ũng không tìm được thái tử, nô tỳ đáng chết,
thỉnh vương gia trách phạt.”
“Phải không? Kia bổn vương nhất định phải phạt nha đầu vô trách nhiệm ngươi, cư nhiên ba bốn lần đều để Dục nhi chạy ra Vân Lạc viên, chẳng
lẽ giáo huấn lần trước cho các ngươi còn chưa đủ?”
“Cầu vương gia tha mạng, nô tỳ cũng không dám… nữa.”
“May mắn Dục nhi chạy tới nơi này, lần này tạm tha ngươi, nếu Dục nhi có xảy ra cái gì không hay, cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi!”
“Dạ, nô tỳ đã biết.”
“Tốt lắm, ngươi đi xuống đi, nhớ kí, lần sau không được để Dục nhi chạy tới đây!”
“Dạ, vương gia.”
Lát sau, bên ngoài an tĩnh lại. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn kia càng lúc càng xa, thẳng đến khi không còn thanh âm.
Trên giường, Ngọc Thanh ôm Dục nhi vụng trộm nở nụ cười, nam nhân này a!
Sau nửa canh giờ, ý thức Ngọc Thanh đã có chút mông lung, mí mắt nặng trĩu, chỉ cảm thấy có người đi đến, sau đó nhẹ nhàng hôn lên môi nàng,
người kia cũng đi lên giường. Ngay sau đó, thân thể của nàng liền rơi
vào một vòng ôm quen thuộc, tuy rằng cách Dục nhi, nàng vẫn có thể cảm
nhận được phân lửa nóng kia.
Nàng khẽ ngâm một tiếng, tìm tư thế thoải mái, dần dần tiến vào mộng đẹp.
Trong mộng, có hắn, cũng có đứa nhỏ đáng yêu kia.
Sáng sớm hôm sau, nàng bị một giọng nói trẻ con đánh thức.
“Nương, phụ vương, mau rời giường thôi.”
Cánh tay bị lay lay, mà thắt lưng của nàng bị một cánh tay hữu lực ôm, hai chân còn bị một đôi chân thon dài quấn quít lấy.
“Nương, trời sáng rồi, mau rời giường.” Cánh tay lại bị lay lần nữa.
“Ưm…” Cuối cùng nàng cũng không thắng nổi tiếng kêu kia, cố gẳng mở
đôi mắt còn buồn ngủ, trước mắt, là cái miệng nhỏ nhắn rồi lại có chút
huyên náo cùng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.
“Phụ vương, nương rốt cục tỉnh.” Bé như được thưởng kẹo, vui sướng
vạn phần, cuối cùng cư nhiên còn nghĩ dụi dụi đầu vào lòng Ngọc Thanh,
làm nũng cọ sát: “Nương mặc quần áo cho Dục nhi.”
“Xú tiểu tử, phụ vương không phải đã nói phải học tự mình mặc quần áo sao?” Nam nhân phía sau khàn khàn ra tiếng, mang theo vẻ gợi cảm lúc
mới tỉnh ngủ.
“Nhưng mà nương chưa từng mặc quần áo cho Dục nhi.” Bé tội nghiệp nói, cặp mắt to kia thậm chí còn treo vài giọt nước mắt.
Ngọc Thanh rốt cục cũng tỉnh táo lại, giờ phút này nàng đang nằm
trong lòng nam nhân, nam nhân cũng bá đạo ôm nàng, mà bé con vừa ngồi ở
phía ngoài giường…. Chẳng lẽ đêm qua, bọn họ đem Dục nhi đưa tới ngoài
giường?
Khó trách bé sáng sớm cũng không chịu buông tha cho bọn họ, thì ra là không cam lòng bị vắng vẻ.
Nàng vỗ vỗ cánh tay nam nhân còn quấn quanh thắt lưng mình: “Làm cho ta đứng lên thay quần áo cho Dục nhi.”
