em ra không thể ở lại đây một khắc nào nữa, liền đưa tay ra bắt lấy
hai tên đệ đệ rắc rối. Hình Thất cùng Tiêu Tiêu khó hiểu nhìn nhau, người này
muốn làm gì?
Sau mấy bước khinh công, ba người
đã tung người lên không, Phẩm Nguyệt nhanh chóng kéo theo Hình Thất, một tay đỡ
Tiêu Tiêu di chuyển. Cứ như vậy, hai tên đệ đệ này trong tương lai sẽ phải dựa
vào hắn!
Xoay người vận khí, Hình Thất đã ôm
Tiêu Tiêu lên rất cao.
“A …Tú cầu trên kia!” Nghe được
thanh âm hò hét phía dưới, Phẩm Nguyệt khẽ liếc xuống nhìn, thấy Hình Thất còn
đứng ở dưới bỗng nhiên chấn động, thiếu chút nữa liền là vận khí kém tới mức
rơi xuống đất. Không phải chứ! Vậy thì tay hắn đang kéo cái gì đây?!
Tiêu Tiêu theo Phẩm Nguyệt trở về
chỗ cũ, lại một lần nữa nhìn sự tình trước mắt mà ngốc rụng. Đây có phải là sự
thật không?!
Hình Thất vẻ mặt bốc hỏa ném mạnh
tú cầu xuống đất, ta ném ta ném! Ta ném chết ngươi! Ta xem ngươi còn dám tới
đây nữa không! Phát tiết xong, thừa lúc Phẩm Nguyệt còn đang ngây ngốc đứng đó
liền nhanh chóng xông tới cướp lấy Tiêu Tiêu phi thân rời khỏi.
Phẩm Nguyệt sau khi chiêm ngưỡng đủ
trò khôi hài cũng vận khởi khinh công đuổi theo. Nguyệt Ngọc chọn rể tự sẽ có
người xử lý, hiện tại hai tên đệ đệ này mới là vấn đề khiến cho hắn đau đầu
nhất. Hắn nhất định phải ngăn cản, không được để phát sinh loại tình cảm loạn
luân này! Nhất định sẽ không!
Không cần phải nói, Phẩm Nguyệt rất
nhanh bay tới, Tiêu Tiêu lại trở về với hắn. Hình Thất đáng thương võ công bình
thường thúc ngựa cũng không đuổi kịp quái vật công lực hơn người này.
“Đại ca, vì sao huynh dịch dung
thành một thư sinh phong độ nhã nhặn, còn ta phải làm một thôn phụ tầm thường?”
“Như vậy hợp với lẽ thường hơn.”
Ngất!
“Lẽ thường hình như là soái ca cùng
mỹ nữ đó, huynh có nhầm không vậy đại ca.”
Không hiểu nổi, tổ hợp thư sinh
cùng thôn phụ thế này có gì là phù hợp với lẽ thường chứ, ý tưởng của cao nhân
quả nhiên đặc biệt.
“Thế gian này một nữ tử vừa mỹ mạo
lại vừa thông huệ* thì còn có mấy người.”
(Thông huệ: thông thái + nhân
từ)
Ách... chúng ta đây cần phải tha
thứ cho đám người Trần Thế Mỹ, tên cám bã bỏ rơi vợ con quả thật là cám bã,
chối từ vợ con chỉ vì tham vinh hoa phú quý.
“Đại ca, người bệnh nào quan trọng
như vậy? Khiến cho huynh phải vội vàng chạy đến”.
“Ân nhân cứu mạng của ta.”
“Hả? Huynh không phải là thần y
sao, huynh cũng có ân nhân cứu mạng?!” Thật kì quái. Võ nghệ của hắn cao như
vậy mà cũng có lúc được cứu? “Là nam hay là nữ?” Tốt nhất là một mỹ nữ, tận lực
chờ đợi trái tim lạnh lùng của hắn nhận ra vẻ đẹp tâm hồn thiếu nữ, một tương
lai tốt đẹp đang được mở ra... Ngẫm lại hình ảnh đó thực đẹp đến ngây người!
