XtGem Forum catalog
Ta Là Đông Phương Bất Bại

Ta Là Đông Phương Bất Bại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322864

Bình chọn: 8.5.00/10/286 lượt.

hăn bông che tuyết trắng da thịt nhưng vẫn không khỏi lộ đầu lộ đuôi.

“Ngươi…ngươi tên kia sao ngươi vào đây được, sao.. sao dám nhìn lén ta tắm”

“Không phải giáo chủ đại nhân cũng từng nhìn lén ta tắm sao?”

“cái đó ta…ta không định nhìn lén, là hiểu nhầm. Ta tưởng ngươi là khỉ “ lời này Ngâm Tuyết nhỏ giọng nuốt vào, vì nàng có cảm giác nếu đắc tội nam nhân trước mặt sẽ không có kết cục gì hay ho.(Tác giả: hắc… Tuyết tỉ đã thông minh ra nhiều)

“Thấy cũng đã thấy rồi, ta không biết ngươi phải có trách nhiệm” Cổ Ngự Long lúc này cười đến là lưu manh.

“Ngươi là tên hỗn đản ai đời nam nhi đại trượng phu mà bắt nữ nhi chịu trách nhiệm chứ?” thẹn quá hoá giận Ngâm Tuyết vùng dậy chỉ vào mặt Ngự Long quát.

“ Vậy ta chịu trách nhiệm với ngươi thì được hả”

“Ngươi…tên xấu xa, tên biến thái” Mặt đỏ như gấc chín, nhịp tim gia tốc không ngừng, Ngâm Tuyết toàn thân choáng váng như phát sốt không ngờ trên thế gian này lại có nam nhân trơ trẽn đến vậy.Nói ra những lời không biết xấu hổ như thế ánh mắt như đói lang trân trân nhìn nàng. Đẹp trai thì sao chứ, đúng là đồ không biết liêm sỉ.

“Tuyết Nhi nàng không nghe qua câu ‘nam nhi không xấu nữ nhi không yêu ‘ sao?” kết thúc câu nói Cổ Ngự Long từng bước tiến sát lại gần.

“Ngươi.. định làm gì?” Ngâm Tuyết sợ hại đến luống cuống tay chân , tuy nàng cũng chẳng phải hoàng hoa khuê nữ gì như trong tình cảnh trên người chỉ độc mảnh khăn bông cộng thêm mĩ nam trước mặt không có chuyện gì mới lạ.

“Không cần khẩn trương như thế.. chúng ta còn nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm mà”

Ngâm Tuyết sợ hại mắt nhắm nghiền, nàng vẫn cảm nhận được hơi thở nóng hổi lướt nhẹ trên má sau đó luồn lách đến mang tai.Khi trái tim nhỏ bé của nàng xắp không chịu đựng nổi nữa rồi thì hắn mang theo âm cười buông nhẹ một câu “Tuyết Nhi mai ta sẽ quay lại”.

“Tiểu thư người tắm xong chưa có người đến báo xắp đến giờ dự tiệc, chúng ta còn phải dịch dung , nếu không sẽ không kịp mất” Tiếng Nhược Nhi từ ngoài bình phong vọng vào khiến Ngâm Tuyết hồi thần nhìn quanh nhưng Cổ Ngự Long đã vô nhân ảnh từ khi nào.

————————–

Thiên Ma giáo không hổ danh là đệ nhất giáo trong giang hồ một bữa tiệc mừng mà xa hoa đến vậy sao, cho Hạ Ngâm Tuyết ta mở rộng tầm mắt rồi. Cờ hoa kết đèn sáng rực một góc trời, nhưng sáng nhất vẫn là nhân vật chính Đông Phương giáo chủ uy phong ngồi trên bảo toạ. Ánh mắt mị hoặc khó dò lướt qua từ nhân vật cấp cao của ma giáo, không khỏi làm giáo chúng bên dưới mê ly.

