Ring ring
Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325943

Bình chọn: 10.00/10/594 lượt.

o giờ nghe cô trách móc

Hạ Phong lấy nửa lời. Bạn bè hỏi cô tại sao chấp nhận chịu thiệt thòi, cô chỉ

cười nhẹ, nói: “Gia đình vẫn là quan trọng nhất, Hạ Phong cũng bận rộn, sáng đi

tối về, còn chẳng kịp ăn cơm, mình đặt anh ấy lên hàng đầu vậy.”

Trong số các bạn học nữ của Thái Hồng, không ít người

đã kết hôn, mỗi lần gặp mặt là y như rằng thành “hội tổng xỉ vả đức ông chồng”.

Ai cũng nói mình lấy nhầm người, nếu không phải vì gia đình thì đã bỏ ông chồng

“tệ hại”, “không chu đáo”, “hút thuốc, uống rượu, đánh bạc”, “chơi cổ phiếu

thua sạch”... từ lâu rồi. Chỉ có Hàn Thanh không nói năng gì, chỉ lặng lẽ ngồi

uống trà, rồi cô khẽ nói với Thái Hồng: “Mắng ông xã chẳng phải là mắng chính

mình sao. Ông chồng dù có tệ đến đâu cũng là do mình tự chọn, thế không phải tự

mắng mình không có mắt sao?” Một lời như đánh thức người ta khỏi cơn mộng, Thái

Hồng không khỏi nhìn cô với cặp mắt khác. Cho nên trong mắt mọi người Hàn Thanh

và Hạ Phong luôn là tấm gương điển hình cho cuộc sống hôn nhân mỹ mãn.

“Hạ Phong?” Thái Hồng thoáng ngẩn người. “Có việc tìm

mình ư? Sao không vào nhà?”

“Ừm...” Hạ Phong đanh mặt nói. “Hàn Thanh ở trong đó.”

Thái Hồng nhìn cậu với ánh mắt hồ nghi: “Hàn Thanh ở

trong đó? Vậy Đa Đa đâu?”

“Đa Đa cũng ở trong đó.”

Nói xong, quả nhiên bên trong vọng ra tiếng trẻ con

khóc. Thái Hồng vội nói: “Xảy ra chuyện gì? Hai người cãi nhau à?”

“Chút chuyện nhỏ, cô ấy tức giận liền chạy đến nhà

cậu.”

Thái Hồng hít một hơi thật sâu. Bởi tính cách Hàn

Thanh hiền thục, dịu dàng, chu đáo, khiến một người như Hàn Thanh giận thật sự

không phải là chuyện dễ.

Cô lấy chìa khóa mở cửa: “Vào trong rồi nói.”

Cửa vừa mở, một luồng gió lạnh ùa vào. Lý Minh Châu

ngồi trên sofa, mặc áo len cao cổ, đang đan len.

Thái Hồng vội nói: “Mẹ ơi, con về rồi.”

“Ừm, ăn cơm chưa? Trên bếp có cơm đã hâm nóng rồi

đấy.” Lý Minh Châu cuộn lại cuộn len, ném vào chiếc giỏ tre dưới chân, mặt đanh

lại, quắc mắt nhìn Hạ Phong, không chào hỏi, cũng chẳng nói năng gì.

“Mẹ, Hàn Thanh đâu?”

Cầm tách trà lên Lý Minh Châu nhấp một ngụm nhỏ: “Con

gái đi ăn cơm đi, cậu Hạ cứ để mẹ tiếp cho.”

Câu nói thờ ơ, lãnh đạm, không cứng rắn cũng không mềm

mỏng, nhưng chữ nào ra chữ nấy, mang theo áp lực vô hình.

“Cậu Hạ, mời ngồi.” Lý Minh Châu chỉ chiếc ghế phía

đối diện. “Hàn Thanh và Thái Hồng nhà tôi làm bạn với nhau cũng được sáu, bảy

năm rồi, hai nhà cũng quen biết nhau. Cô bé này tôi vừa gặp đã thích, luôn coi

nó như con gái...”

