánh cuộc của chúng tôi cũng tò mò nhìn sang.

“Chu Châu, tớ mà làm được, phiếu miễn phí này thật sự cho tớ sao?” Tôi

nhìn chằm ch