pacman, rainbows, and roller s
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324274

Bình chọn: 7.00/10/427 lượt.

và Tiểu Nhã đang đứng ở bên cửa ra,

vẫy tay gọi anh.

"Anh thấy em chơi cũng đã rồi cho nên thuận đường đến đón em về." Anh

vươn tay vén những sợi tóc rũ xuống ngực của tôi ra phía sau.

"Ừ, chúng ta đi thôi. Hôm nào lại đến đây chơi." Tôi xoay người lại chào tạm biệt với mọi người sau đó nắm tay anh đi ra ngoài.

"Lý Ngự Chương, chờ một chút." An Đằng đột nhiên lên tiếng gọi anh lại. Tôi và anh xoay người lại không hiểu nhìn cậu ấy.

"Đây là Hạ Chi Kỳ, là một trong những đàn em của chúng ta." An Đằng chỉ chỉ Hạ Chi Kỳ đứng ở một bên vẫn không có biểu cảm gì.

"Chào!" Anh bắt tay với Hạ Chi Kỳ.

"An Đằng, bọn mình đi trước, đã muộn quá rồi." Chào hỏi xong anh nhìn An Đằng một cái, trong mắt hai người đều có chút gì đó không thể diễn tả

được. Trên đường tôi và anh nắm tay nhau đi về nhà, cả hai không nói

chuyện, anh cũng không hỏi tôi chuyện của Hạ Chi Kỳ, mà tôi cũng không

chủ động nói cho anh biết.

Bởi vì chúng tôi biết sự xuất hiện của tên kia sẽ không tạo thành thay

đổi giữa chúng tôi. Ánh trăng chiếu trên đôi bàn tay đang nắm lấy nhau

chặt chẽ của chúng tôi phản xạ ra tia sáng chói mắt, An Đằng không có

phát hiện trên ngón áp út của tôi và anh đều cùng đeo một chiếc nhẫn bạc tương tự nhau, hai chiếc nhẫn bạc này trói chặt chúng tôi, đại biểu

chúng tôi vĩnh vĩnh viễn viễn chỉ thuộc về nhau. Mấy ngày tiếp theo, gần như ngày nào tôi cũng bị An Đằng và Tiểu Nhã

dùng các lý do khác nhau hẹn đi ra ngoài, giao du, liên hoan, bơi lội,

hội bạn học, sinh nhật ai đó, cùng Tiểu Nhã đi thăm mẹ của cô ấy, dạy

Tiểu Nhã nấu ăn. . . . . . , bất chấp là ngày hay đêm gì họ cũng sẽ cố ý hoặc vô tình giới thiệu hết người đàn ông xa lạ này đến người đàn ông

xa lạ khác cho tôi, nào là bạn thời đại học, bạn cùng phòng, đàn em, học trưởng, khách hàng của An Đằng đến bạn học thời cấp 2, hàng xóm kế bên

cho đến thanh mai trúc mã nối khố từ nhỏ cùng nhau lớn lên gì đó toàn bộ tôi cũng đều gặp hết.

Tôi tắm xong mang theo mái tóc ướt đẫm ngoan ngoãn vùi ở trước ngực anh, hơi ngước đầu nhìn dáng vẻ anh đọc sách. Anh kéo chăn mỏng cao qua thắt lưng nhẹ nhàng đắp lên người tôi, tay tự nhiên vòng qua ngang hông ôm

tôi vào trong ngực. Tôi kề mặt ở trước ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập

trầm ổn của anh, hơi híp mắt lại cảm nhận hơi thở ấm áp yên tâm bao

quanh tôi thật chặt.

"Cả ngày hôm nay em đi đâu vậy?" Anh để quyển sách trên tay xuống, nửa

nằm nghiêng để cho tôi nằm được thoải mái một chút, tay nhẹ nhàng vuốt

mái tóc ẩm ướt của tôi.

"Em gái một bạn tốt của Tiểu Nhã sinh em bé, hôm nay mời ăn đầy tháng."

Tôi khẽ thở dài, ngay cả cái này Tiểu Nhã cũng có thể lấy cớ để tìm tôi

ra ngoài, thật là không biết sau này sẽ còn có cái cớ gì càng kỳ quái

hơn nữa không đây.

"Hôm nay lại giới thiệu người nào cho em?" Nghe tôi thở dài, cánh tay anh ôm tôi hơi siết chặt một chút.

"Nghe nói là bạn học của em họ của cô út của Tiểu Nhã." Nhớ lại nam sinh có khuôn mặt thật thà không được tự nhiên ngồi đối diện ăn cơm với tôi

hôm nay, hình như là nhỏ tuổi hơn tôi một chút thì phải, thật không biết bọn An Đằng là làm sao nữa, luôn cảm thấy tôi là em gái của anh hai thì sẽ có cảm giác tuổi của tôi còn nhỏ, mặc dù tôi là em gái, nhưng tôi và anh lại là song sinh, nói cách khác tôi và bọn An Đằng là cùng năm

sinh, hơn nữa tôi còn lớn hơn Tiểu Nhã nửa tháng nữa kìa, vậy mà Tiểu

Nhã cũng có cảm giác coi tôi như em gái.

"Vậy sao, xem rồi thấy như thế nào? Có cảm giác tim đập rộn lên hay không."

"Không có, em chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười." Tôi cọ mặt trước ngực anh mấy cái sau đó tìm được tư thế thích hợp nhắm mắt lại ngủ.

"Có muốn anh đi nói với An Đằng một chút hay không, để cho cậu ta không

cần chuẩn bị cho em mấy cái buổi gặp mặt phiền phức này nữa, gần đây

tinh thần của em cũng không có tốt như lúc trước nữa." Anh vuốt ve gương mặt thật vất vả mới có chút trở nên hồng hào nhưng gần đây vì thường

xuyên xã giao xem mắt mà lại trở nên có chút gầy gò của tôi.

"Thôi anh à, dù sao cũng không quá mệt mỏi, tùy tiện ứng phó sẽ xong

thôi." Tôi nhớ lại lúc trước mỗi lần anh nhìn thấy tôi sau khi đi ra

ngoài trở về nhà mà dạ dày không thoải mái thì sẽ không muốn để cho tôi

lại đi nữa, lúc ấy ánh mắt của An Đằng nhìn anh không khác gì đang nhìn

sắc lang độc ác, tràn đầy bất mãn và không tán thành.

"Gần đây hầu như em ăn cơm tối không còn ngon như trước, hay là để anh

đi nói với An Đằng đi." Người vốn không thích ăn ở bên ngoài là tôi đây

lại bởi vì gần đây thường xuyên không ngừng tham gia các loại gặp mặt

oanh oanh yến yến, một tuần bảy ngày thì có ít nhất bốn ngày ăn tối ở

bên ngoài, cho nên vốn là không có muốn ăn bao nhiêu, buổi tối tôi lại

ăn càng ít.

"Hay là để em đi nói đi, tránh cho An Đằng lại hiểu lầm cái gì." Tôi gối lên cánh tay anh, vòng tay ở bên hông anh, vùi mặt ở trước ngực ấm áp,

cơn buồn ngủ cũng kéo đến bao quanh tôi. Buổi trưa tôi và Tiểu Nhã ngồi

trong một quán cà phê cách công ty không xa.

"Tiểu Uyển, rốt cuộc cậu ưng ý ai, mau nói cho mình biết, mình sắp bị

một đám người làm phiề