XtGem Forum catalog
Tại Sao Lại Là Ngươi

Tại Sao Lại Là Ngươi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323874

Bình chọn: 7.5.00/10/387 lượt.

iến

mất.. “Ai, cái kia đầu heo, không đúng, cái kia Trương lão gia bị làm sao

vậy?” Không phải là thật sự muốn chết chứ. Tuy rằng bộ dạng của hắn thật khó

nhìn, nhưng hắn dù sao cũng làm cha nàng một tháng, nàng không nên hư hỏng

nguyền rủa hắn như vậy.

Nhị lão bà của đầu heo nhìn nhìn

Tiêu Tiêu, “Vị này chẳng lẽ là ...Nguyệt huynh đệ? Ừm... thê tử?”

“...”.

Phẩm Nguyệt cúi đầu miết miết Tiêu

Tiêu, tiểu hài tử này mà làm vợ hắn ư, không có chuyện đó đâu.

Tiêu Tiêu thì trên trán có vài hắc

tuyến, “Ta là đệ đệ của hắn.” Lại thấy ánh mắt hồ nghi của bà ta nhìn mình lập

tức sửa lời, “Khụ, là muội muội, muội muội.” Thiệt là, ánh mắt kiểu gì thế kia,

nàng chính là lão bà của Hình Thất, cùng Phẩm Nguyệt làm sao có quan hệ gì

được. “Heo… Trương lão gia đến tột cùng là làm sao vậy? Bị bệnh sao?”

“Ô... Ông ấy trúng độc, thầy thuốc

đều nói hết thuốc chữa, đành phải khẩn cấp mời Nguyệt huynh đệ đến xem bệnh

dùm. Nguyệt huynh đệ, lão gia lần này toàn bộ phải nhờ vào ngươi a. Ô...”

Trương nhị phu nhân khóc đến một phen nước mắt nước mũi giàn giụa, rất đáng

thương.

“Không có việc gì.” Sau khi an ủi

vài câu, Phẩm Nguyệt bắt đầu đi xem tình hình của đầu heo chủ nhà.

Tiêu Tiêu nhàm chán một rồi vội

vàng hỏi thăm mọi người chỗ ở của vị phu nhân vì bảo vệ mình mà đứt một cánh

tay nọ. Nói đến cùng, bà ta đứt tay cũng là vì bảo hộ nàng, hơn nữa người chém

bà ta lại chính là Hình Thất, hiện tại hắn chính là chồng nàng. Trong lòng có

cảm giác không rõ, có chút phức tạp, cũng có chút áy náy. Vị nương này, không

biết có khỏe không.

Bước đến chỗ vị phu nhân nọ, Tiêu

Tiêu bắt gặp ngay bà ta đang ngồi trên mặt đất, Tiêu Tiêu lập tức cũng ngồi xỗm

bên cạnh, nàng lập tức cũng ngồi xuống bên cạnh, tò mò tìm hiểu, “Bà đang làm

gì đó?”

“Hư!” Bàn tay trái lành lặn đè lên

môi Tiêu Tiêu, “Phật viết, không thể nói.”.

Gì thế, thần bí như vậy?! Ta đây

cũng chờ. Tiêu Tiêu phi thường kiên nhẫn hai tay chống cằm, chờ kinh hỉ xuất

hiện.

Một phút đồng hồ....

Hai phút....

Mười phút....

Nửa giờ...

“Bà rốt cuộc nhìn gì vậy?” Tiêu

Tiêu xoa một bên chân yếu ớt, rồi lại đổi sang chân khác. Lòng hiếu kì đã sớm

biến mất, kinh hỉ tại sao còn chưa xuất hiện?!

Bà ta vẫn chỉ nói một câu như cũ,

“Phật viết, không thể nói.”

Lại là không thể nói, hảo, ta đợi

lát nữa! Lần này ánh mắt Tiêu Tiêu mở thật to, đi ra đi ra, mau ra đây!

Lại một phút đồng hồ...

Hai phút....

Mười phút...

Nửa giờ...

...

...

...

Thật nhiều phút cùng giờ trôi qua...