Phẩm Nguyệt liếc mắt nhìn Tiêu Tiêu
một cái, “Có việc gì sao?”
“Ách, không có gì, nhưng mà ta hi
vọng đó là mỹ nữ tỷ tỷ.” Dù sao thì cũng không có mỹ nữ nào sánh được với tên
gian nhân Hình Thất kia, không biết hắn hiện tại đang làm gì, aiz…
Phẩm Nguyệt cười nhạt, “Muội hiện
tại chính là đệ đệ muội muội đặc biệt nhất của ta.”
Đặc biệt? Không phải là đặc biệt
ngu xuẩn chứ... Tiêu Tiêu xoa xoa mồ hôi hỏi. “Huynh nói vậy là sao?”
“Muội rất kỳ quái, bộ mặt diễn cảm
phong phú, hành vi cử chỉ khó hiểu, làm việc cũng loạn thất bát tao.” Phẩm
Nguyệt nghĩ nghĩ lại tiếp tục nói, “Ta chỉ có thể nói muội thực đáng yêu, rất
thú vị.”
“Đại ca, huynh đang châm biếm ta
sao?”.
“Hả... Sao muội lại nghĩ vậy?” Phẩm
Nguyệt vỗ vỗ đầu Tiêu Tiêu, trong mắt mang theo ý cười, “Ta đây là đang khen
muội.” Ngây thơ giống một đứa trẻ vậy. Tụ Bảo, muội cũng biết muội là đệ đệ
khiến ta quan tâm nhất, cho nên nhất định ta phải quản lý chuyện của muội và
Hình Thất, cho dù hai người oán ta ta cũng sẽ không buông tay.
Tiêu Tiêu một bên bắt đầu âm thầm
nghĩ nghĩ. Nàng có kém như vậy sao, trừ bỏ đáng yêu thì không còn ưu điểm gì
khác?
Liều mạng lắc đầu, hình như nàng
rất kém cỏi a... Không có nhất nghệ tinh, đầu óc cũng không linh quang, miệng
không đủ ngọt, cả ngày mơ mơ hồ hồ, nếu không phải sống nhờ vào mấy thân thể
này, chắc nàng đã sớm phải uống gió Tây Bắc, càng nghĩ trái tim càng băng giá.
“Đại ca, huynh sẽ không bỏ lại ta, mặc kệ ta chứ?”
“Đương nhiên sẽ không. Muội chính
là Tụ Bảo mà.” Tiểu tử kia làm sao vậy? Đột nhiên sao lại có bộ dạng lo sợ như
vậy.
Nói như vậy tức là nếu hắn biết
nàng không phải Tụ Bảo, hắn sẽ không quan tâm đến nàng nữa? Xem ra nhất định
nàng phải giữ kín bí mật này mới được, đánh chết cũng không nói. “Không có việc
gì, không có việc gì, đại ca, ta chỉ là tùy tiện hỏi thôi.”
Xe ngựa lảo đảo một cái rồi ngừng
lại, “Tốt lắm, tới nơi rồi, xuống đây đi.”
Tiêu Tiêu nhanh chóng thăm dò nhìn
xung quanh, “Trương phủ...”
Ngô…Nơi này nhìn thật quen mắt, nếu
như nhớ không lầm thì đã có lần nàng từng sống lại trong Trương phủ đi. Ân nhân
cứu mạng của Phẩm Nguyệt không lẽ là lão đầu heo đó. Nàng dạo qua một vòng rồi
lại quay trở về đây, thực buồn bực!!
Vào trong phủ, mới phát hiện không
khí trong nhà có chút lạnh lẽo, cảm giác vui vẻ nói cười ngày xưa cũng đã b