Nam nhân không chịu: “Làm cho tiểu tử kia chính mình mặc.”
“Hu, phụ vương xấu xa.” Nước mắt của bé rốt cục trào ra hốc mắt.
“Con mới bốn tuổi, không cần hà khắc đối bé như vậy.” Nàng rốt cục
cũng thoát khỏi kiềm chế của hắn đứng lên, ôm bé, ngồi ở mép giường tinh tế mặc quần áo cho tiểu tử kia.
cuối cùng, chờ nàng mặc quần áo cho tiểu tử kia xong, ngoài cửa cũng
truyền đến thanh âm của Tiểu Xu: “Tỷ tỷ, nên rời giường thôi.”
“Ừ, Tiểu Xu, ngươi vào đi.”
Tiểu Xu đẩy cửa mà vào, lại bị cảnh tượng trước mắt dọa cho không nhỏ.
Nam nhân lười nằm trên giường, nữ nhân mặc quần áo cho con.
“Tiểu Xu, mau dẫn Dục nhi đi rửa mặt.”
Ngọc Thanh nói với tử y nữ tử vẫn phát ngốc đứng một chỗ.
Tiểu Xu lúc này mới tỉnh lại, liếc nhìn tỷ tỷ, rồi bế tiểu nam hài đi rửa mặt.
Hoàng Phủ Luật đứng dậy mặc quần dài, hắn đem Ngọc Thanh kéo vào
lòng, trên môi nàng in lại một nụ hôn nhợt nhạt, rồi lẳng lẳng mặc quần
áo. Cuối cùng, hắn đột nhiên lấy ra một chiếc trâm cài xanh biếc, sau đó cẩn thận cắm vào búi tóc của nàng, “Ái phi quả thật rất hợp với chiếc
trâm này, là bổn vương tự mình chọn lựa, ái phi thích không?”
Ngọc Thanh khẽ vuốt ve trâm cài trên đầu, trong lòng lại có lo lắng,
không muốn nam nhân cẩn thận mua tặng nàng mấy thứ đồ nữ nhân này, biết
nàng không thích phiền phức gì đó, liền chọn trâm cài đơn giản nhưng
không mất sang trọng kia. Nàng, tất nhiên là thích.
Nàng nhìn hắn, nói khẽ: “Ta thực thích, cám ơn chàng.”
Hoàng Phủ luật cười khẽ: “Thích là tốt rồi.” Sau đó khẽ vuốt ve khuôn mặt mềm mại của nàng, xoay người đi ra cửa: “Bổn vương tức khắc tiến
cung đi. Buổi tối rồi trở về.” Nói rồi dẫn theo tùy tùng ngoài cửa ra
khỏi Cô vụ cư.
Nhìn bóng dáng cao lớn khí vũ hiên ngang, trong lòng Ngọc Thanh
thoáng chốc tràn ngập hạnh phúc, nàng mất đi sư huynh, lại may mắn được
nam nhân lạnh như băng kia yêu thương. Nàng ngồi trong phòng, quả thực
trở thành một thê tử chờ trượng phu trở về nhà.
Hạnh phúc chưa bao giờ nắm bắt được này, chỉ có hắn có thể cho a.
“Tỷ tỷ, tiểu thế tử đã đói bụng đâu.” Tiểu Xu nắm Dục nhi đã rửa mặt sạch sẽ đi tới.
Ngọc Thanh nhẹ nhàng cười, đem bé ôm ngồi trên đùi mình, phân phó
Tiểu Xu: “Đi bưng đồ ăn sáng tới, ta cùng Dục nhi cùng nhau ăn.”
“Vâng, Tiểu Xu cái này đi.” Tiểu Xu vuốt ve bờ má mềm mại của bé, cười duyên ra khỏi phòng.
Chỉ mong, tỷ tỷ có thể tìm được hạnh phúc đích thực.
***oOo***
Chương này dài quá, mình c