“Tụ Bảo, muội ngồi dưới đất làm

gì?”

“Ta đang đợi kinh hỉ.”

“Chờ trên mặt đất?”

“Ừ.”

“Ai nói cho muội biết có kinh hỉ?”

Tiêu Tiêu giơ một ngón tay chỉ sang, “Bà ta!”

...

“Ha ha... đồ ngốc.” Phẩm Nguyệt bất ngờ cười to, “Muội là đồ ngốc.”

Trên trán Tiêu Tiêu lại xuất hiện vài cái hắc tuyến, “Huynh nói ta là đồ

ngốc?!”

“Tụ Bảo...” Phẩm Nguyệt đè lại vai của nàng, “Tứ phu nhân đã điên rồi...”

Tiêu Tiêu há hốc mồm, điên rồi?! Vậy thì bà ta ngồi chồm hổm trên mặt đất

làm gì?!

#@!¥%^¥@##@!.

“Sao bà ấy lại bị điên?”

Phẩm Nguyệt nhìn tứ phu nhân nọ đang cười ngây ngô trả lời, “Là Hình Thất...”

“Cái gì? Là hắn! Sao lại như vậy?!” Hắn dùng thủ đoạn gì để bức điên bà ấy,

tên gian nhân này, vì sao?

“Lúc ấy tứ phu nhân cùng Hình Thất giao thủ, bị thương quá nặng nên ngất

xỉu, vì vậy nên vấp phải hòn đá dưới chân, liền...”

Tiêu Tiêu đổ mồ hôi ròng ròng... Thì ra là bị ngã đến phát điên, may là

không phải do tên gian nhân kia đánh cho phát điên. Nhưng một bên trong lòng

Tiêu Tiêu vẫn vì chuyện này mà áy náy không thôi. Lại ngẫm nghĩ, không phải là

do bà ta cứu nàng lần đó chứ, nếu quả thật là bởi vì nàng, Vậy thì nàng và Hình

Thất thiếu nợ bà ta rất nhiều. Phu thê nàng đã hại cả đời bà ta ra nông nỗi

này.

“Nhất định là tụ máu, huynh không có cách nào đánh tan khối máu tụ lại của

bà ấy ra được sao?”

Phẩm Nguyệt sờ sờ đầu Tiêu Tiêu, lại thở dài, “Bà ấy mất đi cánh tay trái,

ngay cả hài tử duy nhất cũng chết, có lẽ cuộc sống hiện tại đối với bà ấy còn

tốt hơn khi tỉnh táo.Vì vậy, cho nên... ít nhất bây giờ bà ấy có thể cảm thấy

vui vẻ.”

Hảo, thật đáng thương.

“Trong vài ngày ở lại đây, ta muốn chăm sóc bà ấy.” Tiêu Tiêu cố gắng bù

đắp lại lỗi lầm, trong lòng cũng có thể vơi bớt áy náy. Xin lỗi, nương! Nếu có

kiếp sau, ta nhất định sẽ làm con gái của nương, hảo hảo báo đáp nương.

Phẩm Nguyệt không tự giác lại sờ sờ đầu của nàng, trong mắt tràn đầy ôn

nhu. Tụ Bảo, muội quả nhiên là một người nhân hậu. Đời này đại ca sẽ hảo hảo

chiếu cố muội, muội đi theo ta, cả đời cũng sẽ không phải chịu bất cứ ủy khuất

nào, muội vĩnh viễn là đệ đệ sủng ái nhất của ta.

Chương 14

“Đại ca, đã qua nhiều ngày rồi mà

heo… à Trương đại ca bị trúng độc vẫn chưa chữa trị được sao?” Thiệt là, mỗi

lần quay về nhìn thấy ông ta đều giống như là nhìn thấy một con heo đang mắc

bệnh dịch vậy, một chút khởi sắc cũng không có.

Phẩm Nguyệt lật giở sách thuốc,

lông mày nhăn lại, có khi trên đầu đã có vài sợi tóc trắng, “Thực khó giải

quyết, ta còn chưa tìm ra phương pháp chữa trị.”