tìm Quốc mà không gọi điện báo
trước vì không
muốn gọi điện càng không muốn làm gì đó quá hình thức. Trong lòng Tây
thầm nghĩ, nếu
Quốc ở đó thì cùng nói chuyện, nếu Quốc không có thì thôi vậy. Không ngờ vừa bước vào công ty lập tức bị cô
tiếp tân chặn lại, nói giám đốc Hà rất bận, nếu không có hẹn trước không thể gặp. Tây
bực mình liền rút di động ra gọi cho Quốc, không ngờ Quốc lại gửi điện
thoại
cho "Nữ thư ký", à cô ta thì không biết số văn phòng mới của Quốc. Lúc
đó cô nhân viên tiếp tân cứ nhìn chằm chằm vào Tây
với ánh mắt khó chịu. Trong con mắt của một cô gái trẻ mới hơn hai mươi
tuổi này, một phụ nữ ngoài ba mươi như Tây được xem là phụ nữ trung
niên. Giám
đốc Hà là thần tượng
trong lòng của tất cả các cô gái trong công ty, vừa đẹp trai, trẻ trung, lại
độc thân, vậy mà người phụ nữ trung niên này dựa vào cái gì mà đòi tới
đây gặp giám đốc mà lại chẳng thèm hẹn trước chứ?
Ánh mắt của cô nữ nhân viên khiến Tây bực mình, ra lệnh: "Cô gọi cho anh
ấy luôn đi! Nói là tôi
gọi, tôi là Cố Tiểu Tây!" Khí thái
của Tây khiến cô ta hơi em sợ. Nhỡ may người này là nhân vật quan trọng
nào đó!
Cứ do dự nhỡ giám đốc Hà
trách tội thì cô ta cũng không xong. Thế nên cô ta gọi điện cho Quốc
ngay. Cô
ta gọi số máy nội bộ với bốn con số, điện thoại vừa đổ một hồi chuông đã có người nghe máy, giọng của cô gái đó cũng đã
chuyển sang nhẹ nhàng, đáng yêu: "Thưa giám đốc có một người tên là Cố,
Cố..." Không biết cô ta quên hay lúc nãy
cố tình chẳng buồn nghe,
giờ cũng ngại không muốn hỏi lại, nên
nhanh nhảu chữa thành "Có cô Cố tới gặp giám đốc ạ" không biết bên kia
nói gì cô ta cứ luôn miệng vâng,
dạ sau đó quay lại nói với Tây rằng "Giám đốc Hà nói chị đợi một chút."
rồi chỉ tay về hàng ghế chờ
sát tường. Tây bực mình vô cúng, chẳng để Tây nói thêm gì, cô ta lập tức nói tiếp:
"GĐ Hà của chúng tôi rất bận" Tây bực mình quá hỏi lại gay gắt:
"Bận gì?" Cô gái không trả lời câu này, nhìn ánh mắt lạnh lùng của cô
ta như mang theo cả sự coi thường, chắc trong lòng cô ta đang thầm nghĩ
người
phụ nữ này đúng là con người của gia đình chưa ra xã hội bao giờ. Tây
càng ngày càng bực
mình hơn. "Tôi hỏi cô, cô cứ nhìn tôi làm gì?" Cô gái này đã được đào
tạo qua nghiệp vụ tiếp tân nên khi gặp những người không biết lễ nghi
này vẫn giữ thái độ
không gấp gáp, không thờ ơ, không lạnh lùng, không nhiệt tình, từ từ
nói:
"Giám
đốc Hà có việc quan
trọng còn là chuyện gì tôi không được phép thông báo." Tây trợn mắt lên
nhìn cô
gái, còn cô ta chẳng thèm nhìn lại Tây, ngồi vào trước màn hình vi tính, tập
trung gõ gì đó lách cách, cô ta cũng đang bận mà. Tây xách chiếc túi lên và
quay người đi thẳng.
"Tây!"
Tây và cô gái tiếp tân cùng ngoảnh lại thấy Quốc đang bước ra
từ trong thang máy, đích thân xuống đón Tây. Cô gái tiếp tân sững người ngạc
nhiên, cứ trố mắt nhìn giám đốc Hà đang tận tâm, cẩn thận đỡ người phụ nữ trung niên ấy vào
thang máy. Cửa thang máy đóng lại, sau đó đi lên.
Đây là lần đầu tiên Tây tới công ty Quốc. Văn phòng không
rộng lắm, đồ đạc cũng không quá đặc biệt, nhưng chẳng biết từ chỗ nào luôn
thoát ra một thông báo rằng đây là vị trí vô cùng quan trọng. Cũng có thể đó là
suy nghĩ, ấn tượng
trong lòng Tây do cô gái tiếp tân lúc nãy vô tình tạo nên. Tây cũng vì thế có
đôi chút tự hào. Quốc vội vàng rót nước pha trà cho Tây. Đúng lúc đó, có người
gõ cửa, sau khi được phép người đó bước vào lập tức thông báo với Quốc:
"Thưa giám đốc, công
ty VT..." những lời thông báo này lập tức bị Quốc chặn lại luôn. Quốc nói
trưa nay bận rồi, có chuyện gì cũng gác lại. Người kia vâng dạ rồi đi ra.
Quốc đặt bình trà lên bàn làm việc rồi mời Tây ngồi vào chiếc
ghế xoay phía sau, sau đó tự mình lấy một chiếc ghế khác ngồi trước mặt Tây. Căn phòng bỗng rơi vào
yên lặng, chẳng ai nói ra điều gì. Đúng là khi hồi hộp, càng muốn nói điều gì
thì càng thấy khó nói. Quốc đành nói trước: "Tây à, uống trà đi." Tây cầm cốc trà lên uống
một ngụm to, Quốc thấy vậy vội nhắc nhở: "Cẩn thận, nóng đấy!" nhưng đã muộn rồi, Tây bị
nước làm bỏng, nước rơi vãi ra bàn. Hai người vội vàng lấy khăn lau, hai bạn tay vô tình chạm phải
nhau, rồi ngại ngùng rụt lại, ai ngồi vào chỗ người đó. Yên lặng một lát, hai người đồng
thanh nói: "Tây! Anh Quốc!" rồi đồng thanh: "Anh nói đi! Em nói đi!" Và lại cùng nói:
"Xin lỗi!"
Ngày hôm ấy, giám đốc Hà không hề sắp xếp cuộc hẹn nào, buổi
trưa, buổi chiều và cả buổi tối cũng vậy. Cũng có thể là Quốc chỉ sắp xếp một
cuộc hẹn duy nhất, ngày hôm đó, Quốc mời Tây ăn cơm. Cả ngày đó, chủ yếu là
Quốc nói với Tây, là Quốc nói về những hiểu lầm trước đây. Nói đi nói lại,
thành thật chân tình, nhưng càng nói Tây càng chả hiểu gì.
"Anh biết sai sao vẫn cứ... hết lần này tới lần khác tái
phạm?"
"Vì anh cứ cho rằng mọi người ở quê đang chịu khổ, chỉ mình anh ở trên
này hưởng phúc..."
"Anh Quốc, mọi người ở quê nghèo khổ không phải lỗi của
anh, anh có được ngày hôm nay tất nhiên có công cả nhà nuôi anh ăn học, nhưng
đó cũng là trách nhiệm của anh ấy mà. Anh đỗ đ