nàng ta nói gì, trong nháy mắt chỉ cảm thấy buồn cười. Nàng còn đang cẩn thận nghe, Phương Triệt đã kéo nàng lên xe đạp, thừa lúc một đám người không chú ý, đạp xe lao vào gió đêm, nhẹ nhàng vào chỗ rẽ, lại đến một khu phố khác. Sau một màn đó, Phương Triệt dừng xe trước học viện, hắn quay đầu lại nhìn thấy mái tóc rối của Tần Mạt trong gió đêm, bỗng cười nhẹ thành tiếng. Tần Mạt còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi, liền hỏi: "Anh ở đây, bình thường rảnh rỗi chính là thế này sao?" Sắc mặt Phương Triệt lại trầm xuống, hừ nhẹ nói: "Lei Louis uống say khướt, tự cho là học vài từ tiếng Trung là dùng được, đừng nói anh không có thời gian, nếu có đi nữa, anh cũng không đi theo bọn thần kinh đó.” Ánh mắt hắn ngưng trọng, thấp giọng nói: “Anh sẽ cố học xong nhanh thôi.”
Ánh trăng lại nhô ra lần
nữa, chiếu sáng thành phố tươi đẹp này.
Thời tiết như thế này ở
Cambridge là rất hiếm, trong gió lạnh, hứng thú của mọi người càng tăng lên,
các hoạt động trên đường diễn ra, còn náo nhiệt hơn hôm qua.
Phương Triệt bị một vị
giáo sư lôi kéo một cái công thức ngăn bước, lại chui đầu vào phòng thí nghiệm.
Tần Mạt đi theo đoàn đi
thăm Cambridge một lần, ăn xong cơm trưa rồi mới từ biệt bọn họ, nhìn theo bóng
họ lên đường đi thăm quan. Buổi chiều nàng đi đến nhà người nữ sĩ Casey mà Kha
Hạ đã giới thiệu, đó là một vị trưởng bối thân thiết hòa ái, hơn sáu mươi tuổi,
đã về hưu, biết Tiếng trung, sau khi gặp đã pà mời Tần Mạt.
Nhà Casey có một vườn hoa
nhỏ, khi Tần Mạt đến thấy bà đang cầm chi quét lá vàng rụng đầy sân.
"Tôi rất có hứng thú
với trà đạo của cháu.” Casey lấy một chiếc bàn trả nhỏ trong hoa viên, đặt vào
mấy cái ghế, mở bếp pha trà.
Tần Mạt mỉm cười nhìn
động tác của bà, khi thưởng trà tán dương: "Lan hương gợn sóng, yên tĩnh
tao nhã, một chén kỳ hương này của phu nhân, hương cao ý xa." Nàng rất
uyển chuyển không nhắc đến thủ pháp pha trà của Casey, bởi vì quả thật có chút
không vừa mắt nàng.
Trà là trà ngon, ít nhất
Casey cũng tạo được hương trà chân chính.
Casey cười tít mắt nói:
"Trước kia Kha Hạ từng đến học ở Cambridge, tôi dẫn ông ấy đi nghiên cứu
văn sử Hy Lạp, ông ấy liền dạy tôi pha trà, nói về bí mật của phương Đông, em
là học sinh đắc ý của ông ấy, chắc hẳn hiểu biết về văn hóa phương Đông sẽ
không khiến tôi thất vọng.”
Tần Mạt rất khiêm nhường:
"Chưa cần nói đến trình độ sâu cạn, trước mắt em chỉ có thể nỗ lực ngày
đêm, không dám lười biếng."
"Gần đây tôi đang
nghiên cứu nguyên nhân hình thành tính cách các dân tộc, trong đó có một đề
tài, nói đến sở thích điển hình của văn nhân Trung Quốc cổ đại.” Casey dùng tay
khua lên, làm động tác ngửa đầu uống rượu, "Ngoài trà, còn có rượu. Phanh
dương tể ngưu thả vi nhạc, hội tu nhất ẩm tam bách bôi, làm sao có thể rời xa
rượu chứ? Thời Tây Tấn có một người tên là Lưu Linh[106'>, ông thậm chí còn
viết ra bài 《 Tửu đức tụng 》, sao ông có thể đề cao việc uống
rượu lên đến mức ấy?"
"Đó là tinh
thần." Tần Mạt ngừng lại, cười nói: "Nho gia dạy đạt tắc kiêm tế
thiên hạ[107'>,
còn Đạo gia dạy thoát vong trần tục, Văn hóa Trung Quốc trước giờ không phải
chỉ có một nền, các triều đại thay đổi, các học giả phải tìm kiếm sự dung hợp
trong đó. Có nguyên tắc, nhưng cũng hướng đến tự do, bọn họ không thể rời được
rượu, là vì từ sớm trước kia, rượu đã thành lời thơ.”
Hai người chuyện phiếm
một mạch, Tần Mạt nói: "Uống rồi vui vẻ, uống đến tận tình, rót rượu dâng
hương, ly biệt cũng rượu. Rượu cùng âm với cửu, cửu trong thiên trường địa cửu.
chữ rượu tách ra, một bên là nước, một bên là dậu[108'>. Dậu đứng thứ mười trong địa chi[109'>,
thuộc họ gà, có thể phá vỡ, có nghĩa là đấu tranh tinh thần."
Casey hứng thú ngẩng cao
mời Tần Mạt đi vào trong phòng sách của bà. Bà mang ra rất nhiều tài liệu đã
chuẩn bị, còn có vài ghi chép, rồi cùng Tần Mạt thảo luận.
Casey nghiêng cứu rất sâu
về vấn đề khác biệt văn hóa Đông và Tây phương, tiếng Trung của bà cũng không
tệ, hai người trao đổi không có vướng mắc gì. Mà Tần Mạt thì đến từ thời bắc T
với nhận thức phương Đông thì không ai có thể bằng nàng, mỗi khi Casey nghĩ ra
một vấn đề cần xem tư liệu, có Tần Mạt bên cạnh, lại hình như không cần phải
lật xem điển tích nữa.
Sau một khoảng thời gian,
Casey bỗng cảm thán một câu: "Tần à, nếu như không nhìn dáng vẻ của em,
tôi còn cho rằng bên cạnh tôi là bộ bách khoa toàn thư tối tân nhất phương
Đông.”
Cổ nhân có bản lãnh học
thuộc lòng, quả thật là người hiện đại khó mà tưởng tượng nổi. Tần Mạt lắc đầu
cười cười: "Phu nhân, bà quá khen. Chảu chỉ nhớ một chút thôi, đúng lúc bà
cần, nếu đổi thành bộ sách khác, có khi hỏi gì cháu cũng không biết."
Đến bốn giờ chiều, Phương
Triệt gọi điện đến, nói nhiệm vụ nghiên cứu của hắn hôm nay đã hoàn thành, hỏi
muốn đi đâu.
Tần Mạt đang trò chuyện
với Casey, thuận miệng trả lời: "Tối muộn em mới có thời gian."
Casey mời Tần Mạt ở lại
nhà bà ăn cơm tối, đích thân bà xuống bếp, nướng cá, bánh tùng, món pudding,
thịt nướng khoai tây….. Đồ ăn thanh đạm, Tần Mạt tuy không có khẩu vị này,
nhưng