ẩm ướt phả vào mặt.
"Tới rồi tới rồi, chúng tôi tới rồi đây." Tiểu Nhã nhảy xuống xe liền
không ngừng vẫy tay với mấy chiếc xe đang dừng ở cách đó không xa.
"Tiểu Nhã, ngoại trừ chúng ta ra thì còn có người khác sao?" Tôi vẫn cho là chỉ có bốn người chúng tôi tới đây, nào ngờ Tiểu Nhã còn hẹn người
khác.
"Còn có bạn học thời cấp 3 gì đó của An Đằng." Tiểu Nhã xoay người lại
trả lời nghi vấn của tôi. Tôi dời mấy bước đi tới bên cạnh anh nhìn nam
nam nữ nữ chừng mười mấy người đang bước xuống xe từ nơi không xa đi tới bên này. Tiểu Nhã giới thiệu với tôi mười người nam nam nữ nữ này, tôi
không rảnh để nhớ tên và dáng vẻ của bọn họ, thế nhưng tới khi Tiểu Nhã
giới thiệu anh cho bọn họ thì tôi phát hiện có mấy người nữ sinh lộ ra
ánh mắt ái mộ anh.
"Uyển Uyển, để anh chụp hình cho em." Dường như anh nhìn thấu tôi không vui, vươn tay dắt tay của tôi dẫn tôi đi đến chỗ khác.
"Ừm!" Tôi gật đầu một cái tùy anh dẫn tôi đến chỗ khác. Dường như Tiểu
Nhã cảm thấy được tôi cố ý tránh né, nhưng cũng không còn cưỡng cầu tôi
nhất định phải đến chơi đùa với bọn họ nữa. Tôi nắm tay anh đi vào sâu
trong rừng rậm tĩnh lặng, không ngờ ở đây lại có thể thấy được mặt hồ
phẳng lặng như vậy. Tôi vừa nằm trên ngọn đồi phủ kín cỏ nhỏ, ngắm nhìn
nước hồ lấp loáng gợn sóng vừa cảm thụ cảm giác ấm áp của ánh mặt trời
chiếu ở trên người.
"Uyển Uyển, em thích nơi này không?" Anh cũng theo tôi nửa nằm ở trên thảm cỏ.
"Thích!" Nếu như lần này không phải là một đống người đến mà chỉ có mình tôi và anh thì thật là tốt biết bao.
"Lần sau chúng ta sẽ tự mình lái xe tới đây chơi." Anh duỗi tay ôm tôi vào trong ngực, tôi tựa đầu vào trước ngực anh.
"Uyển Uyển!"
"Hửm?"
"Uyển Uyển, em biết thành phố B không?" Anh đưa tay vuốt ve mái tóc dài xõa ở phía sau lưng tôi.
"Biết, em có xem qua giới thiệu trên tạp chí." Đó là một thành phố rất
nhỏ, nhưng lại làm cho người ta khó quên nhất chính là ở đó có kiến trúc cổ kính rất đặc biệt và khí hậu thích hợp cho người ở tịnh dưỡng.
"Anh đã mua nhà nơi đó." Giọng anh có chút trầm thấp.
"Sao?" Tôi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt của anh.
"Đợi thêm mấy ngày nữa, chúng ta liền dời đến đó ở, nơi đó không có ai
biết chúng ta, ở đó chúng ta sẽ có thể làm lại từ đầu, sống cuộc sống mà chúng ta muốn, một cuộc sống giống như vợ chồng thật sự."
"Thật, thật sao?" Tôi có chút kích động nắm chặt tay anh.
"Ừ, nhưng phải thêm chờ chút thời gian nữa, anh muốn sắp xếp xong mọi
chuyện bên này." Anh vuốt ve khuôn mặt không giấu được kích động của
tôi, bình tĩnh nói.
"Nhưng. . . . . ." Anh có sự nghiệp ở đây, có công ty, còn ở đó anh
không có gì cả. Anh rất tài giỏi, với năng lực mà anh có, thật sự là
không thể mai một ở cái thành phố nhỏ mặc dù là tuyệt đẹp nhưng lại
không có gì phát triển so với thành phố A kia.
"Uyển Uyển, em còn quan trọng hơn mọi thứ, anh không muốn giống như ba,
kiếm được một đống tiền nhưng cuối cùng ông lại chẳng có gì cả."
"Anh, em. . . . . ." Tôi còn muốn nói tiếp nhưng từ đâu đột ngột phát ra ánh sáng đèn flash lại cắt đứt lời tiếp theo của tôi. Tôi và anh ngồi
dậy đồng thời quay mặt sang phương hướng đèn flash chiếu tới, ở chỗ
không xa là một người con trai đang đứng cầm máy ảnh trong tay, hẳn là
bạn học thời cấp 3 của An Đằng, vừa rồi lúc Tiểu Nhã giới thiệu tôi
không có chú ý tên của cậu ta là gì.
"Thật xin lỗi, không khí giữa hai người quá tốt nên tôi mới nhất thời
ngứa tay nhấn nút chụp ảnh, tôi chưa từng thấy qua cặp nào cực kì xứng
đôi như hai người cả." Cậu ta đến gần chúng tôi giải thích hành động vừa rồi.
"Tôi là nhiếp ảnh gia nghiệp dư." Cậu ta móc danh thiếp từ trong túi ra đưa cho anh. Anh tùy ý liếc mắt nhìn sau đó bỏ vào túi.
"Thật ngại quá, chưa được sự đồng ý của hai người mà tôi đã chụp rồi,
chờ rửa ảnh xong tôi sẽ nhờ An Đằng gửi cho hai người." Dường như cậu ta cũng cảm thấy bản thân đang quấy rầy chúng tôi nên sờ lỗ mũi một cái
rồi thức thời theo đường cũ đi trở về. Tôi và anh không để ý tiếp tục
ngồi trở lại sân cỏ cảm thụ không khí thanh bình nơi đây, chỉ là chúng
tôi không ngờ tới tấm ảnh lơ đãng chụp được kia thế nhưng lại đưa tới
sóng gió không nhỏ. Hai ngày trước Từ Tiểu Trí đã tuyên bố với chúng tôi rằng cô ấy muốn kết hôn, không chỉ làm cho tôi cảm thấy hết sức bất ngờ mà ngay cả Tiểu Nhã cũng cảm thấy rất bất ngờ. Tôi nhớ ngày đó đúng lúc tôi và anh đang ăn
cơm ở nhà Tiểu Nhã thì liền nghe được tiếng điện thoại của Tiểu Nhã
không ngừng reo lên.
"Alo, có chuyện gì vậy chị?"
"Kết hôn? Tháng sau chị kết hôn, sao em không có nghe Lý Ngự Chương nói là đang chuẩn bị kết hôn gì cả vậy?"
"Không phải là với Lý Ngự Chương? Vậy là chị kết hôn với ai chứ!"
"Em không biết, một khách hàng, đến lúc đó lại bàn tiếp."
"Được, hẹn gặp lại."
Tiểu Nhã cúp điện thoại ngồi trở lại bàn cơm tiếp tục to miệng ăn thức ăn trên bàn.
"Tiểu Nhã, ai gọi điện thoại tới vậy, hình như anh nghe được có chữ kết
hôn gì đó." An Đằng dừng chiếc đũa trong tay lại, nghiêng mặt sang bên
hỏi Tiểu Nhã đang cố gắng quất sạch món ăn đầy bàn.
"Chị em mới vừ