“Cô Lý...”

“Con gái tôi hôm nay bị người ta đánh, trên mặt còn

hằn nguyên bàn tay to, lại còn bị người ta đạp một cái, bầm tím cả chân.” Lý

Minh Châu trừng mắt, nghiêm nghị. “Đa Đa cũng đến tuổi hiểu chuyện, anh đánh mẹ

nó ngay trước mặt nó, để cho nó biết sau này nên đối xử với phụ nữ như thế nào

hả?”

Sắc mặt Hạ Phong cứng đờ, nhưng vẫn cố lễ phép: “Cô

Lý, đây là chuyện riêng của nhà cháu, xin cô để cháu tự giải quyết được không?”

“Giải quyết? Không phải anh đã giải quyết bằng bạo lực

rồi sao?” Lý Minh Châu cười nhạt. “Hạ Phong, anh chạy ra đường, kéo đại cô gái

nào đó hỏi thử, nếu như cô ta chịu lấy anh, Hàn Thanh nhà tôi sẽ ly dị và từ bỏ

quyền chia tài sản, chỉ mang con trai theo, không lo không tìm được một người

đàn ông tốt... Dám đánh vợ? Tôi khinh! Anh tưởng rằng mình đang sống trong xã

hội cũ tam thê tứ thiếp hay sao hả!”

“Cô, chuyện này... cô ấy cũng có lỗi, không thể trách

mình cháu được.” Mặt Hạ Phong ửng đỏ.

“Đương nhiên không thể trách mình anh. Một thằng đàn

ông như anh không chịu gánh vác trách nhiệm trên vai, có mời chúng tôi trách

thì cũng chẳng trách được! Anh tưởng trách người khác dễ lắm sao? Muốn vậy thì

anh cũng phải đáng để trách, chịu đựng được trách cứ kia. Có bà xã chịu trách

anh đó là phúc phận của anh, bây giờ anh chê nó kiếm tiền ít, năm xưa nếu nó đi

làm ở đài truyền hình bây giờ cũng là một nhân vật có tiếng tăm rồi, cần gì

phải chịu những lời đay nghiến của anh chứ hả? Con bé một ngày ba bữa hầu hạ

anh; quét nhà, giặt đổ, đi chợ, nấu cơm... đây không phải lao động ư? Nếu không

để nó làm, một tháng anh thuê người quét dọn theo giờ cũng phải một ngàn tệ. Nó

kiếm được không ít tiền, chỉ là một nửa trong đó không được trả lương, anh là

đồ tư bản vô liêm sỉ, chỉ ngồi đó hưởng thụ sức lao động của bà xã mình. Còn

tiền mà anh kiếm được... Ôi trời... Toàn là dùng cho việc lớn, nuôi vợ, nuôi

con, thực hiện sự nghiệp cách mạng! Anh là tiên phong của thời đại, anh hùng

chiến đấu, duy chỉ có bà xã mình là vướng bận, là gánh nặng. Cả hai đều phải

cho đi, nhưng cái anh nhận được là vinh dự, còn cái nó nhận được lại là nỗi oán

hận. Tôi hiểu rồi, hóa ra con bé sinh ra là để lấp chỗ trống cho anh, thiếu chỗ

nào thì lấp vào chỗ đó. Muốn ở lại thành phố liền đẩy nó vào làm ở thư viện. Lo

tiền giữ trẻ đắt quá liền bắt nó nghỉ bệnh một năm ở nhà trông con. Mua nhà

thiếu tiền, bắt nó một ngày làm hai việc. Sáng năm giờ dậy nấu bữa sáng cho

anh, tối muộn về nhà thì phát hiện anh đã về từ bao giờ, ngồi rung đùi đọc báo,

cơm nước không nấu, con t