Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324161

Bình chọn: 10.00/10/416 lượt.

ợc ăn cơm rồi, đừng ăn vụng." An Đằng vỗ cái ót Tiểu

Nhã một cái, thiếu chút nữa là vỗ cho mặt của Tiểu Nhã dán tới trên bàn

cơm. Tiểu Nhã đứng thẳng người, không ngừng đuổi theo An Đằng muốn vỗ

lại đầu anh. Thật vất vả đùa giỡn nửa ngày mới dọn được toàn bộ thức ăn

bày ra trên bàn, An Đằng, Tiểu Nhã, tôi và người đàn ông xa lạ kia toàn

bộ đều ngồi ở trước bàn cơm.

"Tiểu Uyển, tài nấu nướng của cậu thật sự là càng ngày càng tốt á...,

thịt viên nước mắm này còn ngon hơn mẹ mình làm gấp trăm lần." Tiểu Nhã

nhét một viên thịt vào trong miệng, trên đũa còn đang kẹp thêm một viên.

"Ăn từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn." Nhìn cô ấy ăn thành ra như vậy, tôi có chút lo lắng cô ấy có thể bị nghẹn hay không.

"Bây giờ phụ nữ có thể xuống bếp nấu ăn đã rất ít rồi, không nghĩ tới

hôm nay lại vẫn có thể gặp được một cô gái có tay nghề làm thức ăn ngon

như vậy." Người đàn ông xạ lạ kia lên tiếng.

"Tiểu Uyển, đây là đàn em của mình lúc còn học ở đại học A, bây giờ đang đi làm ở một công ty chứng khoán, tiền đồ vô lượng đấy." An Đằng chỉ

vào người đàn ông xa lạ ngồi ở đối diện tôi giới thiệu.

"Tôi tên là Hạ Chi Kỳ, chào chị." Cậu ta gật đầu với tôi một cái.

"Lý Ngọc Uyển."

"Chi Kì, Tiểu Uyển là em gái của Lý Ngự Chương đó, chắc chú không thể

ngờ Lý Ngự Chương lại có một người em gái dịu dàng ngoan hiền như vậy

đúng không."

"Đúng là không ngờ, mấy ngày trước lúc anh nói với em thì em còn nghĩ em gái của Lý Ngự Chương chắc sẽ là một cô gái thông minh lợi hại nào cơ."

Lúc này dù cho ngu hơn nữa thì tôi cũng đã biết được lý do An Đằng cứ

nhất quyết bảo Tiểu Nhã hẹn tôi tới dùng cơm là vì muốn tôi—— xem mắt,

xem mắt cái người gọi là Hạ Chi Kỳ này.

"Đúng vậy, Tiểu Uyển Uyển vẫn luôn là dịu dàng lại ngoan hiền, còn có

thể làm được không ít thức ăn ngon, nếu cậu mà cưới được cô ấy thì chắc

chắn là đời trước đã tích được không biết bao nhiêu là đức." Tiểu Nhã

vừa không ngừng dùng cơm còn vừa có thể nói chuyện.

"Đúng vậy, nếu em có thể tìm được một người bạn gái vừa dịu dàng lại

ngoan hiền như vậy thì thật tốt quá." Hạ Chi Kỳ vừa nói chuyện vừa có

thâm ý nhìn tôi một cái. Tôi cúi đầu mắt nhìn chằm chằm thức ăn trong

chén, chuyên tâm thưởng thức tâm huyết hôm nay của tôi. Ăn một cơm tối, trong lòng mỗi người đều có tâm tư riêng, nhưng tôi nghĩ người có suy

nghĩ đơn giản nhất ở đây hẳn là Tiểu Nhã, phần lớn món ăn cả bàn đều là

do cô ấy giải quyết.

Editor : tyvybutchi.

Chương 46 (tiếp):

"Tiểu Uyển Uyển mình đi rửa chén, cậu ở đây nghỉ ngơi trước, đợi lát nữa mình lại ra ngoài với cậu."

"Ừ." Tôi gật đầu với cô ấy một cái.

"Chi Kỳ, anh đi giúp Tiểu Nhã rửa chén, nếu không ngày mai có lẽ nhà anh sẽ phải mua chén lần nữa, chú ở đây trò chuyện với Tiểu Uyển đi." An

Đằng nói xong cũng đi vào phòng bếp. Tôi ngồi trên sofa phòng khách,

trong tay cầm thức uống mà vừa rồi An Đằng đưa cho tôi.

"Nhớ năm đó ở đại học A anh trai chị là nhân vật làm mưa làm gió toàn

trường chứ nhỉ, thông minh, sáng suốt, làm việc trầm ổn, đến bây giờ

mấy vị giáo sư vẫn còn nói chuyện say sưa về thành tích vĩ đại năm đó

của anh trai chị đấy, nhưng thật không ngờ anh ấy như vậy mà lại có một

người em gái dịu dàng xinh đẹp như chị."

"Thật sao?" Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm cái ly trong tay, đầu cũng không

ngẩng lên, thành tích vĩ đại của anh cũng không phải là đợi đến đại học

mới có, ngay từ lúc còn nhỏ anh đã được tán dương nhiều đến mức không có gì là kỳ lạ nữa.

"Có anh trai ưu tú như vậy chị có cảm thấy có cảm thấy áp lực hay không?"

"Không biết." Từ nhỏ anh đã luôn bảo vệ tôi, anh ưu tú cũng là vì muốn

có thể giúp tôi được tốt hơn, cho nên tôi làm sao có thể có cái áp lực

gì chứ.

"Tiểu Uyển, bình thường chị thích làm cái gì?"

"Không làm gì, đọc sách thôi." Tôi nhíu mày một cái, tôi không thích cậu ta gọi tôi là Tiểu Uyển, cảm giác không thoải mái, có một loại cảm giác bên tai ù ù. Cậu ta không ngừng tìm đề tài nói chuyện phiếm với tôi,

còn tôi thì rõ ràng dùng giọng điệu qua loa trả lời làm cho cậu ta cảm

thấy có chút bất mãn. Dường như An Đằng cảm giác được không khí giữa

hai chúng tôi có chút ngượng ngùng, cuối cùng từ trong phòng bếp đi ra,

tôi giơ cổ tay lên xem đồng hồ một chút, thật là, đợi hai vợ chồng bọn

họ hết rửa chén thì tôi đã làm xong được một bữa cơm nữa rồi.

"A, đã trễ thế này rồi, Tiểu Uyển cũng nên đi về, Chi Kỳ chú đưa Tiểu Uyển về đi, một cô gái trở về một mình không an toàn đâu."

Hạ Chi Kỳ ừ một tiếng, tôi nghĩ có lẽ cậu ta cảm thấy đưa tôi trở về thì có thể sẽ có phát triển gì khác biệt đi ?

"Không cần, anh mình nói lát nữa sẽ tới đón mình." Lúc tới nhà An Đằng

tôi có bảo anh là sau khi làm xong việc liền trực tiếp chạy đến đây đón

tôi về.

"Để Chi Kỳ đưa cậu về cũng giống vậy mà, tránh cho còn phiền Lý Ngự

Chương lại chạy đến đây một chuyến." Nhìn bộ dạng An Đằng hẳn là quyết

tâm muốn cho Hạ Chi Kỳ đưa tôi về nhà. Tôi vừa định gật đầu đồng ý thì

nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

"Anh à, đúng lúc em đang định đi về thì anh đã tới rồi." Tôi ba bước

thành hai bước chạy tới kéo An Đằng


Old school Swatch Watches