Ngồi gần giáo chủ nhất dĩ nhiên là đại hộ pháp Hoả Diễm, lời đồn quả có chút sự thật a Hoả Diễm giáng người thật không sai, tuy rằng bị che khuất trong tấm áo choàng lông đen tuyền vẫn làm cho giáo chủ nhà chúng ta nhỏ dãi(Tác giả: Tuyết Tỉ khăn giấy nè, nước miếng xắp rớt xuống cằm rồi kìa.Tuyết: *lườm*). Còn khuôn mặt bị mặt nạ che khuất hơn phân nửa nhưng bạc môi khêu gợi ấy quả thực làm người ta muốn cắn một cái. Ngâm Tuyết rủa thầm Hoả Diễm trời sinh mê người đến vậy việc gì phải chưng cái mặt nạ lông vũ ấy lên như Halloween vậy chứ.

“Khụ ..Khụ giáo chủ ngài chú ý chút đi” Nhược Nhi không thể để tiểu thư như tên hái hoa tặc nhìn chằm chằm đại hộ pháp được, cũng may động tác đưa tay há miệng uống rượu của đại hộ pháp còn rất là tao nhã chắc chưa phát hiện tiều thư.

“Ơ… Ân ta biết rồi” cố gắng chuyển tầm mắt sang chỗ khác, Ngâm Tuyết quyết định quan sát Vô Tình hộ pháp, nữ hộ pháp duy nhất .Vô Tình thân hình nhỏ nhắn, ngũ quan thanh tú có thể nói nam nhân nhìn thấy nàng chỉ có thể ngay lập tức mà hảo hảo chiếu cố cưng chiều. Nhưng đôi mắt nàng lại lạnh băng, tĩnh lặng như hồ thu nhưng không một tia độ ấm như muốn đóng băng người đối diện .

tiếp đến xa xa là là Truy Hồn hộ pháp, ngũ quan sắc cạnh nhưng luôn có một tầng bình thản thần sắc khó diễn tả vờn quanh. Bên cạnh Truy Hồn là Đoạt Mệnh dung mạo có vài phần tương tự Truy Hồn nhưng khí chất thì khác hẳn, hắn luôn thường trực trên môi nụ cười ranh mãnh. Ngâm Tuyết không thấy phản cảm với hắn, dù gì hắn cũng không trưng ra bộ mặt ‘bị người thiếu nợ’ như hầu hết người trong Thiên Ma giáo làm giáo chủ như nàng đến cơm cũng nuốt không trôi.

Thời gian quan sát không nhiều, vì Ngâm Tuyết liên tục bị chúc rượu. Tuy rằng tửu lượng của nàng không tệ nhưng sức chịu đựng cũng có giới hạn. Không nhớ là đến tuần rượu thứ mấy nàng đã ngà ngà say, ăn nói có phần đứt quãng, má hồng hây hây khiến giáo chúng bên dưới không khỏi tim đập chân run.

“Thời gian đã không còn sớm, tiệc rượu kết thúc tại đây, các huynh đệ về nghỉ ngơi đi” Nhược Nhi thấy Ngâm Tuyết xắp không ổn Hoả Diễm bất ngờ lên tiếng. Ngay lập tức nàng tiến đến đỡ Ngâm Tuyết lảo đảo rời khỏi bàn tiệc. Còn lại mọi người cũng không ai dám cãi lời Hoả Diễm lủi thủi ra về lòng thầm tiếc nuối mỹ mạo của giáo chủ.

Vừa dìu Ngâm Tuyết trở về , Nhược Nhi vừa rủa thầm.’ Cái lão già điên sao lại an bài tiểu thư ở nơi xa như vậy chứ chắc lúc về đến Tuyết Hiên tiểu thư đã chết cóng rồi’( Tam Huyền trưởng lão: ách xì). Nhược Nhi vừa dìu vừa lôi kéo giáo chủ chân nam đá chân bắc, vừa đi vừa hát thật chật vật đến nỗi vấp