xong thôi, vợ của người khác mẹ em cũng sẽ
cân nhắc một chút, không dám tùy tiện đay nghiến đâu”.
Tâm My mắng anh ăn nói linh tinh, Tống Thư Ngu khẽ cười nói: “Chẳng phải sao?
Lấy anh rồi được đổi sang họ Tống, ai dám bắt nạt người nhà họ Tống anh sẽ sống
chết với họ”.
Tâm My tức tôi nện xuống giường, khủng bố anh: “Câu này anh có gan thì đứng
trước mặt mẹ em mà nói”.
“Anh dám thật đấy, hay để ngày mai”, thấy cô không nói gì, anh thở dài, “Việc
hè năm nay suy nghĩ thế nào rồi?”.
“... Gấp quá. Năm sau, mùa hè năm sau có được không?”
Anh tiếp tục thở dài: “Vậy để từ từ, anh cũng không gấp, đợi thêm năm nữa”.
Giọng anh trầm ấm, chẳng hiểu vì đâu tâm trạng cô cũng thoải mái hơn hẳn, hỏi
anh: “Lão Tống, tại sao trước đây em chỉ thấy rất ghét anh là sao?”.
“Yêu người mình ghét, xem ra là yêu thật.”
Cô không thèm cái từ “yêu” anh nói, nó khiến lỗ tai nóng ran như lửa đốt.
Thứ Hai đầu tuần, dự án xây dựng hệ thống xử lý nước thải lớn nhất thành phố
chính thức khởi công, Tâm My chạy ngoài đường cả ngày, lại là đầu hè oi ả, lúc
gặp Tống Thư Ngu toàn thân cô rã rời chân tay bủn rủn.
Ăn cơm xong lại bị Tống Thư Ngu lôi về nhà, cô vừa nhìn thấy chiếc sofa lớn
trong phòng khách không kiềm chế được mà đổ uỳnh xuống, tay ôm chiếc gối tựa
một cách sung sướng.
“Tống cá trê, em đã nghĩ ra lý do duy nhất khiến em động lòng muốn cưới anh
rồi.”
Tống Thư Ngu còn đang bận bê hết quyển này đến quyển khác từ phòng sách sang
phòng khách, nghe thấy cô nói vậy liền dừng lại hỏi cái gì.
“Có thể được làm vợ người giàu, được tránh nắng ở nhà một cách quang minh chính
đại, ngủ đông là niềm hạnh phúc của động vật, còn ngủ hè là đặc quyền của người
béo.”
Nghĩ tới việc hôm nay cả ngày lăn lộn ở công trường, bụi bặm và bùn đất phủ
trên người hết lớp này đến lớp khác, cô chỉ còn biết ngậm đắng nuốt cay, “Em
thật đáng thương, đúng mười hai giờ trưa đội nắng vượt nóng lao động cống hiến
cho quảng đại quần chúng, nhưng làm gì có ông sếp nào nhớ đến em”.
Tống Thư Thu mỉm cười, vỗ vào phần dưới của cô mấy phát: “Đi tắm đi”. “Không,
để em nằm một lát”, cô lười biếng đáp lời.
“Muốn anh bế em đi hả? Chẳng thà anh giúp em...”, Tâm My thấy vậy nhảy một phát
cao ba tấc, “... Em tắm...”, nhóc con rền rĩ một hồi giờ chẳng thấy đâu, “Thôi
vậy”.
Tống Thư Ngu lắc đầu, vốn định ngồi cùng cô ở phòng khách, nhưng nhân vật chính
đã không còn ở đó nữa, anh đành lủi thủi chuyển đồ trở lại phòng sách.
Sáng sớm khi Hà Tâm My tỉnh dậy, phải mất một lúc lâu mới ý thức được hình như
súng đã vác vai, đạn đã lên nòng, ở sau phần dưới của cô có cảm giác... E
hèm... Là cậu em nhỏ của Tống Thư Ngu.
Cô cố ngẩng đầu lên liền có cánh tay kéo lại.
Nghiêng mặt sang bên thấy Tống Thư Ngu vẫn đang ngủ.
Cô gắng nhoi lên, nhưng vẫn bị kéo lại.
“Anh tỉnh rồi phải không?”, cô thì thào.
“Ừ.”
“... Sao em lại ở đây?”
“Hôm qua từ sofa chuyển sang đây.”
“Tâm My, em phải giảm cân đi, ngủ say quá ôm anh chết bẹp rồi đây.”
“... Nhưng, nhưng dạo này em giảm nhiều lắm rồi đây.”
“Chỉ cần trong phạm vi anh ôm được là được.”
“... Thế là bao nhiêu?”
“Bảy mươi lăm cân đi.”
Cô lật mạnh người: “Nhưng em mới có sáu mươi lăm cân thôi!”.
Khốn kiếp, nhìn ánh mắt Tống Thư Ngu cô mới biết mình đã mắc mưu, “Sáu mươi tư
cân rưỡi, chưa đến sáu mươi lăm cân”, cô chớp mắt.
Anh giương mày.
“Sáu mươi tư cân chín lạng.”
Anh cười: “Quyết định thế nhé”, nói đoạn tay anh vung lên. Sức mạnh của đàn ông
bao giờ cũng hơn, cô không kịp phản ứng liền bị ghì chặt xuống, đôi môi ấm áp
của anh đặt lên bờ môi ngọt ngào của cô. Đầu óc cô như muốn nổ tung.
“Đánh... Em em... đánh... răng”, cô giơ tay víu lấy cổ anh.
“Ừ, thì đánh răng. Để anh giúp em đánh răng”, anh liền xoẹt một vòng quanh răng
cô.
“Hạ...Mắc ói!”
“Ừ, quá đói.”
Anh tưởng cô là bánh pudding hoa quả chắc? Hôn lên cổ cô. “Anh anh anh...
Tống... Anh anh, em... em em em... Quần áo của em.”
Anh trông xuống, cặp núi đôi trắng ngần nhấp nhô đầy hấp dẫn. Ánh mắt Tống Thư
Ngu đầy ham muốn, hoàn toàn không còn vẻ lãnh đạm như trước kia nữa, đôi tay
mơn trớn đỉnh núi đang sừng sững hiên ngang kia.
Tâm My thấy đôi mắt anh càng lúc càng mờ ám, tim gan cô theo đó cũng mỗi lúc
một loạn nhịp, bộ đồ nội y như đang run lên bần bật: “Lão Tống, tỉnh mau, phải
trừ điểm, trừ điểm!”.
Anh siết chặt eo, ghì sát vào cơ thể cô, ghé bên tai thì thầm: “Em còn động
đậy, trừ điểm anh cũng chấp luôn”.
Cô tròn mắt. Căn phòng tĩnh lặng giờ chỉ còn hơi thở anh dồn dập bên tai, cô
cùng hòa theo nhịp thở ấy. Mãi hồi lâu, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Kết hôn, trước năm mới”, Tống Thư Ngu thề thốt.
“Từ sao Hỏa trở về Trái đất cũng cần thời gian hạ nhiệt chứ, phải không?”
Tống Thư Ngu mặt mày tức tối.
“Làm gì có ai vừa yêu đã tính chuyện kết hôn?”
Tống Thư Ngu điên tiết nhìn cô.
“Trước đây anh đi đâu? Nếu thích em tại sao không nói sớm? Lãng phí mấy năm
trời.”
Tống Thư Ngu thở dài.
“Phải không? Bản thân anh cũng biết. Trước giờ anh luôn bắt nạt, châm chọc, xỉa
xói em, vừa nói yêu là muốn em cũng phải yêu, vừa nói kết hôn
