n hơi ngạc nhiên.
“Trường An, anh về rồi à, mẹ…” Khi Tô Gia Văn nói tới chữ mẹ thì đột nhiên òa khóc, nước mắt lưng tròng, Quách Trường An ôm lấy Tô Gia Văn và nói: “Sao mẹ lại đi?” Sau đó anh không nói được gì nữa, giọng nghẹn ngào, rồi anh phát hiện ra người đang ngồi trên ghế là Cẩm Tú.
Trong mắt của Quách Trường An có điều gì đó vụt qua rất nhanh. Anh không tiến lại chào Cẩm Tú như thể anh không quen cô. Có anh công an mặc đồng phục bước tới rồi mời hai người đi theo.
Quách Trường An ngồi trên ghế. Chiếc ghế sofa làm bằng gỗ tử đàn, tuy trên bề mặt đã phủ một lớp đệm dày nhưng vẫn có cảm giác hơi lạnh từ dưới bốc lên. Cả căn phòng như một cỗ quan tài khổng lồ, chiếc sofa đang như chìm xuống, chìm xuống dưới. Còn bốn phía của nóc nhà như đang sát lại với nhau, ép xuống, mang tới cho người ta cảm giác bị kìm nén khó gọi tên, một cảm giác phiền muộn vây quanh
1
Khi Tống Đoạt đưa Cẩm Tú đi dự tiệc trở về cũng đã khá muộn.
Tối nay tâm trạng của cả hai người đều không tốt lắm. tống Đoạt không vui bởi chuyện công trình, dự án, còn Cẩm Tú không vui là vì chuyện của Kỷ Viễn. Khi tới trước cửa chung cư, Cẩm Tú xuống xe, Tống Đoạt nhét tiền vào tay Cẩm Tú.
Đèn trong chiếc xe đối diện đột nhiên sáng lên. Chiếc xe đó tiến tới và dừng ở một chỗ cách đó không xa. Bên trong xe là Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn nhìn thấy Tống Đoạt đưa Cẩm Tú về, anh do dự giây lát, rồi chiếc xe rồ máy lao vút đi.
Cẩm Tú nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần trong màn đêm, tâm trạng của cô thật nặng nề. Rồi cô lại nhìn mớ tiền mà Tống Đoạt nhét trong tay cô, cô trầm ngâm, sau đó cô đặt tiền lên nóc xe và nói: “Chúng ta hủy bỏ thỏa thuận trước đây nhé. Tôi không thể kiếm tiền của anh được nữa.”
“Vì Kỷ Viễn sao?” Tống Đoạt nhìn Cẩm Tú, cặp lông mày nhíu lại.
Tống Đoạt rút một điếu thuốc, không châm lên, mà chỉ ngậm ở miệng. Những nếp nhăn trên khuôn mặt anh trở nên khô cứng hơn, và đặc biệt là khi ngồi trong xe, trong bóng tối, cả khuôn mặt trông thật thiểu não.
“Cũng không phải hoàn toàn là vì anh ấy.” Cẩm Tú nói. Cẩm Tú đưa tay xin một điếu thuốc của Tống Đoạt, Tống Đoạt lấy thuốc ra, châm thuốc rồi đưa cho Cẩm Tú.
Cẩm Tú hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi không thích kiếm tiền bằng cách này. Trước đây tôi không biết bản thân mình không thích như thế, còn bây giờ cảm giác không thích càng lớn theo thời gian. Bởi thế tôi mới nói với anh, mối quan hệ giữa chúng ta tới đây là chấm dứt.”
Tống Đoạt không nói gì, chỉ liếc nhìn Cẩm Tú.
“khi cô hút thuốc nhìn cô rất xinh, xem ra cô cũng biết hút thuốc đấy. Sao trước đây tôi chưa bao giờ thấy cô hút thuốc nhỉ?” Tống Đoạt hỏi, và cũng châm điếu thuốc trên tay mình, khuôn mặt Tống Đoạt lúc ẩn lúc hiện, trông rất kì bí.
“Tôi biết hút thuốc, số năm tôi hút thuốc cũng chẳng kém gì số tuổi của tôi đâu, tôi không thích hút thuốc nữa nên không hút, bây giờ muốn hút một điếu thì hút thôi, chẳng có nguyên nhân gì cả. Cũng giống như hôm nay tôi chấp nhận điều kiện của anh rồi từ chối điều kiện của anh, cũng như thế, không có lí do gì lớn cả, chẳng qua là tôi không muốn làm như thế nữa.” Cẩm Tú nói, rồi cô dập thuốc, quay người bước xuống xe, đến một câu chào tạm biệt cô cũng không nói với Tống Đoạt. Cô đóng cửa xe rồi đi thẳng lên khu chung cư.
Tống Đoạt vẫn cứ ngồi như thế, bất động trong xe.
Điếu thuốc đã cháy tới tận tay Tống Đoạt, tới lúc đó Tống Đoạt mới giật mình. Cẩm Tú bước vào tòa nhà đang sáng đèn trước mặt, Tống Đoạt chăm chú nhìn theo rất lâu.
Người phụ nữ này, Tống Đoạt không có ý nghĩ gì cả, Tống Đoạt chỉ cảm thấy với vai trò của một người bạn, cô ấy là sự lựa chọn không tồi chút nào. Cả đời này, Tống Đoạt đã xác định sẽ ở bên cạnh lão Hắc. Còn những người phụ nữ đến với anh ta chỉ là những vị khách đi qua đời anh ta.
Chỉ có điều Tống Đoạt không thích cảm giác bị phụ nữ từ chối, từ trước tới nay đều là Tống Đoạt chủ động từ chối người khác, mà bây giờ bị một người phụ nữ như Cẩm Tú từ chối, Anh không cam lòng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Tống Đoạt giật mình, Tống Đoạt cầm điện thoại lên nghe, đôi long mày nhíu lại, tình hình có vẻ không được tốt lắm. Vụ nổ hôm đó đã bị người ta nhắc đến. Hình như là có vẻ chuyện bé xé ra to.
Về việc Tống Đoạt dùng cách nào để di dời dân cư ra khỏi khu vực đó, đều đã bàn với Kỷ Viễn trước khi tiến hành rồi. Tống Đoạt đã từng nói cách nào nhanh, hiệu quả thì cứ làm.
Ngay tức khắc Kỷ Viễn đã trả lời dùng thuốc nổ, chỉ cần nổ một tiếng là dỡ sạch mọi thứ. Tống Đoạt nói: “Nhưng cần phải bảo đảm an toàn, anh có dàm làm như thế không?”
Cuối cùng sự việc đã đi quá giới hạn, lại còn gây ra ảnh hưởng lớn, lại còn ảnh hưởng tới cả lão Hắc. Hình như có người đang điều tra tới nguồn gốc của những khoản tiền vay chỗ lão Hắc, nói anh ta tiến hành những dự án ngầm lại còn di dời dân vị phạm quy định. Nếu như làm không tốt họ sẽ điều tra tới công ty của Tống Đoạt và như thế sẽ không thể tiếp tục thực hiện dự án được nữa.
Dường như sự việc càng lúc càng nghiêm trọng. Tống Đoạt không muốn sự nghiệp của lão Hắc bị tiêu tan. Tống Đoạt nghĩ đến khi nào