Ring ring
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324724

Bình chọn: 7.00/10/472 lượt.

cứ máy liên hồi, tâm trạng bồn chồn không yên. Lão hắc sọi điện cho bố mình, bố anh tỏ vẻ không vui: “Nửa đêm nửa hôm, không có chuyện gì con đánh thức bố làm gì, có việc sao không gọi điện từ sớm đi! Sao con không tranh thủ thời gian đi, Phát Tiểu Khả đã kết hôn rồi đấy, nó còn dẫn cả vợ nó về nhà đây này. Con mau chóng chọn lấy một người đi, đừng kén cá chọn canh nữa.”

Lão Hắc lái xe vòng đi vòng lại ba lượt liền, anh thấy tim mình càng lúc càng đập nhanh hơn. Thế là anh quyết định về nhà. Vừa mở cửa đã nhìn thấy Tống Đoạt nằm bên vết cắt. Người lão Hắc mềm nhũn rồi ngã sõng soài xuống đất, không thể gượng dậy nổi. Lão hắc ngồi trên sàn nhà gọi điện cấp cứu nhưng gọi nhầm mấy lần, cuối cùng cũng gọi được. Lão Hắc ngồi trên sàn, kéo chiếc caravat ra buộc chặt lấy cánh tay Tống Đoạt. Khi bác sĩ đỡ Tống Đoạt dậy, lão Hắc vẫn chưa thể đứng dậy. Họ hỏi: “Anh có cần người đỡ dậy không?”

Có rất nhiều việc đã bắt đầu từ đó, bố của lão Hắc muốn lão Hắc lấy vợ, việc làm ăn buôn bán của lão Hắc đã đưa lão Hắc tới thành phố này, bởi vì công việc của lão Hắc ở chỗ cũ vẫn chưa kết thúc. Còn bây giờ lão Hắc đã lấy vợ. “Anh đã từng nói sẽ đưa tôi đi Tây Tạng, đi Ali, đi ngắm song Nhã Lỗ Tạng Bố, leo lên đỉnh chômôlungma , còn bây giờ anh lấy vợ rồi, chỉ còn lại mỗi mình tôi…”

Tống Đoạt nhìn hình săm trên cánh tay mình, một long một phượng, rồi cất tiếng cười đau khổ. Trên thế gian này, người si tình như anh ta cũng chỉ có một mà thôi, đây là vết thương cũ để lại. Tống Đoạt đã săm lên cánh tay để che đi vết thương ngày ấy. Nhưng vết thương mà không ai nhìn thấy là vết thương lòng, lúc nào vết thương ấy cũng giày vò anh ta.

Cửa xoay của tòa nhà mở ra, lão Hắc và Tả Thi Giao sánh vai nhau bước ra. Hai người khoác tay nhau nhanh chóng bước lên xe và không để ý Tống Đoạt ở gần đó. Tống Đoạt đi sau xe lão Hắc, chính bản thân Tống Đoạt cũng không hiểu mình làm thế này để làm gì, anh ta chỉ muốn đi sau xe lão Hắc.

Tống Đoạt theo tới tận quán Thiên Ngoại Phi Tiên. Lão Hắc và Tả Thi Giao khoác tay nhau bước vào nhà hàng, còn lại một mình Tống Đoạt ngồi im lặng trong xe, dường như mọi sức lực trong cơ thể anh ta đều đã cạn kiệt. Tống Đoạt gục đầu trên vô lăng, những dòng xe bên ngoài cứ lao qua vun vút như thể dòng thời gian đang đưa Tống Đoạt quay trở lại những ngày xưa ấy.

Cho tới khi lão Hắc và Tả Thi Giao bước ra khỏi nhà hàng, dường như Tống Đoạt vẫn ngồi yên trên xe không nhúc nhích. Đợi lão Hắc và Tả Thi Giao lên xe đi, Tống Đoạt lại tiếp tục đi theo sau xe. Cho tới khi chiếc xe lão Hắc quay vào khu biệt thự. Tống Đoạt dừng xe bên ngoài rất lâu, rồi mới nổ máy. Trong đêm tối, chiếc xe của Tống Đoạt cứ chạy vòng quanh không biết nên đi đâu về đâu, đến khi cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, anh ta dừng xe ở bên ngoài một nhà hàng.

Tống Đoạt định tìm thứ gì đó ăn cho đỡ đói nhưng cuối cùng anh ta lại uống hết rượu, không động tới một chút thức ăn nào. Ánh đèn quét qua quét lại, tiếng nhạc lúc gần lúc xa khiến con người trở nên chán chường. Tống Đoạt vẫy tay gọi thêm bia, một cô gái xinh xắn, ăn mặc hở hang bê theo hai chai bia bước tới, ngồi xuống bên cạnh Tống Đoạt, cô gái tiến lại gần anh, gần đến mức Tống Đoạt phải dịch chuyển chỗ ngồi. “Anh, sao lại uống rượu một mình thế, em uống cùng anh nhé.” Cô gái nói rồi mở bia cho Tống Đoạt, rót cho anh một cốc, Tống Đoạt không nhìn cô gái mà uống ừng ực hết cốc bia. Không ngờ bàn tay của cô gái đã đặt lên đùi Tống Đoạt và còn định tiếp tục sờ soạng lên người anh ta. Tống Đoạt nắm chặt tay cô gái rồi bóp thật mạnh làm cô gái kêu lên sợ hãi,

“Cút ngay đi, đừng làm phiền lúc tao đang uống rượu.” Tống Đoạt không thích phụ nữ, đặc biệt là những người phụ nữ chủ động và phóng túng như thế. Tống Đoạt cho rằng phụ nữ là những kẻ chỉ biết làm dáng, giả dối để móc ví đàn ông. Trong đầu Tống Đoạt đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Cẩm Tú, ở người con gái này ít những điều giả dối và cũng không đáng ghét như những người phụ nữ khác.

Tống Đoạt nhớ tới những điều Tả Thi Giao đã nói khi ở văn phòng lão Hắc rằng việc Tống Đoạt không hề có người bạn gái nào thật kì lạ. Hay là kiếm một cô bạn gái giả tới trước mặt Tả Thi Giao, nếu không người phụ nữ này sẽ tiếp tục xen vào mối quan hệ giữa Tống Đoạt và lão Hắc, không biết chừng cô ta còn trờ thành hòn đá ngáng đường, muốn gạt bỏ Tống Đoạt.

Tìm một bạn gái giả, cũng hay đấy. Cô gái lúc nãy cứ cố mơn trớn anh chắc chắn không đủ tư cách, ánh mắt đưa tình như thế không phù hợp chút nào. Trước mắt Tống Đoạt lại hiện lên hình ảnh Cẩm Tú.

Sau khi đã đưa ra quyết định dứt khoát, Tống Đoạt tính tiền rồi ra về. Cô gái lúc nãy vẫn chạy theo sau quyến luyến không muốn rời. Tống Đoạt rút một tờ séc đưa cho cô ta, cô ta liền buông tha ngay, rồi biến mất trong tiếng nhạc xập xình.

Tống Đoạt đang lái xe thì thấy điện thoại trong túi rung lên không ngớt. “ Ôi ông nội ơi, tên đó lại gọi điện tới rồi!” tiếng chuông điện thoại mà Tống Đoạt cài cho số máy gọi đến rất đặc biệt, thế nên vừa nghe đã biết ngay.

Tống Đoạt nhấc máy nói: “Người an hem, thế nào rồi?”