Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thất Nương

Thất Nương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327021

Bình chọn: 10.00/10/702 lượt.

c khó khăn đã đến được bầu trời phía trên doanh trại Nhật Hưng quốc.

Một tiếng ‘xì’ nhẹ khi bốc cháy, chiếc đèn trời rơi xuống hàng rào gỗ.

Binh lính chờ từ nãy giờ đã sớm chuẩn bị tốt, cát và nước cùng bị hắt vào, chút lửa như vậy sao có thể làm khó bọn họ.

“…Khụ khụ khụ… Sao khói lại nhiều như vậy?”

Lửa cháy không lớn, nhưng tại sao lại có nhiều khói như vậy chứ?

Tên tiểu binh đứng gần nhất không phòng bị, không cẩn thận hít vào

một ít khói, ho sặc sụa không ngừng, hắn ném dụng cụ chữa cháy, chạy ra

ngoài nhưng mới đi được hai bước đã gục lăn ra đất, hôn mê bất tỉnh.

Tiếp đó lại có mấy người ngã xuống.

Đây là chuyện gì? Trong quân doanh những người khác luống cuống hoảng hốt, trên trời lại rơi xuống thêm mấy chiếc đèn trời nữa, lần lượt có

thêm người bị khói hun cho sặc đến ngất đi, sau đó lại có chiếc rơi

xuống doanh trướng, nhưng không ai dám chạy đến dập tắt lửa nữa.

Bọn lính chỉ đành trơ mắt trừng trừng nhìn lửa dần cháy lớn, thiêu cháy hết doanh trướng.

Còn có đèn trời rơi vào núi rừng bên cạnh, lửa cháy trong rừng, khói mù càng dày đặc… Trong quân trở nên hỗn loạn.

…Tần Tương nhìn trận doanh lộn xộn tan tác, tay cầm cán đao mặt không chút biểu tình, chúng tướng ai nấy hai mắt đỏ bừng, trong lòng đều hung ác hạ quyết tâm nếu đánh vào thành phải tàn sát hết dân chúng trong

thành mới có thể xả hận.

Đêm đã quá nửa, khi Tần Tương đang phân phó kiểm kê nhân số thụ

thương, lính do thám báo lại, binh sĩ trấn thủ trên tường thành Biên

thành bỗng nhiên nhất thời biến mất không tăm tích.

Tần Tương trong lòng kinh nghi bất định, lẽ nào viện quân Biên thành

đã đến? Không thể nào, hắn đã đáp ứng trong mười ngày này tuyệt đối

không có bất luận viện quân nào đến, hiện giờ còn chưa hết thời gian…

Giữa lúc còn đang suy nghĩ, lính do thám lại báo, trong thành không biết có chuyện gì, ánh lửa ngút trời.

Các tướng lĩnh chộn rộn không yên.

Tần Tương cau mày, có thể là Lưu Thất Nương giờ trò gì đó không?

Kế dụ địch?

Đánh hay không đánh?

Tình hình quân địch còn chưa rõ, mà bên mình thể xác và tinh thần lại mệt mỏi… Hắn cứ chần chừ hết lần này đến lần khác, rốt cuộc hạ lệnh

rạng sáng sẽ công thành.

Lửa cháy rừng rực, trên mặt đất toàn thi thể và binh lính đang nằm rên rỉ trong vũng máu.

Biên thành toàn bộ gần như đã hoang tàn đổ nát, không phải nhà nát đã thành tro thì cũng là phòng ốc đang bốc cháy rừng rực, nơi nơi đều hỗn

độn.

Tần Tương mắt đỏ bừng nổi đầy tia máu nôn nóng tìm kiếm lối ra, chạy băng băng không ngừng.

Hắn và đám tướng lĩnh thủ hạ đã thất lạc từ sớm, hắn không rảnh kiểm

tra lại binh lính bên người, chỉ có một ý niệm trong đầu, ra khỏi thành, nhanh chóng tìm được đường ra khỏi thành.

Trên đầu liên tục rơi xuống những quả cầu lửa cùng đá vụn, bên tai

ngoài tiếng những tảng đá rực lửa ầm vang lao qua vùn vụt thì chính là

tiếng binh lính của hắn kêu la thảm thiết, nơi này đã thành địa ngục

trần gian.

Không ai dám tin trước đó không lâu bọn hắn còn vì đánh được vào Biên thành mà reo hò sung sướng!

Khi bọn họ đánh vào, Biên thành không một bóng người, trong sân gia

súc còn đó, những thứ đồ dùng lặt vặt cũng vẫn còn, chỉ thiếu con người.

Từ bỏ và thiêu hủy phân nửa thành, nửa còn lại cũng hoang tàn.

Dường như người ở Biên thành đều thình lình biến mất, khiến người ta thấy thật quỷ dị.

Bọn họ lại có thể bỏ thành mà chạy?

Tần Tương không thể tin được.

Hắn sai binh lính cẩn thận tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không có gì.

Bọn lính reo hò nhảy nhót hướng cửa Tây thành truy đuổi.

Bọn họ cẩn thận đi qua những dãy nhà cửa bị thiêu cháy, thấy cửa

thành sập xuống, vui mừng không thôi, chỉ cần qua cửa thành này, Long

Giao quốc sẽ là thiên hạ của bọn họ.

Thế nhưng hết thảy rốt cuộc đã xảy ra như thế nào? Khi bọn họ cố gắng dọn đi đá lớn tắc nghẽn chặn ở cửa thành, một tiếng nổ ầm vang thật lớn cùng với trời đất rung chuyển khiến mọi người đều hoảng sợ, quân sĩ

không kịp phản ứng trong nháy mắt đã bị những tảng đá lao xuống từ bầu

trời nghiền nát.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Văn Cảnh, Lưu Thất Nương lại bỏ thành mà chạy?

Tần Tương giữa lúc chạy trốn hàn ý tận đáy lòng không thể ngăn chặn được dâng trào..

Lẽ nào… bọn chúng biết chuyện gì sẽ xảy ra, cho nên… cho nên mới tính kế hết thảy những chuyện này, tính toán để bọn họ tự tìm đường chết?

Núi lửa phun trào đá rơi xuống ngày càng nhiều, tro bụi núi lửa bao

phủ kín bầu trời, nhìn lên có thể thấy ngọn núi bên phải Biên thành khói đặc cuồn cuộn, giữa ánh lửa rực trời đá khối bắn ra tung tóe.

Hắn chạy càng nhanh hơn, thậm chí bất chấp quân lính phía sau, hắn

thậm chí không biết sau lưng còn có quân lính nào còn sống không.

Cửa Đông thành! Mắt hắn rực sáng, đó là cơ hội duy nhất… Hắn không ngừng tăng tốc chạy hướng cửa thành.

“Tướng quân cẩn thận!” Vừa ra khỏi cửa thành, chợt nghe phía sau một

tiếng thét kinh hãi, một tảng đá lớn từ trên núi nặng nề lăn xuống đập

văng người hắn ra phía trước, sau đó tiếp tục chuyển động lăn qua nghiền nát thân thể hắn..

Sử sách Long Giao viết: Danh tướng Nhật Hưng Tần Tương