Nhăn mày, Trần Hoa giành lại công việc của mình “Không
thể phiền ngươi”
“Sao lại không, ta Lý Mã là trai tráng, giúp một tiểu
cô nương làm việc đó là điều hiển nhiên” nhưng nàng đã có hài tử, vì thế nàng
khéo léo từ chối hảo ý của Lý Mã “Ta là thiếu phụ, không thể ỷ lại sự giúp đỡ
của mọi người, ngươi nên để ta tập quen” bình sinh nàng đã không thích ỷ lại kẻ
khác.
“Nhưng là…” Lý Mã bị sự kiên quyết của nàng làm cho
say sẩm, nhất thời không nói nên lời, bất chợt hắn cầm chặt tay nàng “Tiểu Hoa,
nàng biết ta là thật lòng!”
Hắn theo đuổi nàng đã nhiều năm, hắn biết nàng đã có
tướng công, nhưng hắn đã đi bán muối để lại thê quá con côi, hắn chỉ muốn thay
kẻ kia chăm sóc nàng, lẽ nào tấm trân tình của hắn, nàng không cảm nhận được?
“Ta” bị hành động lớn mật của Lý Mã dọa, nhất thời
không thốt nên lời.
Nàng biết, hắn rất tốt với nàng, hắn là một nam nhân chân
chính lại cương trực, theo hắn chắc chắn nàng sẽ không chịu ủy khuất, còn Trần
Nguyên nhất định sẽ rất hạnh phúc khi có một người cha, nhưng là…nhưng là….
“Nàng còn chần chờ gì nữa, vả lại Nguyên nhi cũng cần
có một người cha để quản thúc” siết chặt tay nàng, Lý Mã có chút ngượng ngùng
nói.
Không phải hắn không muốn thừa nhận mình không muốn
làm cha của Trần Nguyên, chỉ là nàng còn chưa đồng ý làm thê tử hắn, hắn làm
sao mà dám vọng tưởng tới đều đó chứ.
“Hãy để cho ta suy nghĩ” mi cụp xuống, nàng có chút áy
náy không dám ngước lên nhìn vẻ mặt mong chờ của Lý Mã.
“Hảo” kéo nàng vào lòng, Lý Mã có chút vui vẻ mà ôm
chặt nàng, chỉ cần nàng không cự tuyệt hắn, hắn biết hắn vẫn còn cơ hội.
“Ách” bị Lý Mã ôm vào lòng, làm nàng có chút hoảng
loạn, có chút ngượng ngùng, mặc dù nàng đã có hài tử, nhưng là nàng tiếp xúc
với nam nhân cũng chỉ là hai ba ngày, nhưng lại không muốn làm Lý Mã mất hứng,
nên nàng vẫn cứ đứng im cho hắn ôm.
Nàng nào biết hành động này của nàng đã vô tình làm
cho một người bị tổn thương.
“Ngươi thật sự tuyệt tình để hài tử ta nhận kẻ kia làm
phụ thân?” thanh âm lãnh mạc quen thuộc vang lên, làm trái tim của nàng thức
thổn, mắt nàng mở thật to, tựa như không tin.
Thân ảnh to lớn nấp trong lùm tre, cuối cùng cũng bước
ra, đôi mắt gắt gao nhìn bóng lưng của nữ lưu trước mặt, trong lòng hưởng đủ
ngũ vị tạp trần (5 loại gia vị), nhưng trong tâm vẫn mong chờ một điều gì đó từ
lời nói của nàng.
Tứ chi bị tê liệt khiến cho chân của nàng không còn
sức, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, cố gắng gượng không cho mình gục ngã.
Nàng cứ tưởng cả đời này sẽ chẳng thể gặp lại hắn,
không ngờ trốn tới nơi xa xôi hẻo lánh này vẫn cùng hắn giáp mặt, không biết là
thiên ý trêu người hay là nghiệt duyên chưa dứt.
“Vị công tử, dân phụ nghĩ công tử đã nhận lầm người
rồi, dân phụ không hề quen biết công tử” xoay người lại, đôi mắt vô ưu, ngữ khí
lạnh lẽo.
Sáu năm không gặp nàng, so với khi xưa, nàng còn lợi
hại hơn, không những nói dối mà không biến sắc, mà trong đôi mắt nàng, hắn
không nhận ra nửa điểm nói dối của nàng.
Hảo, được lắm Đường Thanh Thanh, muốn vứt bỏ Kỷ Hoằng
Phong này sao, không có dễ như vậy đâu, bạc môi khẽ nhếch “Nhưng bổn công tử
lại cho rằng, nàng giống như thê tử trước kia của ta”
Ta có từng là thê tử ngươi? Nực cười, trong mắt ngươi,
ta chẳng qua là một nữ nhân làm công cụ sưởi ấm gường giúp ngươi, Đường Thanh
Thanh thầm nghĩ.
Nhún vai “Trên đời này người giống người há phải là
điều lạ, công tử là người cao quý, dân phụ chỉ là một dân đen hèn mọn, công tử
là mây, dân phụ là bùn, dân phụ nào dám trèo cao”
Kỷ Hoằng Phong vừa nghe được lời tự châm biến bản thân
của mình nâng cao hắn lên thì máu chảy ngược toàn thân, tâm đau đớn như bị một
người khóe một lỗ, cứng ngắt sửng sờ đứng nguyên tại chỗ.
Nàng thật sự hận hắn như vậy sao?
“Nếu công tử không phiền, dân phụ xin phép thất lễ”
nói xong nàng lạnh lùng cất bước ra đi.
Nàng biến thành người như vậy Kỷ Hoằng Phong là người
góp không ít công lao vào, trái tim nàng sớm đã chết, hoàn toàn không tin tưởng
vào tình yêu của nam nhân, nếu không vì cốt nhục của nàng, chỉ e nàng sớm xuống
cửu tuyền làm ma dưới trướng của diêm vương.
Tình yêu là gì, nếu biết được, cổ chí kim đã không có
nhiều người vì hãm sâu vào bể tình dẫn tới không lối thoát.
Hắn thật sự mất đi nàng rồi sao, mất đi cả hài tử của
mình?
Đúng là do hắn một tay tạo nghiệt mà, đứng tại đây,
hắn liền cười lên một tràng, nhưng giọng cười vừa chua xót pha lẫn thê lương,
người khác nhìn vào không nghĩ là hắn ‘cười’.
Trăm thứ cảm giác hỗn tạp, có vui, có giận, có oán, có
sầu, không biết nên hình dung như thế nào, nàng chỉ biết, mỗi lần nhớ đến hắn,
trong lòng liền đau tận tâm can… đợi nàng hồi phục tinh thần lại, mới giật mình
phát hiện mình đã rơi lệ đầy mặt.
Cứ tưởng đã sớm quen đi bóng hình của hắn, vậy mà nàng
vẫn vô dụng, không cầm lòng được, đem trái tim đã khóa chặt của mình một lần mà
mở khóa, vì hắn mà đau lòng, vì hắn mà rơi lệ.
Vừa mới dậy, nghe Vu đại thẫm nói, Lý Mã đã bắt đầu
hành động, Trần Nguyên cứ tưởng Lý Mã là một gã khờ, nào ngờ hắn cũng chưa khờ