Teya Salat
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324731

Bình chọn: 8.00/10/473 lượt.

Liền ngay sau đó, sắc mặt Tống Đoạt cũng thay đổi, “cái gì, nổ rồi à? Có người bị thương à? Đúng là lũ ăn hại. Tao đã nói là bất chấp thủ đoạn nhưng cũng không bảo chúng mày cho nổ để bị thương người. Đúng là lũ ăn hại, lũ rác rưởi.” Tống Đoạt hằn học, vứt điện thoại sang một bên. Hai tay đập mạnh lên vô lăng.

3

Sau khi Cẩm Tú biết đúng là Kỷ Viễn không làm việc ở tòa nhà đó, rồi lại nhận được điện thoại tâm sự của Tiểu Ngư, Cẩm Tú đã tin ngay những điều mà Tiểu Ngư nói.

Cẩm Tú đứng dưới tầng 1 của tòa nhà, cô quay mặt ra phía ngoài, rút điện thoại gọi cho Kỷ Viễn. Nhưng không có ai nhấc máy.

Ngồi trên taxi, Cẩm Tú lại gọi cho Kỷ Viễn nhưng đầu bên kia đã tắt máy.

Cẩm tú quay trở lại bệnh viện thu dọn đồ đạc của mình. Ngày mai tháo chỉ là cô có thể xuất viện được rồi. Mấy tối hôm nay, tối nào Quách trường An cũng tới chăm sóc cô. Nhưng tối nay anh ta không tới, và đã gọi điện nói với Cẩm Tú là anh ta phải đi xử lý việc ở đồn.

Đột nhiên Cẩm Tú nhìn thấy có bóng người chạy vụt qua hành lang, dáng người ấy rất giống Kỷ Viễn. Cẩm Tú cảm thấy hơi nghi ngờ, sao Kỷ Viễn lại tới bệnh viện nhỉ? Cẩm Tú lao ra ngoài định gọi Kỷ Viễn, nhưng bóng người đã mất hút phía cuối hành lang.

Không phải mình hoa mắt đấy chứ, Cẩm Tú chạy tới đầu hành lang, nhìn thấy một căn phòng nhỏ ở đó, hình như Kỷ Viễn chạy vào đó thì phải. Cẩm Tú nhận thấy cửa phòng bệnh khép hờ nên cô tiến lại gần.

Qua khe cửa, Cẩm Tú nhìn thấy bên trong căn phòng này chỉ có một giường bệnh, Kỷ Viễn ngồi trên giường bệnh quay lưng về phía cửa, trên giường là một cô gái. Cẩm Tú không nhìn rõ khuôn mặt cô gái đó bởi đã bị tấm lưng Kỷ Viễn che khuất. Người con gái này có mối quan hệ gì với Kỷ Viễn? nửa đêm nửa hôm thế này mà Kỷ Viễn lại phải tới bệnh viện để chăm nom cô ta?

Cẩm Tú cảm thấy xót xa, trong lòng không vui. Cô gặp chuyện lớn thế này mà không dám nói với Kỷ Viễn, không dám kéo Kỷ Viễn tới bệnh viện. Nhưng Kỷ Viễn có rỗi rãi gì mà chạy tới bệnh viện chăm người khác, mà người ấy lại là một cô gái! Chắc chắn là phải có tình cảm sâu đậm lắm! đồ đáng ghét, tên Kỷ Viễn này không biết còn giấu Cẩm Tú bao nhiêu chuyện nữa?

Cẩm Tú muốn thăm dò xem rốt cuộc mối quan hệ giữa Kỷ Viễn và cô gái kia như thế nào. Cô không quay về phòng bệnh và cũng không sợ Kỷ Viễn phát hiện ra mình. Cô áp tai lên cửa, nghe ngóng cuộc trò chuyện bên trong.

Cẩm Tú chỉ nghe thấy tiếng Kỷ Viễn nói: “Sao em lại ngốc nghếch thế? Nếu em có mệnh hệ gì thì kiếp này anh không thể làm người được nữa.”

