Disneyland 1972 Love the old s
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323502

Bình chọn: 9.00/10/350 lượt.

cần sẽ đẩy Kỷ Viễn ra để làm vật thí mạng

Chỉ có điều phải nắm bắt đúng thời điểm. Không thể để người ta tìm ra manh mối. Tống Đoạt bèn gọi điện cho một tên tay chân của mình.

“Khoản tiền đó anh đã rat ay chưa?”

“Đang tiến hành rồi.” Đầu bên kia trả lời.

“Đưa ngay đi, không được để lỡ một phút nào.” Tống Đoạt nhìn đồng hồ trên tay mình, “Mười phút sau tôi sẽ gọi lại cho anh, nếu anh đang trên đường đi đưa tiền thì tôi không nói gì nữa. Còn nếu không thì tôi sẽ đi.”

Tống Đoạt tắt điện thoại, trong lòng bực tức, những kẻ bên dưới anh làm việc đúng là chẳng biết quy tắc, luật lệ gì. Bây giờ nếu Kỷ Viễn không cầm được tiền sẽ không thể làm tốt được mọi việc. Trước hết phải để anh ta có được tiền đã, sau đó mọi chuyện mới đâu vào đấy. Ít nhất là khoản tiền đó bây giờ có thể bịt miệng tên Kỷ Viễn đó lại, nếu không tên Kỷ Viễn đó sẽ làm ầm hết mọi chuyện lên thì Tống Đoạt sẽ không lo liệu được mọi việc nữa.

Mười phút sau, Tống Đoạt lại gọi điện lại cho người liên hệ lúc nãy. Đầu dây bên kia trả lời: “Em đang trên đường rồi, em đã hẹn với Kỷ Viễn , em đang chuẩn bị tiền cho hắn đây.” Khi đó đôi lông mày của Tống Đoạt mới có thể dãn ra được một chút, không còn nhăn nhó như trước nữa.

Trong đêm tối, chiếc xe của Tống Đoạt rẽ lên đường cao tốc rồi vút đi trong đêm.

2

Cẩm Tú nhìn thấy xe của Tống Đoạt đi rồi bèn khoác áo lên người xuống lầu rồi nói với người lái xe: “Cho tôi tới quán rượu Tiếng Vang.”

Trong quán rượu, Kỷ Viễn đang ngồi nói chuyện với ai đó trong phòng, khi tiễn người đó ra về, Kỷ Viễn nhìn thấy Cẩm Tú bước vào. Cô đang đứng ngó nghiêng ở quầy bar. Kỷ Viễn vội vàng đi tới, nắm lấy tay Cẩm Tú, kéo cô bước vào khu hành lang tối om đang đầy chặt người, Kỷ Viễn muốn đưa cẩm Tú tới căn phòng phía sau. Nhưng mấy vị khách uống say lại đang ngáng đường đi. Nhìn thấy Cẩm Tú đi tới, bèn bước ra trêu ghẹo.

“Vội gì thế, đi vội như thế có phải là đang muốn đi vui vẻ tí không?” Một tên choãi chân ra ngáng đường rồi chen về phía Cẩm Tú.

“Uống với anh một chén rồi hãy đi.” Mấy tên xúm lại vây quanh Cẩm Tú. Chúng hoàn toàn không để ý gì tới Kỷ Viễn. Kỷ Viễn không hề khách khí với đám người đó, anh ta hét lới: “Cút đi, cút đi, đứa nào không nhường đường cho ông thì sẽ phải chết.”

