Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324280

Bình chọn: 9.00/10/428 lượt.

n lại, hơi thở có chút trở nên không ổn định.

Tôi nắm tay anh đặt lên bầu ngực trắng như tuyết của mình, nhìn ngón tay anh vuốt ve bầu ngực của tôi, vuốt vuốt kéo nhẹ quả hồng trước ngực.

Tôi nhẹ nhàng nâng cao người nhét nóng bỏng của anh thật sâu vào trong

nơi chặt chẽ của tôi, cảm giác lắp đầy đột ngột làm cho tô hơi không

thoải mái cau mày, tôi cho là tôi đã chuẩn bị tốt lắm nhưng 5 năm không

tiếp nạp qua nay cơ thể lại tiếp nạp lần nữa thế nhưng lại có cảm giác

xé rách đau đớn như đêm đầu tiên. Anh dường như cảm nhận được tôi khó

chịu, xoay người đè người tôi lại, nụ hôn mềm mại mang theo thương tiếc

nhẹ nhàng hôn lên gáy, lên mặt tôi. Nhẹ tay vuốt ve chỗ kết hợp của tôi

và anh, giúp tôi xoa dịu khó chịu.

“Đau không?” Nóng bỏng của anh chôn vào cơ thể tôi không hề cử động. Tôi lắc đầu một cái vươn tay ôm cổ anh, khó chịu và đau đớ dần biến mất,

sau đó tôi chỉ cảm thấy dạt dào tràn đầy. Dường như anh cũng cảm nhận

được khó chịu của tôi đã biến mất, tôi cảm thấy nóng bỏng của anh ở

trong cơ thể tôi rút ra mang theo ngọn lửa kích tình, tôi rên rỉ kích

thích anh xâm lược, tôi cảm thấy vật cực nóng xâm lược càng ngàng càng

sâu, càng ngàny càng nóng, càng lúc càng nhanh, khi nóng bỏng sắp nổ

tung thành pháo hoa kích tình thì tôi cảm thấy nóng bỏng chợt lui đi.

“Đừng đi.” Tay tôi ôm lấy anh không để cho anh rời đi, hai chân vòng quanh thân anh thật chặt, ngăn cản anh lui bước.

“Uyển Uyển, không được….” Giọng anh cũng mang theo khó nhịn.

“Có thể, có thể, em ẽ không mang thai, sau này em rất khó có cơ hội mang thai.” Một lần sanh non kia bác sĩ nói cho biết, sau này nếu như tôi

còn muốn có em bé thì sẽ rất khó khăn.

Tôi cảm giác nóng rực lại lần nữa tiến vào trong cơ thể tôi, sau đó tôi

nhắm mắt lại cảm nhận pháo hoa kích tình mà nóng bỏng mang tới này, sau

khi lức nóng dần ổn định, thân thể quen thuộc vòng lấy thân thể mảnh

khảnh của tôi thật chặt, nụ hôn mang theo thương tiếc và đau lòng hôn

khắp toàn thân tôi. Tay của tôi cũng vòng lấy cơ thể anh thật chặt, để

cho hơn phân nửa người anh che ở trên người tôi, c3m nhận nhịp tim anh

từ từ ổn định trở về vững vàng có lực, tôi mới an tâm thỏa mãn nhắm mắt

lại. Không có việc gì mỗi ngày tôi ngoài việc đi theo anh đến công ty xem tạp chí, ngẩn người và ngủ ra thì gần như không làm việc gì khác.

Tôi cần tạp chí trong tay ngồi trên ghế sa lon lật từng tờ từng tờ xem

tin tức mà gần đây mọi người hay truyền miệng nhau bàn tán, ngẩng đầu

lên, nhìn anh đang ngồi trước bàn làm việc xem văn kiện, đôi mày nhăn

chặt, hẳn là anh đang gặp vấn đề khó khăn không nhỏ, mặc đù tách ra năm

năm nhưng qua hai mươi mấy năm cùng nhau sinh hoạt ăn ý cũng để làm cho

giữa chúng tôi không hề sinh ra khoảng cách gì, tôi vẫn có thể từ một

động tác nho nhỏ hoặc ánh mắt lơ đãng của anh mà đoán ra được anh đang

nghĩ gì.

Trên cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ nhàng, cửa phòng làm việc bị đẩy ra,

thư ký Phùng mặc quần áo chuẩn kinh doanh và nụ cười mỉm tiêu chuẩn nghề nghiệp từ ngoài cửa bước vào. Trong tay ôm mấy chồng giấy hẳn là tài

liệu cần anh ký.

Thư ký Phùng nhìn tôi đang ngồi ở bên cạnh xem tạp chí một chút, đặt tài liệu lên bàn làm việc của anh sau đó xoay người đi tới bên cạnh tôi, kể từ khi biết tôi không phải bạn gái mà là em gái của anh thì cô ấy luôn

cười với tôi bằng nụ cười mang theo vài phần lấy lòng, tôi biết rõ cô ấy muốn cái gì, nếu là trước kia thì có lẽ là tôi sẽ không hiểu, nhưng sau khi ở cai nơi ngoài mặt hoà hợp đầm ấm mà sau lưng lại đâm chính người

ta kia, sống 5 năm trong cái gia tộc luôn đấu đá với nhau thì tôi làm

sao lại có thể nhìn không ra được mục đích của cô ấy chứ.

“Tiểu thư Lý, có muốn tôi giúp cô mang nước uống hoặc là mua chút đồ ăn

vạt lên cho cô hay không.” Cô ấy nửa cúi người thu nhặt mấy vỏ kẹo và đồ ăn vặt đã ăn xong mà tôi ném trên khay trà vào thùng rác.

“Vậy làm phiền cô giúp tôi mua một túi quả mơ đi. Còn nữa, gọi tôi Tiểu

Uyển đi, gọi tiểu thư Lý này tiểu thư Lý nọ, nghe kỳ lắm.”

“Uyển Uyển, không được ăn linh tinh nữa, một hồi ăn tối lại ăn không

nổi.” Anh nghe thấy lời tôi nói liền lên tiếng ngăn yêu cầu muốn mua một bọc đồ ăn vặt nữa của tôi lại.

“A.” Tôi cúi đàu tiếp tục vùi đầu đọc sách, dù sao tôi cũng không hẳn là rất muốn ăn, chỉ là cảm thấy nhàm chán mà thôi. Nhìn tôi không nói thêm gì nữa, anh cũng không có chuyện gì cần, thư ký Phùng dọn dẹp cái bàn

sạch sẽ xong liền đi ra khỏi phòng làm việc.

Tạp chí trong tay không biết đã xem qua mấy lần rồi, tôi nhàm chán ngồi

trên ghế sa lon ngẩn người. Toàn bộ công ty xem ra mọi người đều rất

vội, chỉ có tôi là không có việc gì làm, nhàm chán đến cực hạn.

“Anh à, em muốn đi xuống lầu một chút.” Tôi từ trên ghế salon đứng lên, cầm túi sách đặt ở bên cạnh lên.

“Em biết đường không? Có cần anh tìm người đi cùng với em hay không.” Có lẽ anh cũng thấy được tôi đang nhàm chán nên không có phản đối đề nghị

của tôi.

“Em cũng không phải là trẻ con, hơn nữa em chỉ đi dạo ở gần đây một chút thôi, cũng không đi xa, không cần người đi cùng, em đi một lát sẽ


Snack's 1967