Giọng nói của Kỷ Viễn mới nặng nề, đau khổ, áy náy và lo lắng biết nhường nào.

Người con gái ấy là ai, cô ấy phải nằm viện vì Kỷ Viễn sao? Sao Kỷ Viễn lại nói ra những câu chứa chất tình cảm sâu nặng như thế? Cẩm Tú cảm thấy bức xúc, chỉ muốn đẩy cửa bước vào. Nhưng cô lại nghe thấy giọng nói của cô gái kia.

“Anh ngốc quá, anh biết lo cho em rồi đấy à, em không sao, em vẫn chưa hưởng thụ hết cuộc sống này mà, chắc chắn ông trời sẽ không lấy đi cuộc sống này của em. Em vẫn còn muốn ở bên cạnh anh.” Cô gái nhẹ nhàng nói: “Anh đừng đi, anh cứ ngồi thế này nhé, hãy để em được nhìn thấy anh. em cứ nghĩ cả đời này không được thấy anh nữa. Không ngờ ông trời vẫn còn thương em, vẫn cho em được nhìn thấy anh. Mắt em không sao, em vẫn có thể nhìn thấy anh mười, hai mươi, năm mươi, tám mươi năm nữa cơ.”

Kỷ Viễn cười, tiếng cười nghẹn ngào, hình như Kỷ Viễn lại còn đưa tay nắm lấy bàn tay của cô gái đó.

Đúng rồi, đúng là giọng nói của người con gái ấy.

Là giọng nói của Tiểu Ngư trong điện thoại mà Cẩm Tú đã từng nghe.

Khi Cẩm Tú nghe thấy câu nói thứ hai của cô gái đó, Cẩm Tú đã đoán ngay ra đó là ai. Chính là Tiểu Ngư – người mới gọi điện cho Cẩm Tú, người đã thổ lộ rằng cô ta đã yêu ông chủ của mình – một người đàn ông đã có vợ.

Cẩm Tú chết đứng như trời trồng. Người con gái đó là Tiểu Ngư, người Tiểu Ngư thích là Kỷ Viễn. Giờ đây, người con gái đó đang nằm trên giường bệnh, còn Kỷ Viễn đang chăm sóc cho cô ta, hai người anh an hem em với nhau ngọt xớt, quên cả trời đất. cẩm tú đương nhiên trở thành người ngoài cuộc.

Trong giây phút đó, Cẩm Tú muốn đẩy cửa bước vào, muốn hỏi cho rõ mối quan hệ của hai người. Mối tình này chỉ là tình đơn phương của Tiểu Ngư hay là Kỷ Viễn cũng đã yêu cô gái đó. Nhưng cuối cùng Cẩm tú cũng không làm như thế, cô bỏ đi. Bởi vì Cẩm Tú đã nhìn thấy Kỷ Viễn ôm cô gái đó vào lòng, lại còn hôn lên mặt cô ta. Lúc này tâm trạng Cẩm Tú rối bời, cô đã không còn kiểm soát nổi mình nữa, vòng tay ấy chỉ có mình Cẩm Tú mới được tận hưởng, nhưng giờ đây đã dành cho một cô gái khác, người đã luôn yêu anh say đắm!.

Giờ đây với Cẩm Tú, vấn đề không phải là có thể tha thứ cho Kỷ Viễn được hay không, mà cô cảm thấy mình như bị bỏ rơi, bị ruồng rẫy.

Cẩm Tú không nhớ rõ mình đã trở về phòng bệnh như thế nào. Nhìn bốn bức tường trắng toát của bệnh viện, màu trắng trống rỗng, thậm chí lúc này Cẩm Tú có cảm giác sợ hãi. Cửa phòng bệnh mở ra, nhưng Cẩm Tú không hề hay biết. Quách Trường An bước lại đến trước mặt cô, khi ấy Cẩm Tú mới giật mình nhận ra Trường An đã tới.

Ánh đè