Old school Easter eggs.
Tại Sao Lại Là Ngươi

Tại Sao Lại Là Ngươi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323364

Bình chọn: 9.5.00/10/336 lượt.

ng gầm động trời

cùng lúc vang lên: “Lần này chúng ta quyết không thể theo ý ngươi được nữa, không

muốn cưới cũng phải cưới!”

Hiệu suất làm việc của đôi phu thê

thùng nước này vô cùng chất lượng, hôm trước vừa mới nói đến chuyện tìm kiếm

thê tử cho nàng, thế mà hôm nay ứng cử viên hôn thê của Tụ Bảo nàng đã xuất

hiện ồ ạt.

Tiêu Tiêu vô cùng buồn bực, sau khi

tổn hao tâm sức trốn tránh lần thứ N, thì đến bây giờ ngay cả tự do đi

lại nàng cũng mất luôn.

Nhưng không đợi Tiêu Tiêu buồn bực

được mấy hôm trên giang hồ lại xuất hiện thêm rất nhiều tin đồn liên quan

tới Tụ Bảo nàng a…!!! Aizz…

Nghe đồn nha, Tụ Bảo huynh không

phải lâm trận sợ mà bỏ chạy, hắn vì một trận cá cược nên mới cố ý thua trận

tỉ thí đó.

Nghe đồn a, vụ cá cược này rất

lớn, tổng cộng số tiền thắng cược lên tới hai mươi hai vạn, hơn nữa toàn bộ

số tiền đó đều dùng để trợ giúp nạn dân của trận lụt Hoàng Hà vừa rồi.

Nghe đồn, trong số tiền bỏ ra

để cá cược có tới sáu vạn hai là tiền của chính bản thân hắn, hắn

vì giúp cứu trợ nạn dân mà không tiếc ngân lượng của mình.

Nghe đồn, số ngân lượng này được

chuyển dưới danh nghĩa của thái tử điện hạ, Tụ Bảo huynh là trợ thủ đắc lực

của đương kim thái tử sao.

Nghe đồn, Tụ Bảo huynh là người có

thể cong cũng có thể duỗi, chuyện bị hỏng cái đó nhất định là do kẻ nào đó

ghen ghét đồn nhảm để hạ nhục hắn, hắn mới chính thực là anh hùng hảo hán.

Nghe đồn, Nguyệt Ngọc tiểu thư đã

đánh tiếng nhất định chỉ chịu gả cho Tụ Bảo huynh…

Ai da! Tại sao lại có thể như vậy,

làm sao mà cả cái vị Nguyệt Ngọc kia cũng nhảy vô giúp vui vậy! Tiêu Tiêu

cảm thấy vô cùng đau đầu.

Hôm qua vương gia đã đến nhận lỗi,

không phải vô duyên vô cớ vị thiên kim tiểu thư nhà vương gia lại cũng nhăm

nhe cái chức vị hôn thê của Tụ Bảo nàng. Ngoài ra lại còn thêm một vị ứng cử

viên hôn thê mới tham gia nữa, vậy là Tiêu Tiêu đã được ba nữ nhân để ý đến.

Thực là đau đầu nhức óc, khó khăn này vượt qua sao nổi đây!!!

Nàng muốn chạy trốn, nàng nhất định

phải trốn!

“Thiếu gia, ngài có chắc chắn

không?” Trung niên nhân vô cùng lo lắng: “Khứu giác của lão gia và phu nhân

không hề tầm thường, thổi thuốc mê như vậy mà thành công được chỉ có kỳ

tích”.

“Không thử làm sao biết, ta bây giờ

đã là chó cùng dứt giậu rồi, cái gì cũng có thể làm được.” Hai tay Tiêu Tiêu

nắm chặt lấy hai vai trung niên nhân, trịnh trọng nói: “Mọi thứ đều nhờ cả

vào ngươi!”

Không được đi lại tự do nên nàng

không thể làm gì được, mọi việc chỉ có thể hoàn toàn dựa vào Tài thúc. Thấy

bộ dạng của hắn tựa hồ còn có chút do dự, Tiêu Tiêu liền tranh thủ mang Hình

Thất ra làm bình phong: “Ngươi đã nói sẽ vĩnh viễn ủng hộ quyết định của ta,

hiện tại chuyện hạnh phúc chung thân của ta và Hình công tử đều đặt trên

tay ngươi đó!”

A, đúng vậy, người trong lòng thiếu

gia chính là Hình công tử, dù thiếu gia có tâm nguyện gì đi chăng nữa hắn cũng

nhất định phải hoàn thành. Hạnh phúc của thiếu gia chính là hạnh phúc của cả

đời hắn a!

Tiêu Tiêu thấy hắn vẻ mặt hắn đã

kiên định hơn, vội vàng khoát tay nói: “Đi đi, đi đi, ta chờ tin tức tốt của

ngươi.”

“Nhưng làm như vậy không được đâu.”

Thình lình trong phòng vang lên giọng nói của một bé gái.

Tiêu – Tài hai người đều giật mình.

Ai?

Tiêu Tiêu quay đầu lại liền nhìn

thấy tiểu muội lúc trước đã từng gặp ở đại hội võ lâm, Lạc đại hiệp, tì nữ ở

Phú Quý lâu cùng một bạch y nữ tử mang mạng che mặt cũng đều đứng cả ngoài

cửa.

Sặc… nàng còn tưởng chỉ có hai

người đang kín đáo bàn chuyện cơ mật, không ngờ còn có nhiều người như vậy

đứng bên ngoài nghe lén. Quyền riêng tư của ta ở đâu chứ.

“Vô duyên vừa thôi!” Tiêu Tiêu vội

vàng nói: “Nghe lén người khác nói chuyện là hành vi vô cùng bất lịch sự, không

cần phải giải thích, phạt các ngươi không được đem chuyện vừa mới nghe được

nói ra.”

“Hì hì, chúng em cũng không định

nói cho ai nghe nha.” Tiểu cô nương cười cười làm cái mặt quỷ: “Bọn em có

chuyện đến tìm huynh thôi.”

“Nga nga. Có việc hả? Đại sảnh, ra

đại sảnh đi.” Tiêu Tiêu vội vàng thủ thế, mồ hôi tuôn ra đầm đìa. Những người

này đều tới đây làm gì? Là lo nàng chạy trốn còn chưa đủ vội sao, aizz…

Vừa mới ngồi xuống, tiểu cô nương

nọ liền líu ríu định đứng lên: “Lúc trước muội còn nghĩ huynh thực thông

minh, nhưng hôm nay gặp lại, sao lại biến thành đần độn rồi.”

Rớt hai giọt mồ hôi, Tiêu Tiêu giơ

tay xoa xoa thái dương, không rõ con nhóc kia làm sao lại cho rằng nàng là đồ

đần. Mà cho dù nàng có là đồ đần thật thì cũng không nên nói ra miệng như thế

chứ, một chút thể diện cũng không để lại cho nàng sao.

Trung niên nhân nhanh chóng lộ vẻ

mặt khó chịu, sao bọn họ lại dám nói thiếu gia nhà hắn như vậy, tiểu quỷ đáng

ghét.

“Nha đầu!” Bạch y nữ tử thấp giọng

quát: “Không được vô lễ với Kim công tử.”

Tiểu cô nương lè lưỡi, giận dỗi:

“Được thôi.”

“Aizz… ” Bạch y nữ tử thở dài: “Nha

đầu này tuổi còn nhỏ, xin công tử hãy t