ướng quân thật sự muốn cưới muội
làm chính thê, tuyệt đối không bạc đãi muội đâu.”
Thất Nương len lén đưa tay nhéo mạnh đùi một phát, nàng hít mạnh một
hơi, khi ngẩng lên mặt đã chảy đầy nước mắt, phẫn nộ nói: “Chuyện cưới
xin vốn là phải có mối mai và cha mẹ bằng lòng, hiện giờ cha còn sống
trên đời, cha không muốn đem ta gả đến đó, ngươi vậy mà lại liên kết với người ngoài trói chính muội muội của mình đem đến Nhật Hưng quốc, nam
nhi tốt ở Long Giao quốc chúng ta chẳng thiếu, ta vì sao phải gả đến
Nhật Hưng quốc?”Namnhân Long Giao quốc nghe câu này người nào người nấy
nhất tề gật đầu.
Nàng thở hổn hển rồi nói tiếp: “Ngươi nói cái gì mà tốt cho ta? Rõ
ràng là ngươi vì vinh hoa phú quý mà bán rẻ chính muội muội của mình,
ngươi… Ngươi hôm nay vì vinh hoa phú quý mà phản bội người nhà, ngày sau nhất định sẽ vì những thứ đó mà phản bội đất nước, ta… hôm nay ngay ở
trước mặt các vị binh sĩ đại ca Long Giao quốc đây, cắt đứt quan hệ
huynh muội với ngươi, ta không có người đại ca không biết liêm sỉ như
ngươi!”
Nàng lời nói tràn đầy chính nghĩa, ngay cả những binh lính Nhật Hưng
quốc không biết nội tình đều tin là thật, nghĩ đến tướng quân của mình
muốn cướp đoạt nữ nhân Long Giao quốc như vậy cũng thật mất mặt, cho nên quân lính hai bên đều nhìn Trần Ảnh ánh mắt đầy khinh bỉ, đặc biệt là
binh lính Long Giao quốc, nhìn hắn như nhìn một kẻ phản quốc.
Trần Ảnh không ngờ Thất Nương phản ứng lanh lẹ như thế, thuận gậy mà leo, khiến hắn nhất thời không nói được câu nào.
Tống Bình biết tình hình không ổn, hắn cứng rắn nói: “Bất kể thế nào, ca ca đã đem muội muội cho tướng quân chúng ta rồi, đã là người của
Nhật Hưng quốc chúng ta, cho nên chúng ta nhất định phải mang đi.”
Một người lính đứng cạnh đội trưởng nói: “Ai nói thế? Cha không còn
thì mới đến lượt huynh trưởng quyết định, cha nàng còn sống trên đời,
sao đến lượt hắn làm chủ? Nếu không có sự đồng ý của cha nàng, đương
nhiên chính là cướp đoạt dân nữ!”
Binh lính bên cạnh hắn đều lên tiếng hưởng ứng, ai cũng không chịu nhường một bước, hai bên lại lâm vào cục diện bế tắc.
Lâm quản sự kêu khổ không ngừng, ông ta nói: “Mọi người đừng ai động
thủ, ta đi bẩm báo thành thủ đại nhân, để đại nhân đến phân xử.”
Thất Nương cố ý muốn đem sự tình nháo đến không thể cứu vãn, nàng từ
trong khe hở giữa đám người nhìn Vương lão đại, vẻ mặt đắc ý, ánh mắt
khiêu khích, miệng chậm rãi làm khẩu hình (nói nhưng không để phát ra tiếng)__
“Nhật Hưng quốc là đồ chết tiệt.”
Vương lão đại nhận ra nàng nói gì xong, vốn đang cố bình tĩnh lập tức điên lên, xông tới muốn bắt nàng.
“Ngươi muốn làm gì?” Đội trưởng cao lớn xông lên chặn lại va chạm nhau, hai bên rốt cuộc hỗn chiến…
Chỉ trong chốc lát, ngay cả tên hầu của dịch quán cũng xông vào chiến đấu, Lâm quản sự trong trận chiến là người đầu tiên thoát ra chạy trối
chết đi bẩm báo với thành thủ đại nhân.
Thất Nương vừa khóc lóc vừa xem xét tình hình hai bên, a, nhìn thật không ngờ, binh lính ở dịch quán vậy mà cũng giỏi ghê.
Binh lính của Tần Tương đều đã từng chiến đấu trên chiến trường, có
thể đánh nhau bán sống bán chết không phân thắng bại với bọn họ cũng
không đơn giản, cái thành này rốt cuộc là ai quản lý?
Hai bên đã thành một đám hỗn loạn, một thân binh của Tần Tương giơ
đao bổ về một người lính của dịch quán, người này liền né khỏi, đao kia
mắt thấy sắp bổ xuống đầu nàng, nàng liền thét chói tai, lập tức một
ngọn thương đã giơ ra cản lại.
Nhìn hai người kia chiến đấu, nàng vỗ vỗ ngực, nguy hiểm thật, nguy
hiểm thật! Ở đây thật sự là rất nguy hiểm, hay là cứ lui ra chỗ nào an
toàn một chút chờ bọn họ đánh xong thì ra vậy.
Thất Nương lùi dần ra cửa viện nhìn trận chiến, phía sau một đôi tay
lặng yên không tiếng động ập đến che kín miệng nàng lại, kéo nàng ra
ngoài…
“Uhm…uhm…” Ai? Là ai? Thất Nương kinh hãi không hiểu, nàng cố sức giãy dụa, nhưng không thể tránh thoát được mảy may chút nào.
Người nọ kéo nàng đến một chỗ vắng vẻ, nhẹ tay buông khỏi miệng nàng, người nàng vừa chuyển động, đã bị người kia lật lại, không đợi nàng
thốt ra tiếng nào, miệng nàng lại một lần nữa bị che kín… Lần này không
phải dùng tay mà là bằng miệng.
Thất Nương cảm thấy ngơ ngẩn, nàng ô ô kêu lên, hai tay cố sức đánh
lại thân hình đang kề sát trên người nàng, vô dụng, thân thể kia quá
mạnh mẽ dũng mãnh, nàng trước sau vẫn không thoát khỏi được nguồn nóng
bỏng đang quấn lấy.
Thất Nương nổi cáu, miệng hé ra muốn cắn mạnh, đối phương phát hiện
ra ý định của nàng, thoáng tách ra một chút: “Thất Nương!” Giọng nói
quen thuộc hơi khàn khàn.
Văn Ngọc Hổ! Nàng sửng sốt, rồi bất chợt nghiêng đầu vùi sâu vào vai hắn.
Văn Ngọc Hổ cảm thấy vai mình đau nhức, hắn nhe răng cười, không
buông nàng…Tốt lắm, nàng vẫn sinh long hoạt hổ như vậy! Có thể thấy được nàng cũng không bị thương tổn gì.
“Văn Ngọc Hổ ngươi nếu còn dám làm ta sợ, về sau sẽ không như thế này đâu.” Thất Nương thấp giọng tức tối nói, nàng thực sự bị dọa, “Huynh
không biết đi dọa người sẽ dọa chết người ta sao? Đồ đáng ghét, đến lúc
đó huynh đi