sinh chuyện gì, cũng không thể phân tâm, mắt xem mũi, mũi hướng tâm, khí thủ đan điền, ta sẽ đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho nàng, để nội lực đi vào trong cơ thể nàng, đến lúc đó thân thể của nàng có khả năng sẽ cảm thấy đau, còn có thể có cảm giác đông lạnh, nhưng nàng chỉ có thể nhẫn nại, chỉ cần nội công truyền qua rồi, sẽ không có việc gì nữa-.” Phượng Cô thận trọng nói, bất quá đối với Vãn Thanh, hắn luôn yên tâm -, khả năng nhẫn nại của Vãn Thanh, nữ tử thông thường không thể so sánh
“Ta sẽ -.” Vãn Thanh hơi hơi nhắm mắt, rồi sau đó làm theo lời Phượng Cô nói, tĩnh tâm ngưng thần, như chỗ không người. . .
Phượng Cô thấy nàng lĩnh ngộ , vì vậy vận nội lực, vỗ nhẹ lên hai vai nàng, da thịt chạm nhau, không còn dù chỉ là nửa phần xa lạ, ngưng tâm định thần, bàn tay hắn điểm lên bát đại huyệt vị, đả thông hai mạch Nhâm Đốc của nàng, rồi sau đó bắt đầu truyền nội công sang.
Thất Thân Làm Thiếp
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong bóng tối, hai người truyền tống nội công, may mà Phượng Cô chọn được chỗ này đủ kín đáo để ẩn nấp, hơn nữa mưu kế hắn vạch ra cũng quá tinh diệu
Người của Tuyết Liên Phái cứ cho là bọn họ chạy trốn cùng đám người Hoàng Kỳ, vì vậy tập trung toàn lực đuổi theo xuống tận chân núi Thiên Sơn, chỉ có một số rất ít ở lại Thiên Sơn lục soát, nhưng đến khi trời tối thì tất cả cùng quay về Tuyết Liên Phái .
Từng khắc từng khắc trôi qua, rốt cục đến lúc quá ngọ (ngọ : 11h-13h), việc truyền nội công cũng xong, Phượng Cô suy yếu chống một tay xuống, tay kia, nhẹ nhàng đỡ lấy Vãn Thanh đã hôn mê vì nhận quá nhiều nội lực trong thời gian ngắn.
Chỉ tiếc hắn lúc này cũng tòan thân vô lực, đến cả khí lực để nhặt quần áo lên mặc vào cho nàng cũng không có, chỉ có thể nhẹ nhàng mà ôm nàng, mang theo mập mờ, lẳng lặng chờ nàng tỉnh lại.
Tựa vào vách tường, không còn nội công chống đỡ, chỉ một chốc sau, toàn thân Phượng Cô bắt đầu run rẩy, trên tường có một lớp băng mỏng, da thịt hắn áp vào băng, cái lạnh khiến hắn đau như bị kim châm, một lúc lâu sau thân thể hắn bắt đầu tê rần, rồi sau đó là hàn ý kịch liệt từ bốn phương tám hướng tràn vào cơ thể.
Lúc này, Vãn Thanh đang trong cơn hôn mê từ từ chuyển tỉnh, nàng mở mắt, mông lung nhìn bốn phía, thất thần trong chốc lát, rồi sau đó nhớ lại chuyện truyền nội công trước khi hôn mê.
Vừa nhấc đầu, liền thấy Phượng Cô đang ôm cả người mình vào lồng ngực, trong bóng tối, ánh mắt của hắn sáng chói như sao, như hai ngọn lửa nhỏ, khiến nàng bị dọa cho hoảng sợ.
Vãn Thanh giật người một cái bật người ra cách Phượng Cô cả thước, rồi sau đó lại cảm giác được bản thân phản ứng kịch liệt quá mức, nhất thời gương mặt đỏ lên, lúc này mới nhớ ra bản thân đang không mặc gì, vội vàng kéo quần áo ở bên cạnh, trong bóng tối, lung tung mặc vào, không biết do quá tối, hay vì bản thân khẩn trương quá mức, mò mẫm một hồi vẫn không thấy tay áo để mặc vào.
Càng khẩn cấp càng mất tự nhiên, càng không tìm được ống tay áo, đột nhiên Vãn Thanh dùng lực một chút, chỉ cảm thấy nội lực hừng hực xuyên qua huyết mạch, đi ra từ bàn tay hóa thành chưởng pháp.
Vì vậy, quần áo vang lên tiếng xé rọet rọet.
Nhìn tất cả, nàng đúng là có chút dở khóc dở cười, giương mắt nhìn Phượng Cô, lại nhìn y phục…
Mặc dù nàng có được nội lực của hắn, nhưng đáng tiếc lúc trước võ công nàng không cao, lúc này không có khả năng kiểm soát, căn bản vô phương phát huy một cách thuần thục, thế nên mới vô tình dùng sức làm rách y phục.
Phượng Cô lẳng lặng nhìn nàng, lúc này, khí lực trên người rốt cục cũng đã trở về, nhìn vẻ mặt nàng khẩn trương bộ dạng mất tự nhiên, vừa giận lại vừa thấy buồn cười.
Toàn thân trên dưới của nàng có chỗ nào là hắn chưa nhìn , bây giờ nàng mới khẩn trương che đi, có phải đã quá muộn không?
Hơn nữa ngày thường nàng bình tĩnh như thế, gặp phải chuyện này, dĩ nhiên lại vô thố đến mức đấy, khiến trong lòng hắn dâng lên sự trìu mến, trong bóng đêm, đôi mắt dịu dàng của hắn dừng trên người nàng…
Trong bóng tối, hắn không nhìn thấy mặt nàng rõ ràng, nhưng dù cho có nhắm mắt lại, lúc này hắn cũng có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nàng, đôi mắt trong veo như nước suối, tròn to thơ ngây như một con nai con, đôi môi đẹp đẽ, nhất định là đang mím lại, có vài phần buồn bực. . . Nhất định là cực kỳ dụ dỗ người ta, bờ môi đỏ mọng, dáng vẻ kiều diễm như nước.
Trên người Phượng Cô, trào lên một luồng nhiệt khí không bình thường…
Tay hắn, nhẹ nhàng đưa về phía nàng…
Môi, mang theo vài phần chờ mong. . . Mang theo vài phần sợ hãi. . . Mang theo vài phần bối rối. . . Nhẹ nhàng. . . Nhẹ nhàng kề sát nàng…
Vãn Thanh nhìn gương mặt tuấn tú càng lúc càng tới gần, trong lòng nàng dường như hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trái tim vẫn không ngừng bối rối, không ngừng đập loạn, không nói được gì, đầu óc cũng bắt đầu trống rỗng …
Là bởi vì trong động quá tối, hay bởi vì lẽ gì khác? Nàng, dĩ nhiên quên cả chuyện phải cự tuyệt nam tử trước mắt. . .
Thấy nàng không đẩy ra, trong lòng Phượng Cô vui sướng như ngậm mật. . . Trong ấm áp lộ ra một tia mát lạnh, hắn thử hôn dò xét lên môi nàng,