Mặc Lan nữa, tiếp tục ở lại chưa biết chừng còn phải đối mặt với việc
bị Mặc Lan gây khó dễ nhiều hơn, cuối cùng chỉ có thể ôm hận mà chấp
nhận an bài như thế.
Sau khi Mặc Lan thoát khỏi Trần thị, đi tới
trước viện của Dung Tri Hạ, đúng lúc mặt trời đang lặn,salemsmalldđlqđ
nàng đang chơi đùa cùng Giáng Phúc ở sân nhỏ trước viện.
Hoàng
hôn xuống, nụ cười trên mặt nàng vừa rực rỡ vừa long lanh, tiếng cười
thanh thúy dễ nghe như tiếng chuông bạc. Hắn nhìn nàng cười vui vẻ như
vậy, không nỡ chớp mắt, tình ý trong ngực nhất thời trào ra,lqđ hắn muốn đi đến kéo nàng vào trong ngực, nhưng lại không muốn quấy nhiễu giờ
phút vui vẻ này của nàng.
Nếu có thể, hắn hi vọng nàng sẽ vĩnh viễn đều cười trong sáng như vậy, hắn cảm thấy nàng nên vui tươi vô lo như vậy mới phải.
Hắn lẳng lặng nhìn nàng, mặt mày đều nhuốm vẻ nhu tình, ở một bên cẩn thận
bảo vệ nụ cười của nàng, nhưng không ngờ có người lại chạy tới phá hỏng
giờ phút yên bình này.
“Thế tử.”
Giọng nói lanh lảnh xúc
động hơi có ý nghi ngờ đã quấy rầy Dung Tri Hạ, nàng ngẩng đầu lên, lúc
này mới phát hiện Mặc Lan không biết đã tới từ khi nào,lqđ đang đứng bên ngoài viện, tiếp theo ánh mắt của nàng dời đến Ngọc Hà đang mang bộ mặt oán trách đứng cạnh hắn.
“Ngươi tới đây làm gì?” – Liếc thấy Ngọc Hà, Mặc Lan không vui nhíu mày lại, căm hận nhìn nàng ta.
Ngọc Hà yếu ớt nói – “Đã rất nhiều ngày Ngọc Hà không được gặp Thế tử, rất nhớ Thế tử.”
Mặc dù ân nhân đã căn dặn nàng yên lặng theo dõi biến hóa,salemsmalldđlqđ
án binh bất động, nhưng nàng lặng lẽ đợi nhiều ngày như vậy, cũng không
nhịn nổi nữa, nàng sợ rằng nếu không tới gặp hắn, thật sự hắn sẽ quên
nàng mất.
Nàng không cam lòng, rõ ràng trong hai năm qua, hắn đã
bằng mọi cách cưng chiều dung túng nàng, nhưng sau khi Dung Tri Hạ gả
vào Phụng Vương phủ, tất cả đều biến mất, chưa từng có kẻ nào có thể
cướp đi thứ thuộc về nàng từ trong tay nàng, tất cả những người dám
tranh giành đều đáng chết.
Trong mắt Mặc Lan thoáng qua một tia
lãnh ý, lạnh giọng ra lệnh cho tùy tùng lqđ– “Đưa Ngọc di nương trở về,
sau này nếu không có mệnh lệnh của ta, không cho phép nàng ta ra khỏi
viện một bước” – Nếu không phải còn có chuyện chưa được tra rõ, hắn sẽ
không lưu nàng ta lại.
Ngọc Hà không dám tin trợn to hai mắt –
“Thế tử, đến tột cùng là Ngọc Hà đã làm sai điều gì, mà ngài lại đối xử
với Ngọc Hà tuyệt tình như vậy?”
Thần sắc hắn lạnh lẽo trả lời –salemsmalldđlqđ “Ngươi làm cái gì, trong lòng ngươi phải rõ hơn ta mới phải.”