Những tên say rượu đó hoàn toàn không để ý gì tới những điều Kỷ Viễn nói, hai bên như thể sắp lao vào đánh nhau. Đúng lúc đó, Tiểu Ngư đột nhiên chạy lại nắm lấy tay người đàn ông kia và nói: “Em tìm anh lâu lắm rồi, tên tiểu quỷ này, lại chạy tới đây à. Đi nào, có phải lại muốn trốn không uống rượu với em không?” Vừa nói Tiểu Ngư vừa đẩy người đó đi, rồi cô quay lại nói với mấy người phía sau: “Nhanh lên mấy anh, các anh có muốn xem múa thoát y không? Ai có gan thì cược đi nào, không có gan thì cứ xem đấy nhé. Hay là hôm nay các anh tới đây để trêu bà cô này đây? Mau lên nào, mau lên nào, còn nhìn cái gì nữa? nhìn cô nương xinh đẹp là mắt các anh sẽ lồi cả ran gay. Đi thôi, ai không tới thì đừng trách bà chị này nói những điều không hay đấy nhé.”

Nghe Tiểu Ngư nói vậy, mấy tên kia lộ rõ vẻ thèm muốn nhưng vẫn không muốn rời đi, quay lại xì xèo tào lao vài câu với Kỷ Viễn, tiểu Ngư bèn chạy lại xua xua vài cái, mấy tên đó bèn bỏ đi. Từ đầu tới cuối, Tiểu Ngư không nhìn Kỷ Viễn nhưng trong lòng Kỷ Viễn rất cảm ơn Tiểu Ngư

Kỷ Viễn nắm chặt tay cẩm Tú không rời, khi nãy Kỷ Viễn đã nghĩ rồi, không có ai có thể làm cho Kỷ Viễn phải buông tay Cẩm Tú. Trong giây phút Kỷ Viễn nắm tay vợ mình, anh cảm thấy dường như có một viên nam châm hút bàn tay hai người lại với nhau. Kỷ Viễn kéo Cẩm Tú vào phòng rồi quay người khóa cửa lại, anh ôm chặt lấy Cẩm Tú, hôn lên môi cô.

Cẩm Tú cũng cảm thấy xao động, cảm giác được Kỷ Viễn nắm tay khiến người cô nóng bừng lên. Nhưng đầu óc cô vẫn còn rất tỉnh táo, cô biết nếu cứ tiếp tục thì mọi chuyện coi như xong, sau này vẫn cứ như trước kia, vở kịch cũ vẫn cứ sẽ diễn lại, những vấn đề chưa được giải quyết thì vẫn chưa được giải quyết. Thế nên cô đưa tay đẩy Kỷ Viễn ra, nhưng Kỷ Viễn không buông, cô đành lấy chân đá Kỷ Viễn.

“Rốt cuộc là em muốn thế nào? Không phải là em nói rằng anh yêu em chưa đủ sao, anh yêu em mà em không để anh yêu à?” Kỷ Viễn tỏ ra sốt ruột.

Cẩm Tú tỏ vẻ không vui: “Anh chỉ có mỗi cách này để thể hiện tình yêu thôi à? Trừ cách lên giường ra thì anh không tìm cách nào yêu mà tôn trọng em hơn à, cuộc hôn nhân của chúng ta đã đến điểm kết rồi, không phải là chỉ đến điểm kết đâu mà hoàn toàn không nên bắt đầu. Cuộc hôn nhân của chúng ta là một quyết định sai lầm!”

“Cuối cùng thì em muốn thế nào, em nói đi, nói đi. Anh sẽ làm theo hết. Em muốn có nhà, anh sẽ mua ngay nhà cho em, em muốn anh xin lỗi, anh sẽ xin lỗi ngay. Em còn muốn gì nữa? anh đã tát em một cái, anh cũng đã xin lỗi rồi, em cũng đã trả lại anh hai cái tát mà còn chưa vừa lòng sao?”

Kỷ Viễn không hiểu Cẩm Tú muốn gì, nhưng Kỷ Viễn không đưa ra được lý do nào thỏa đáng hơn để thuyết phục Cẩm Tú. Càng lúc càng gấp rút, Kỷ Viễn càng không nói ra được những điều mình suy nghĩ. Cuối cùng lại phải dùng tới chiêu bài của mình