a nhau để mọi người cùng hưởng lợi mới đúng.
Phẩm Nguyệt ngẩn ngơ nhìn thân
ảnh Tiêu Tiêu chìm đắm giữa biển hoa rộng lớn, thân thể không tự giác
bước đến gần nhẹ nhàng ôm lấy nàng, bàn tay di chuyển chậm rãi trên
khuôn mặt nàng, dần dần xoa nhẹ lên đôi môi hồng phấn, ánh mắt trở
nên ôn nhu như nước.
Đến giờ thì Tiêu Tiêu ít nhiều
đã minh bạch rồi, Phẩm Nguyệt thế nhưng lại yêu nàng, yêu thê tử của
đệ đệ hắn! Trời ạ, một người đứng đắn như vậy lại cũng có lúc
trầm luân hôn mê sao.
Tiêu Tiêu thất thần nhìn Phẩm
Nguyệt, cho đến khi nhận ra khuôn mặt của hắn càng lúc càng gần liền
vội vàng kêu to, “Đại ca!”
Phẩm Nguyệt vội vàng tỉnh táo
lại, nhanh chóng buông Tiêu Tiêu ra, lui về phía sau N bước. Hắn vừa làm gì
vậy, không khống chế nổi chính mình, thiếu chút nữa đã khinh bạc nàng. Hắn
sao có thể làm ra hành vi cầm thú như thế chứ, nữ nhân này chính là thê
tử của đệ đệ hắn cơ mà.
Xoay người, Phẩm Nguyệt ngửa mặt
lên trời thở dài, nhắm chặt hai mắt không dám mở, hắn sợ phải nhìn thấy ánh
mắt khinh thường của Tụ Bảo, hắn không thể chịu đựng nổi điều đó.
Tiêu Tiêu nhìn Phẩm Nguyệt cứ
đứng thẳng tắp một chỗ không chịu nhúc nhích, giống y như cương thi
vậy, nhanh chóng vươn một chưởng đánh lên lưng hắn, “Không sao chứ, đại
ca?”
“Tụ Bảo, đại ca vừa rồi...”
Vừa rồi? Vừa rồi không phải là
huynh thiếu chút nữa hôn ta sao, “Không có gì, không có gì, huynh yêu ta
cũng là điều bình thường thôi, ta tuổi trẻ xinh đẹp lại thiện lương, tùy
tiện thế nào cũng có thể hấp dẫn được nam nhân có điều kiện tốt
nha.” Quái lạ, sao thân thể của Vũ Điệp lại được hoan nghênh thế nhỉ.
Đáng tiếc chỉ được giới hạn cho hai năm, thân thể tốt như vậy mà không
được dùng nữa, giá mà bất tử thì tốt rồi.
“Muội...” Phẩm Nguyệt cúi đầu
tiếp cận nàng, “Muội không biết là đại ca thực... thực...”
Thực cái gì nha, nói chuyện ngập
ngừng ấp a ấp úng, “Ta cảm thấy huynh thực lợi hại, rất tuyệt đó.” Tiêu Tiêu
nói lung tung…
“Tụ Bảo...” Đúng là một đệ đệ
tri kỉ, Phẩm Nguyệt chậm rãi lộ ra nụ cười yên tâm, “Sau này sẽ không
phát sinh chuyện này nữa, đại ca lần này sẽ đem muội phó thác cho bà
ngoại. Bà ấy sẽ hảo hảo thay ta chiếu cố muội, chúng ta... đại ca sau này
sẽ không gặp lại muội nữa.” Qua một thời gian dài, cõ lẽ đoạn tương
tư này sẽ giảm bớt, hắn sẽ không còn nhớ nàng nữa.
Hả? Cái gì! Muốn đem nàng ném cho
Nguyệt Đình? Nàng sẽ không phải sống tại cái thâm cốc này chứ!
“Không cần! Ta muốn quay về Hình phủ!” Tiêu Tiêu cật lực phản đối, phải
sống ở đây hai năm thì nàng sẽ chết vì buồn mất!
Phẩm Nguyệt lắc đầu, Hình Thất
làm việc không từ một thủ đoạn nào, giao Tụ Bảo cho Hình Thất, hắn không
thể yên tâm. Huống chi, cả hai người đều là đệ đệ của hắn, aiz....
“Đại ca là vì muốn tốt cho muội.”
Giữ chặt Tiêu Tiêu đang ra sức
quẫy tay quẫy chân kháng nghị, Phẩm Nguyệt rốt cuộc cũng kéo được
Tiêu Tiêu đi gặp Nguyệt Đình, đem chuyện đã trải qua trần thuật lại lần
nữa, “Bà ngoại, Tụ Bảo xin giao cho bà.”
Nguyệt Ngọc ở một bên trừng
mắt không thể tin được, “Nàng, là, Kim, Tụ, Bảo?!” Nguyệt Đình cũng giương
to mắt không dám tin.
Tiêu Tiêu vô lực vung cái tay, “Hai
vị khỏe chứ, lần sau đến Phú Quý lâu khỏi cần phải dịch dung đi.” Thật
xui xẻo, lại bị rơi vào tay hai người này.
“Ngươi...” Nguyệt Ngọc ra sức nhéo
mặt Tiêu Tiêu, ta xé!
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
“Làm gì vậy!”
Hỗn đản, cô ta tưởng ai cũng mang
mặt nạ giả dối đó sống trên đời như mình sao! Muốn trả thù nàng phá hư
chuyện kiếm chồng của cô ta cũng không nên nặng tay như vậy chứ! “Ta
muốn quay về Hình phủ!” Ai biết ở đây lâu ngày liệu có bị Nguyệt Ngọc
ngược đãi hay không.
“Tụ Bảo, nghe lời.” Phẩm Nguyệt
đè Tiêu Tiêu lại, dỗ dành, “Ta sẽ đồng ý để muội trở về nếu muội
đồng ý hưu hắn.” Nếu Tụ Bảo không đồng ý chuyện này, hắn tuyệt đối
không cho phép nàng rời khỏi đây!
“Được rồi, Tụ Bảo.” Nguyệt
Đình vỗ vỗ đầu Tiêu Tiêu, mở miệng, “Ký lai chi tắc an chi.” (Chuyện
gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó).
Nguyệt Đình không nghĩ tới Tụ
Bảo lại trở thành thê tử của Hình Thất, lại còn có tình cảm sâu
đậm với hắn. Aiz... nàng đã tạo ra ác nghiệt gì chứ! Chính mình vô tình
gặp gỡ kẻ phụ bạc để giờ đây bơ vơ cả đời thì thôi, kết quả nữ nhi cũng
biến thành ngây ngây dại dại, trải qua biết bao phong tình, sống chết
giờ không biết nơi đâu. Mà tôn tử vừa nhận thức mới là chuyện ly kỳ
nhất, biến thành nữ nhân không nói, lại còn yêu huynh đệ của mình! Đời này
nàng đã phải chịu đựng rất nhiều đả kích, nghĩ đến sau này nếu có
xảy ra thêm chuyện động trời cỡ nào, nàng cũ