“Ta…..” – Môi nàng run rẩy, nói không ra lời.
Mặc Lan không muốn nàng ta tiếp tục ở lại chỗ này làm phiền Dung Tri Hạ,
nên hắn trầm giọng ra lệnh một lần nữa – “Đưa nàng ta đi.”
“Thế
tử, ngài không thể đối xử với Ngọc Hà như vậy, thế tử…….” – Ngọc Hà bị
hai gã tùy tùng mạnh mẽ lôi đi, không cam lòng kêu lên.
Sau khi
kẻ rắc rối đã rời đi, Mặc Lan một lần nữa mỉm cười, đi vào trong tiểu
viện, khom lưng xuống vuốt ve Giáng Phúc đang quấn quýt dưới chân,lqđ
rồi mới ngồi dậy nói với Dung Tri Hạ - “Nàng yên tâm, sau này nàng ta sẽ không đến quấy rầy nàng nữa.”
Dung Tri Hạ ôm lấy Giáng Phúc, hơi gật đầu xem như đáp lại.
Không biết có phải nàng ảo giác hay không,salemsmalldđlqđ nhưng nàng cảm thấy hắn không chỉ đơn thuần tức giận Ngọc Hà lừa gạt hắn chuyện ở hầm băng, ánh mắt hắn nhìn Ngọc Hà còn mơ hồ toát ra oán hận dày đặc, giống như
giữa hai người có thâm thù đại hận.
Nàng xoay người đi vào trong nhà, Mặc Lan cũng đi theo bên cạnh nàng, nhẹ nhàng khoác vai nàng.
Bước chân nàng hơi chậm lại một chút, nhưng cũng không tránh hắn ra như lúc
trước, hắn vui mừng ôm nàng vào ngực, lqđ đột nhiên cảm thấy bất thường, vừa cúi đầu nhìn đã thấy Giáng Phúc núp trong ngực nàng, ngóc cái đầu
nhỏ lên, đôi mắt đen tròn sáng không ngừng chuyển động, chớp chớp nhìn
hai người.
Thần sắc Mặc Lan hơi cứng đờ, đưa tay ra muốn xách nó
đi, lại bị Dung Tri Hạ trừng mắt nhìn một cái, đành phải hậm hực rút tay về.
Thấy vậy, Cúc Nhi cùng Hiểu Trúc đang theo hầu một bên nhịn
không được che miệng cười trộm,salemsmalldđlqđ cuối cùng vẫn là Cúc Nhi
ôm Giáng Phúc đi mới hóa giải được sự lúng túng của hai vị chủ tử.
Không có tiểu tử kia cản trở, Mặc Lan một tay kéo nàng vào trong ngực –
“Nương tử, hôm nay có nhớ vi phu hay không?” – Trong giọng nói của hắn
có ý nịnh hót.
“Đang yên lành nhớ đến chàng làm cái gì?” – lqđ
Dung Tri Hạ không muốn thừa nhận, lúc vừa rồi khi mới nhìn thấy Ngọc Hà
đến tìm hắn, lòng nàng nhói một cái, có chút lo lắng hắn sẽ cứ như vậy
mà rời đi cùng Ngọc Hà.
“Thế nhưng vi phu lúc nào cũng nghĩ đến
nàng!” – Hắn thân mật nói – “Nghĩ xem nương tử đang làm gì, có nhớ đến
vi phu hay không, nghĩ xem lúc nương tử nhìn Giáng Phúc có nhớ vi phu
hay không….?” (=)))) nhìn chó nhớ người sao :D )
“Cả ngày chàng chỉ nghĩ đến những thứ này, không phải làm việc à?”
“Vừa làm việc, vừa nhớ nương tử” – Mặc Lan nhân cơ hội hôn lên đôi môi mềm
mại màu hồng phấn của nàng, khác với hôn trộm lần trước,salemsmalldđlqđ
lần này hắn được voi đòi tiên, ngậm mút môi mềm của nàn